Chương 100
Khương Du Mạn nhìn anh với ánh mắt tán thưởng: “Cũng biết điều đấy.”
Vừa nói, cô vừa định vươn tay tháo chiếc khăn quàng cổ trên cổ Phó Cảnh Thần xuống.
Ngước nhìn khuôn mặt tuấn tú, ưu tú cùng ánh mắt cưng chiều ấm áp của anh, cô không nhịn được, liền dùng chiếc khăn quàng cổ khẽ kéo anh lại gần.
Phó Cảnh Thần rất nhanh đã hiểu ý đồ của cô. Gương mặt anh tuấn của anh tiến lại gần, hơi thở nóng hổi, mang theo mùi của gió núi và nắng sớm, phả nhẹ lên khóe môi cô.
Một chút, hai chút.
Cuối cùng, anh dùng tay nâng gáy cô, không cho cô bất kỳ cơ hội trốn tránh nào. Nụ hôn sâu, nồng nhiệt, khiến toàn bộ không khí trong phòng cũng trở nên ái muội.
Mãi đến khi kết thúc.
Khương Du Mạn vội vàng đẩy anh ra, miệng thở hổn hển vội vàng hít không khí, mặt đỏ đến mức muốn nổ tung. Cô trừng mắt nhìn Phó Cảnh Thần. Nam nhân này, lúc nào cũng có thể làm cho cô mất khống chế.
“Chiếc khăn quàng cổ này, anh rất thích.” Phó Cảnh Thần v**t v* chiếc khăn đang nằm trên cổ mình, đáy mắt tràn ngập ý cười.
Khương Du Mạn hơi kiêu ngạo, hếch cằm, hừ một tiếng: “Tự tay em đan, anh còn dám không thích à?”
Phó Cảnh Thần vui vẻ tán đồng: “Không dám.”
Đây cũng là lời nói thật lòng. v**t v* chiếc khăn quàng cổ do chính tay vợ nhỏ của mình đan tặng, trong lòng anh còn vui sướng hơn cả lần đầu tiên được nhận Huân chương Quân công danh giá. Tình yêu của anh, hóa ra lại giản dị và ấm áp đến thế.
“Thế còn được.” Khương Du Mạn hài lòng thu ánh mắt về. Cô lấy lại chiếc khăn, tiếp tục đan.
Rất nhanh, bên ngoài vang lên tiếng đồng chí Ngô Thụ Hoa tập hợp mọi người.
Mọi người lần lượt đi ra, không chỉ có nhóm thanh niên trí thức, mà còn có người nhà Phó gia và Dương gia. Dương gia đi ba người, vợ chồng Chu Vân và ông Dương . Còn bà Thái thì ở nhà trông cháu.
Ngô Thụ Hoa thấy mọi người đã đầy đủ, liền dẫn đoàn người lên núi.
Sân viện lập tức trở nên yên tĩnh.
Bình thường giờ này, Khương Du Mạn sẽ ở trong nhà ngủ trưa. Nhưng hôm nay cô lại có kế hoạch khác.
Đội sản xuất sắp chia lương thực, sau khi chia xong thì sẽ chẳng còn việc gì nhiều để làm nữa. Việc lấy đồ trong không gian ra sẽ cực kỳ bất tiện. Vì vậy, cô dự định ngồi xe lừa đi đến Cung Tiêu Xã một chuyến, chuyển một ít đồ từ không gian mang về. Dù sao cây linh chi quý hiếm đã được cô đặt ở trong không gian, cũng không cần phải canh chừng trong nhà làm gì.
Nghĩ đến đó, Khương Du Mạn khóa cửa lại, quay người rời đi. Cô không hề chú ý rằng, một ánh mắt sắc lạnh vẫn luôn dõi theo cô, cho đến khi bóng dáng cô khuất xa.
Bóng dáng đó, không phải ai khác, chính là Diêu Tư Manh.
Chiều nay nhóm thanh niên trí thức phải lên núi nhặt củi, không ít người dân thôn cũng đi theo. Nhưng Diêu gia đông người, cô ta lại được cưng chiều, nên đương nhiên không cần phải đi.
Lúc này, cô ta thấy Khương Du Mạn ra khỏi nhà, lại nhìn thấy sân viện không có bóng người, trong mắt liền lóe lên.
Trực giác của Diêu Tư Manh từ trước đến nay luôn rất nhạy bén. Cô ta có một dự cảm mãnh liệt, rằng cây linh chi chắc chắn đang ở trong nhà Phó gia! Hai ngày nay, cô ta vẫn luôn tìm cơ hội để lấy linh chi về.
Đáng tiếc, Phó gia lúc nào cũng có người ở nhà, khiến Diêu Tư Manh chờ mãi, chờ mãi mà chẳng chờ được thời cơ thích hợp.
