Chương 101
Ngôn Ngữ C Tu Tiên

Chương 101: Os 2

Lâm Tầm nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này.
Nghĩ xong, hắn cười nói: “Làm sao có thể…”
Đông Quân: “Ừm?”
Lâm Tầm nói: “Em hẳn không phải là loại người sẽ tự sát.”
Dứt lời, hắn lại nhìn Đông Quân, nói: “Anh xem, bây giờ em và nam thần đang yêu nhau, không cần thiết phải tự sát, em sống tốt còn không đủ đây.

Nếu có một ngày chúng ta không còn ở bên nhau, có thể em sẽ hơi khổ sở.”
“Nhưng c*̃ng sẽ không tới tình trạng muốn tự sát chứ?” Hắn mấp máy môi: “Còn có rất nhiều bạn bè, An Toàn và Cơ Cấu đều sống rất tốt, còn có cả chị em, em không thể làm ra loại chuyện lựa chọn cái chết này được.”
Đông Quân nhìn hắn không chớp mắt: “Còn gì nữa?”
“Còn có… nếu có một ngày, mọi người đều không còn, em không còn liên hệ gì với thế giới này nữa.” Nói đến đây, Lâm Tầm cười: “Vậy em còn có thể viết thuật toán mà, em còn có Lạc Thần.

Hoặc là cho em một cái máy tính, em cảm thấy mình có thể sống cả một đời.”
Hắn tiếp tục nói: “Chỉ có người mất hết can đảm, hoặc là phải chịu đả kích rất lớn mới đi tự sát, em thì không thể.

Em vẫn luôn có chuyện để làm.”
Lại nghe Đông Quân hỏi: “Vậy em ghét cái gì?”
“Em… hình như cũng không ghét thứ gì lắm.” Lâm Tầm vừa nghĩ vừa nói: “Em cũng được coi như một người rất tích cực, trạng thái tinh thần rất tốt.”
“Nhưng mà hình như từ nhỏ đã không quá thích người khác quản em.” Hắn bổ sung.

Đông Quân: “Thích tự do một chút?”
Lâm Tầm: “Xem như thế đi.”
Hắn cúi người cọ cọ Đông Quân, vuốt tóc Đông Quân như bình thường anh vuốt tóc hắn: “Tóm lại em không có vấn đề tâm lý gì cả.”
Trong mắt Đông Quân hình như có vẻ cô đơn.
Lâm Tầm nghĩ, người trước mắt này, anh mất đi người rất quan trọng.
Có lẽ là mẹ của anh, có lẽ là Lo, nhưng không sao cả, dù sao hắn sẽ không để loại chuyện này tái diễn.
Hắn ôm lấy Đông Quân: “Trừ khi anh không muốn chơi với em nữa, nếu không chắc chắn em sẽ không rời đi.”
Đông Quân nắm ngón tay hắn đặt ở bên môi: “Thật sao?”
Lâm Tầm: “Thật.”
Nói rồi, hắn đưa tay chạm vào môi Đông Quân nhà mình.

Hơi mát lạnh, nhưng rất mềm.
Một giây sau đôi môi mỏng khẽ mở, nhẹ nhàng ngậm chặt ngón tay hắn, có cái gì đặt lên lòng bàn tay, Lâm Tầm cúi đầu xuống, liền bị cảnh tượng k*ch th*ch.
“Ngài đừng quá thuần thục, em có chút chịu không được.” Hắn muốn rụt về, cổ tay lại bị Đông Quân nắm chặt.
Đông Quân hơi cong khóe môi, bờ môi chạm nhẹ lên đầu ngón hắn, sau đó hướng lên, chuyển tới mu bàn tay.

Rất chăm chú, giống như bươm bướm hôn lên đóa hoa hồng.
Cảm giác mềm mịn ngưa ngứa truyền đến, Lâm Tầm tê cả da đầu.
Mãi đến khi hôn xong cả bàn tay, Đông Quân mới ngẩng đầu lên, dang tay ra với hắn.
Lâm Tầm là một người thức thời, đương nhiên là nhào đến cho anh một cái ôm.
Giọng nói của Đông Quân hơi khàn: “Em nghe lời vậy.”
Lâm Tầm: “Em biết nghe lời nhất.”
Đông Quân cười một tiếng.
Lâm Tầm lại tránh ra, nhìn vẻ mặt Đông Quân.
Đông Quân: “Hửm?”
Lâm Tầm vẫn có chút để ý, hắn nói: “Ngài c*̃ng từng làm thế với người khác sao?”
Đông Quân: “Không có.”
Lâm Tầm: “Thật sự không có sao?”
Dù sao hôm nay hắn đã hỏi thăm về Lo, hình tượng quả chanh đã bị lộ hoàn toàn trong mắt Đông Quân rồi, không bằng mượn cơ hội hỏi hết lời muốn hỏi.
“Không có.” Ý cười trong mắt Đông Quân rất ôn nhu: “Chỉ có em thôi.”
“Vậy em tạm thời tin tưởng.” Lâm Tầm nhỏ giọng thầm thì.
Đông Quân nhìn hắn: “Tạm thời?”
Lâm Tầm: “Nhỡ may ngài gạt em thì sao.”
Đông Quân lướt ngón tay qua bên mặt hắn, đôi mắt giống như một đầm nước nhìn không thấy đáy, nhưng lại có một chút ánh sáng mơ hồ, lấp lánh như những vì sao, anh nói rất chậm, gằn từng chữ: “Anh vĩnh viễn không lừa em.”
Câu nói này trịnh trọng đến mức nằm ngoài dự đoán của Lâm Tầm, nếu thay đổi một khung cảnh khác, hắn còn nghĩ anh đang lập lời thề gì đó cơ.
Mà hắn c*̃ng tin thật.
Không phải là bởi vì câu nói này có lý có cứ cỡ nào, hay là giọng điệu của anh khiến người ta tin tưởng cỡ nào.

Đối mặt với một người thế này, với một vẻ mặt thế này, cho dù anh nói cái gì, bạn cũng sẽ tin.
Hắn vùi mình vào trong lòng Đông Quân lần nữa.

Đông Quân vòng cánh tay qua bả vai hắn, ngay từ đầu là cường độ rất nặng, nhưng lúc sắp siết chặt hắn mới chậm rãi buông lỏng, cuối cùng chỉ là một cái ôm nhẹ nhàng.
Lâm Tầm thở ra một hơi, hắn cảm thấy rốt cuộc mình đã điều tra được khao khát của Đông Quân.
Chỉ sợ anh là một người rất không có cảm giác an toàn, cho nên mới muốn nắm thật chặt thứ gì đó không thả.

Lần đó Tiết Tân gọi điện cho hắn, bị Đông Quân nghe được, người này không cho hắn nói tiếp một câu nào nữa.

Mấy ngày trước mình ra ngoài bị thương chân, Đông Quân nói với bác sĩ nếu mình còn chuồn đi sẽ đánh gãy chân, giọng điệu kia thật đến mức không thể thật hơn.
Nhưng trong những ngày bọn họ ở chung, loại khát khao này Đông Quân cũng không thể hiện ra rõ lắm.

Anh giống như một người tình hoàn hảo, biết quan tâm, dịu dàng, còn dung túng bạn làm bất kì chuyện gì.

Lâm Tầm cho rằng đó không phải chân thực, Đông Quân thật sự không phải loại người này.

Mã nguồn của lập trình viên giống như tranh của hoạ sĩ, phàm là người đã từng nhìn thấy mã nguồn của Đông Quân mã đều có thể cảm nhận được anh không thể là một người ôn nhu hiền hoà.
“Nếu như anh thấy không có cảm giác an toàn, có thể ôm chặt một chút.” Lâm Tầm nói với anh: “Em sẽ không sợ.”
Đông Quân hơi siết chặt cánh tay: “Không phải em thích tự do sao?”
“Vậy cũng phải xem tình huống.” Lâm Tầm nói: “Ngài muốn ôm chặt bao nhiêu cũng được, thật đấy.

Muốn quản lí em cũng không sao, để máy tính lại cho em là được rồi.

Fan hâm mộ bọn em chưa từng có ranh giới cuối cùng với nam thần…”
Hắn không thể nói hết, bởi vì tay phải của Đông Quân đã nắm lấy cổ hắn.
Lâm Tầm bị giữ chặt cổ chỉ có thể mặc cho người ta bài bố, bị Đông Quân đặt ở phía dưới, sau đó bị hôn đến mức thần hồn điên đảo.
Cả người hắn như nhũn ra, cuối cùng đến khi được thả ra lúc sắp thiếu dưỡng khí mà chết, hắn đã phải thở hổn hển.

Nhưng lại bị kéo lên, năm ngón tay bị đặt trên gối đầu, làn da trên cổ bị cắn, không phải hôn, mà là cắn.

Cuối cùng hắn đã ý thức được có lẽ mình không nên trêu chọc Đông Quân như vậy.
“Em sai rồi.” Hắn không chỉ biết nghe lời, còn rất biết nhận sai: “Em không có điểm mấu chốt, nhưng ngài cũng không thể hung ác với em như thế, em thích dịu dàng một chút, ngài thả em ra trước rồi chúng ta lại thương lượng được không, nam thần, Đông Quân, ca…”
Vô hiệu.
Cổ áo ngủ của hắn đã bị kéo ra, những chỗ khác cũng bị đè xuống.
Hắn thấy đã gọi “ca” rồi, nhưng lại vô dụng, chẳng lẽ phải gọi ba ba.
— Vậy cũng không được, thật sự không thể gọi thế được.
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.

Sau khi hắn nhận định mình không chạy được mới khuất nhục thả lỏng thân thể, lẩm bẩm kéo cổ áo Đông Quân.
Mái tóc của Đông Quân rũ xuống, quét vào bên gáy hắn có chút ngứa, hắn đẩy ra, ngẩng đầu nhìn Đông Quân.
Trăng sáng treo giữa bầu trời, ánh trăng đã sáng hơn trước một chút.

Đuôi mắt, hoặc là đáy mắt của Đông Quân hình như có một màu đỏ, khiến ngũ quan lạnh lẽo của anh có thêm vẻ yêu khí không giống người.

Mà cảm xúc bên trong cặp mắt kia lại rất sâu.

Nếu như ánh mắt có thể biến thành thực thể, Lâm Tầm cảm thấy bây giờ mình đã bị mấy cái xích trói chặt rồi.

Hắn không chống đỡ được đành nhìn xuống, lại nhìn thấy đường cong lồng ngực rắn chắc xinh đẹp của nam thần nhà hắn, nâng lên hạ xuống theo hô hấp, cực kì quyến rũ.

Hắn muốn dời mắt đi nhưng lại không được, cuối cùng đành phải nhắm nghiền hai mắt, ngẩng đầu lên hôn.
Lần này lại rất ôn nhu.
Sau sự dịu dàng đó, hắn được buông ra, đặt nằm ngay ngắn, chỉ thiếu mỗi cơn buồn ngủ là có thể đánh một giấc ngon lành.
Lâm Tầm: “?”
Hắn mở to mắt, dùng ánh mắt biểu đạt sự khó hiểu.
Chỉ thấy nam thần của hắn chậm rãi cài nút áo lại, động tác ưu nhã tỉnh táo làm cho người khác giận sôi.
“Hôm nay như vậy thôi.” Đông Quân thản nhiên nói, trong giọng nói của anh còn có một chút khàn khàn dễ nghe: “Chờ chân em khỏi đã.”
Lâm Tầm túm lấy cái gối ôm, nói: “Cho nên ngài vẫn muốn để em quỳ.”
Đông Quân khẽ cười, ôm vai hắn bình thản nằm xuống, giống như vừa rồi không xảy ra chuyện gì: “Không quỳ cũng sẽ dùng đến đầu gối.”
Lâm Tầm: “…”
Hắn phát hiện mình đã đánh giá thấp sự đáng sợ của người này rất nhiều lần rồi.
Chuyện xảy ra đêm nay để hắn liên tưởng đến một chuyện triết lí được rất nhiều người biết đến.
Nhốt một người muốn ăn đường và một viên đường vào trong phòng, nếu như hắn có thể nhịn được một giờ không ăn, một giờ sau sẽ có được hai viên đường.
Nếu bạn là người này, bạn sẽ chọn bây giờ ăn một viên đường, hay là nhịn xuống, một giờ sau sẽ được ăn hai viên?
Hiển nhiên nam thần của hắn chính là trường hợp sau.
Đù, ngài giỏi lắm..

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (145)
Chương 1: Chương 1: Vòng Lặp Vô Hạn 1 Chương 2: Chương 2: Vòng Lặp Vô Hạn 2 Chương 3: Chương 3: Debug 3 Chương 4: Chương 4: Vòng Lặp Vô Hạn 4 Chương 5: Chương 5: Vòng Lặp Vô Hạn 5 Chương 6: Chương 6: Vòng Lặp Vô Hạn 6 Chương 7: Chương 7: Trình Thu Thập 1 Chương 8: Chương 8: Trình Thu Thập 2 Chương 9: Chương 9: Trình Thu Thập 3 Chương 10: Chương 10: Trình Thu Thập 4 Chương 11: Chương 11: Tường Lửa 1 Chương 12: Chương 12: Tường Lửa 2 Chương 13: Chương 13: Tường Lửa 3 Chương 14: Chương 14: Tường Lửa 4 Chương 15: Chương 15: Tràn Ra 1 Chương 16: Chương 16: Tràn Ra 2 Chương 17: Chương 17: Tràn Ra 3 Chương 18: Chương 18: Tràn Ra 4 Chương 19: Chương 19: Ddos 1 Chương 20: Chương 20: Ddos 2 Chương 21: Chương 21: Ddos 3 Chương 22: Chương 22: Ddos 4 Chương 23: Chương 23: Ngắt Mạng 1 Chương 24: Chương 24: Ngắt Mạng 2 Chương 25: Chương 25: Lập Trình Hướng Đối Tượng 1 Chương 26: Chương 26: Lập Trình Hướng Đối Tượng 2 Chương 27: Chương 27: Lập Trình Hướng Đối Tượng 3 Chương 28: Chương 28: Lập Trình Hướng Đối Tượng 4 Chương 29: Chương 29: Debug 1 Chương 30: Chương 30: Debug 2 Chương 31: Chương 31: Debug 3 Chương 32: Chương 32: Debug 4 Chương 33: Chương 33: Debug 5 Chương 34: Chương 34: Con Trỏ Chuột 1 Chương 35: Chương 35: Con Trỏ Chuột 2 Chương 36: Chương 36: Con Trỏ Chuột 3 Chương 37: Chương 37: Con Trỏ Chuột 4 Chương 38: Chương 38: Con Trỏ Chuột 5 Chương 39: Chương 39: Con Trỏ Chuột 6 Chương 40: Chương 40: Con Trỏ Chuột 7 Chương 41: Chương 41: Khe Hở 1 Chương 42: Chương 42: Khe Hở 2 Chương 43: Chương 43: Khe Hở 3 Chương 44: Chương 44: Khe Hở 4 Chương 45: Chương 45: Khe Hở 5 Chương 46: Chương 46: Khe Hở 6 Chương 47: Chương 47: Khe Hở 7 Chương 48: Chương 48: Khe Hở 8 Chương 49: Chương 49: Khe Hở 9 Chương 50: Chương 50: Copy 1 Chương 51: Chương 51: Copy 2 Chương 52: Chương 52: Copy 3 Chương 53: Chương 53: Copy 4 Chương 54: Chương 54: Copy 5 Chương 55: Chương 55: Copy 6 Chương 56: Chương 56: Copy 7 Chương 57: Chương 57: Copy 8 Chương 58: Chương 58: Copy 9 Chương 59: Chương 59: Copy 10 Chương 60: Chương 60: Duyệt Cây 1 Chương 61: Chương 61: Duyệt Cây 2 Chương 62: Chương 62: Duyệt Cây 3 Chương 63: Chương 63: Duyệt Cây 4 Chương 64: Chương 64: Duyệt Cây 5 Chương 65: Chương 65: Thiểu Năng Nhân Tạo 1 Chương 66: Chương 66: Thiểu Năng Nhân Tạo 2 Chương 67: Chương 67: Thiểu Năng Nhân Tạo 3 Chương 68: Chương 68: Thiểu Năng Nhân Tạo 4 Chương 69: Chương 69: Thiểu Năng Nhân Tạo 5 Chương 70: Chương 70: Thiểu Năng Nhân Tạo 6 Chương 71: Chương 71: Thiểu Năng Nhân Tạo 7 Chương 72: Chương 72: Thiểu Năng Nhân Tạo 8 Chương 73: Chương 73: Thiểu Năng Nhân Tạo 9 Chương 74: Chương 74: Nén Dữ Liệu 1 Chương 75: Chương 75: Nén Dữ Liệu 2 Chương 76: Chương 76: Nén Dữ Liệu 3 Chương 77: Chương 77: Nén Dữ Liệu 4 Chương 78: Chương 78: Nén Dữ Liệu 5 Chương 79: Chương 79: Nén Dữ Liệu 6 Chương 80: Chương 80: Nén Dữ Liệu 7 Chương 81: Chương 81: Nén Dữ Liệu 8 Chương 82: Chương 82: Nén Dữ Liệu 9 Chương 83: Chương 83: Luận Văn 1 Chương 84: Chương 84: Luận Văn 2 Chương 85: Chương 85: Luận Văn 3 Chương 86: Chương 86: Đường Ngắn Nhất 1 Chương 87: Chương 87: Đường Ngắn Nhất 2 Chương 88: Chương 88: Đường Ngắn Nhất 3 Chương 89: Chương 89: Đường Ngắn Nhất 4 Chương 90: Chương 90: Đường Ngắn Nhất 5 Chương 91: Chương 91: Đường Ngắn Nhất 6 Chương 92: Chương 92: Đường Ngắn Nhất 7 Chương 93: Chương 93: Đường Ngắn Nhất 8 Chương 94: Chương 94: Đường Ngắn Nhất 9 Chương 95: Chương 95: D-l 1 Chương 96: Chương 96: D-l 2 Chương 97: Chương 97: D-l 3 Chương 98: Chương 98: D-l 4 Chương 99: Chương 99: D-l 5 Chương 100: Chương 100: Os 1 Chương 101: Chương 101: Os 2 Chương 102: Chương 102: Os 3 Chương 103: Chương 103: Os 4 Chương 104: Chương 104: Os 5 Chương 105: Chương 105: Os 6 Chương 106: Chương 106: Os 7 Chương 107: Chương 107: Os 8 Chương 108: Chương 108: Os 9 Chương 109: Chương 109: Os 10 Chương 110: Chương 110: Mây 1 Chương 111: Chương 111: Mây 2 Chương 112: Chương 112: Mây 3 Chương 113: Chương 113: Mây 4 Chương 114: Chương 114: Mây 5 Chương 115: Chương 115: Mây 6 Chương 116: Chương 116: Mây 7 Chương 117: Chương 117: Mây 8 Chương 118: Chương 118: Mật Mã 1 Chương 119: Chương 119: Mật Mã 2 Chương 120: Chương 120: Mật Mã 3 Chương 121: Chương 121: Mật Mã 4 Chương 122: Chương 122: Mật Mã 5 Chương 123: Chương 123: Mật Mã 6 Chương 124: Chương 124: Mật Mã 7 Chương 125: Chương 125: Mật Mã 8 Chương 126: Chương 126: Mật Mã 9 Chương 127: Chương 127: Mật Mã 10 Chương 128: Chương 128: Root 1 Chương 129: Chương 129: Root 2 Chương 130: Chương 130: Root 3 Chương 131: Chương 131: Root 4 Chương 132: Chương 132: Root 5 Chương 133: Chương 133: Root 6 Chương 134: Chương 134: Root 7 Chương 135: Chương 135: Root 8 Chương 136: Chương 136: Hũ Mật 1 Chương 137: Chương 137: Hũ Mật 2 Chương 138: Chương 138: Hũ Mật 3 Chương 139: Chương 139: Hũ Mật 4 Chương 140: Chương 140: Hỗn Độn 1 Chương 141: Chương 141: Hỗn Độn 2 Chương 142: Chương 142: Hỗn Độn – Cuối Cùng Chương 143: Chương 143: Phiên Ngoại 1 Vở Kịch Luân Lý Chương 144: Chương 144: Phiên Ngoại 2 Hello World Chương 145: Chương 145: Phiên Ngoại 3 Thành Thật Trả Lời