Cứ tưởng còn phải tiếp tục rình rập thêm vài ngày, không ngờ ngày này lại đến nhanh như vậy. Lúc này không chỉ Phó gia không có ai, mà ngay cả những người trong sân viện cũng đều lên núi nhặt củi!
Xem ra ông trời cũng đang giúp cô ta!
Nghĩ đến đây, Diêu Tư Manh thở phào một hơi, vội vàng đi đến cửa nhà Phó gia.
Phát hiện cửa đã bị khóa, cô ta có chút sốt ruột. Tuyệt đối không thể dùng sức trâu để phá cửa, bởi vì nếu vậy thì dấu vết sẽ quá rõ ràng, dễ dàng khiến người khác chú ý. Diêu Tư Manh không muốn thanh danh của mình bị hủy hoại.
Nhưng rất nhanh, cô ta đã nhớ lại một biện pháp từng nghe ở kiếp trước. Vội vàng chạy về nhà lấy một đoạn dây thép.
Cô ta uốn cong dây thép thành một chiếc móc câu nhỏ, nhét vào ổ khóa và bắt đầu mày mò. Cũng không rõ là do cô ta may mắn, hay là ổ khóa này vốn dễ mở, tóm lại, chỉ một lát sau, tiếng “cạch” vang lên, ổ khóa đã được mở.
Mắt cô ta sáng rực lên, vội vàng đẩy cửa bước vào.
Lúc này, ở gần khu tập thể thanh niên trí thức, bà Thái đang cùng một đám các mẹ, các dì tám chuyện. Lời qua tiếng lại, đều không rời khỏi con thỏ hôm trưa.
Bà Thái bĩu môi, giọng điệu đầy chua chát: “Các bà bảo xem, thời buổi này người ta còn đói rách cả bụng, mà con thỏ còn béo tốt được như thế, chả biết nó đã ăn hết bao nhiêu lương thực trong đất rồi!”
Dì Lý thường xuyên nói chuyện cùng bà Thái cũng gật đầu đồng tình: “Đúng thế đấy. Nếu không phải mấy con vật này, lương thực thu về đã phải nhiều hơn không ít rồi!” Bà ấy nhìn ruộng đất, thở dài: “Mấy con thỏ hoang này ranh ma thật sự, chạy nhanh như chớp. Trừ người nhà Phó gia ra, đội sản xuất mình chẳng ai bắt được nó cả.”
Bà Thái khinh thường nói: “Hắn ta chẳng qua là ch.ó ngáp phải ruồi thôi. Nếu không phải thằng An Phúc nhà tôi phát hiện sớm, rồi những người khác đuổi theo, thì con thỏ sao có thể chạy ra đường lớn được?”
“Nói đi cũng phải nói lại.”
Một bà khác gật đầu, hạ giọng: “Nhưng mà nhà Phó gia này sống cũng khá đấy chứ. Đàn ông có bản lĩnh không nói làm gì, ngay cả cô vợ lười biếng ngày trước, giờ đây cũng thành cô giáo rồi.”
Dân làng chất phác, đều cho rằng giáo viên là nghề đáng kính trọng. Chỉ có giáo viên dạy tốt, con cái họ sau này mới có thể thành tài. Bởi vậy, ấn tượng của mọi người về Phó gia đã được cải thiện không ít.
Bà Thái nghe vậy, trong lòng liền không thoải mái. Cùng là hai gia đình từ thành phố xuống, nhưng trong mắt dân làng, ấn tượng về Phó gia lại tốt hơn nhà bà ta rất nhiều. Điều này khiến bà ta làm sao có thể cam lòng?
Bà ta vừa mở miệng định nói gì đó, thì Dương Thiên Tứ đã chạy tới nắm lấy ống tay áo bà: “Bà nội ơi, con phải về đi tè.”
Dì Lý nói: “Con cứ đi ở nhà vệ sinh nhà bà đây này, chạy về làm gì.”
Dương Thiên Tứ bĩu môi: “Thằng Cột đang ở trong đó. Con nhịn không nổi nữa rồi!”
Thằng Cột chính là cháu trai của dì Lý.
Nói xong, như thể đang nhịn rất gấp, nó nắm lấy quần, chạy thẳng về phía khu tập thể thanh niên trí thức.
Bà Thái vội nói: “Trời ơi, con chạy chậm thôi!”
Thấy vậy, mấy bà, mấy dì đều bật cười. Nhưng Dương Thiên Tứ đã lớn, đi vệ sinh không cần người trông nữa. Họ tiếp tục tụ tập nói chuyện nhà, và rất nhanh đã quên mất chuyện này.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden