Chương 10
Quỷ Bí Chi Chủ - Q5: Tư Tế Đỏ

Chương 10: Thứ phía sau cánh cửa

Rầm! Rầm! Rầm!

Đằng sau cánh cửa đồng xanh vang lên tiếng gõ đập không ngừng, vang vọng trong lòng đất trống trải, giống như đến từ thời cổ đại vô cùng xa xôi.

Người Fors căng cứng, khó kiềm được sự run rẩy, giọng nói cũng không tự chủ được ép xuống rất thấp:

"Phía sau cánh cửa là cái gì vậy?"

"Không biết." Xio thật thà lắc đầu, theo bản năng nuốt một ngụm nước bọt.

Tay phải cô nắm chặt con dao ba cạnh vừa nhặt lên, các khớp xương gồ hẳn lên, mạch máu hằn xanh dưới da, trông có vẻ dùng rất nhiều lực.

Rầm! Rầm! Rầm!

Tiếng đập cửa vang lên từng tiếng một, không nhanh hơn, cũng không chậm đi, vẫn duy trì tiết tấu giống nhau, mỗi một âm thanh đều như đánh vào lòng Fors và Xio, khiến tóc gáy họ dựng đứng cả lên, da đầu tê dại.

"Hẳn là không ra đây đấy chứ... Nếu có thể ra ngoài dễ dàng như thế, thì đã không phải chờ đến bây giờ." Fors tự trấn an mình bằng giọng khô khốc.

Xio gật mạnh đầu nói:

"Đợi vật liệu thành hình, chúng ta sẽ lập tức rời khỏi đây."

Trong bầu không khí và cảnh tượng thế này, lòng hiếu kỳ của cô không thể chiến thắng được nỗi sợ hãi theo bản năng.

"Được!" Fors chuyển ánh mắt sang nơi hai oán linh bị tịnh hóa, một bên thầm trách tin tức mà "Mặt Trăng" cung cấp không đủ chi tiết, không nói rõ dưới lòng đất của tòa pháo đài có một cánh cửa kỳ dị như thế.

Lúc này, bụi bặm phủ một lớp ánh sáng u ám giống như mảnh vỡ của đá quý không ngừng rơi xuống đất, chia ra làm hai cụm, tụ tập lại một chỗ

Xung quanh chúng, linh tính còn sót lại gần như vô hình đều ngưng tụ thành một khối kết tinh hư ảo.

"Kết tinh" đi kèm và đống bụi là hai vật phẩm khác nhau, một cái giống như chiếc nhẫn còn nguyên trạng, màu trong suốt, giống như bị ăn mòn, một cái giống như con mắt được điêu khắc từ thủy tinh, bên trong còn có luồng khí đen nhàn nhạt đang di chuyển.

Thấy cảnh tượng ấy, Fors đột nhiên hiểu ra.

Oán linh cổ xưa là một sinh vật loại quỷ hồn có đặc tính phi phàm pha trộn, vật nguyền rủa sẽ liên quan đến một vị trí hoặc một vật phẩm nào đó khi họ còn sống. Thứ này kết hợp với đặc tính sẽ trở thành cơ sở để họ tồn tại. Chính vì nguyên nhân đó, mà oán linh cổ xưa khác nhau sẽ có vật nguyền rủa và hình thức thể hiện khác nhau, nhưng bản chất lại giống nhau. Thứ bụi kia là một đặc tính khác, là ngọn nguồn của phần lớn năng lực của họ. Về phần linh tính sót lại thì tương đương với vật liệu máu quái vật.

Rầm! Rầm! Rầm!

Người đập cánh cửa đồng xanh có vẻ rất kiên trì, không hề dừng lại, không ngừng thử thách tinh thần của Fors và Xio.

Hai người sợ đến mức cơ thể hơi run lên, trong lúc hoảng hốt dường như còn xuất hiện ảo giác cánh cửa kia hơi hé ra một khe nhỏ, trái tim như bị treo lên cao, đập thình thịch điên cuồng.

Trong trạng thái bất cứ lúc nào cũng có thể bắn thẳng về phía cầu thang, Fors rốt cuộc cũng đợi đến lúc vật nguyền rủa và bụi của oán linh cổ xưa ngưng tụ thành hình.

Cô một bên ra dấu cho Xio đề phòng, một bên ngồi xuống, lấy ra ba hộp sắt hình vuông đã chuẩn bị từ trước.

Do dự một chút, Fors ngẩng đầu nhìn Xio, nói:

"Hai oán linh cổ xưa này đã chờ đợi nhau rất lâu rồi. Tớ nghĩ, tớ nghĩ lấy ra một phần những thứ mà họ để lại, rồi mai táng cùng một chỗ... À, nếu thế thì tớ lấy một vật nguyền rủa, cậu lấy một đống bụi, những linh tính còn lại thì chia đều, không thành vấn đề chứ?"

Xio không do dự, khẽ gật đầu nói:

"Được!"

Fors lặng lẽ thở phào, mím môi, lẩm bẩm "Bút Ký Lữ Hành Leymano", lấy tay lướt qua một tờ trong đó.

Móng trên năm ngón tay phải của cô lập tức mọc dài ra thêm một đốt, đầu móng sắc nhọn, bên trên phủ đầy hoa văn và ký hiệu màu đen.

Đây là "Móng vuốt ăn mòn" của Huyết tộc!

Nhìn bàn tay biến hóa, Fors chụp một phát xuống mặt đất, dễ dàng đào ra một cái hố, để lại dấu vết bị ăn mòn.

Ngay sau đó, cô để vật nguyền rủa như đôi mắt bằng thủy tinh và một đống bụi vào trong hố, lại sử dụng móng vuốt vừa rồi lấp đầy gạch đá và bùn đất vào đó.

Cô lại dùng móng tay khẽ rạch lên chỗ đất bằng phẳng, viết một dòng chữ như khắc trên bia mộ:

"Quay lại vì người.

Canh giữ vì người, vĩnh viễn không lìa xa."

Làm xong mọi việc, Fors đang định thở dài một tiếng, vừa vặn nghe thấy tiếng động sau cánh cửa đồng xanh chợt vang dội hơn.

Rầm!

Cô sợ đến mức thiếu chút nữa nhảy dựng lên, vội vàng đem đống bụi còn lại, vật nguyền rủa hình chiếc nhẫn và linh tính còn sót lại, chia ra đặt vào các hộp sắt hình vuông.

Sau khi cô đóng hộp sắt lại, đứng dậy, liền cùng Xio chậm rãi di chuyển về phía cầu thang xoắn hẹp kia.

Rầm! Rầm! Rầm!

Tiếng đập đằng sau cánh cửa đồng xanh kia ngày càng dữ dội, Fors và Xio theo bản năng nghiến chặt răng, dọc theo cầu thang leo lên trên.

Hai người đi càng lúc càng nhanh, đến cuối cùng thì chuyển hẳn sang chạy, không hề lo đến việc sẽ bị vấp cầu thang mà ngã sấp xuống, hai chân gồng như hai bánh xe.

Rốt cuộc, trước mặt Fors và Xio cũng xuất hiện ánh sáng mặt trời.

Chúng từ ngoài rọi vào, chiếu lên phía trước cầu thang, sáng sủa, trong lành, ấm áp.

Lúc này, tiếng đập cửa rầm rầm loáng thoáng vọng ra từ lòng đất đã im bặt, không tiếp tục vang lên nữa.

Fors và Xio liếc mắt nhìn nhau, đi chậm lại, sau vài lần sải bước, hai người đã về tới tầng trên của tòa pháo đài bỏ hoang.

Hai người không nói chuyện, trực tiếp rời khỏi nơi này, quay về bìa rừng.

Đi hồi lâu, tâm trạng Fors mới dịu xuống, mím môi nói:

"Vừa rồi thật là khủng kiếp. Tuy thứ đằng sau cánh cửa đồng xanh không làm hại tụi mình, thậm chí còn không để lộ hình dáng, nhưng tớ vẫn nghĩ rằng nó còn đáng sợ hơn cả oán linh cổ xưa, kinh khủng hơn tất cả những gì tớ đã trải qua trước đó. Chỉ mấy phút mà tớ đã không kìm được tưởng tượng ra mấy kiểu chết thê thảm rồi, kiểu nào cũng kinh người hết, nhưng đều không dọa người bằng tiếng đập cửa rầm rầm kia."

Xio nghiêng đầu sang, tán đồng:

"Ừm, lúc ấy tớ có cảm giác như đang đi ở rìa vách núi."

Fors đang định nói tiếp gì đó, đột nhiên thấy mũi Xio chảy xuống hai dòng máu đỏ tươi.

"Xio, Xio, cậu chảy máu mũi kìa!" Fors vội vàng nhắc nhở bạn thân.

Xio sửng sốt, đồng tử khẽ giãn ra:

"Cậu cũng chảy máu mũi kìa!"

"Hả?" Fors đưa tay lau mũi, chỉ cảm thấy chỗ đó hơi ấm, có chất lỏng dinh dính.

Cô vô cùng ngạc nhiên, đưa tay phải ra nhìn, thấy trên đó dính đầy máu đỏ, tươi tắn, chói mắt.

"Do vừa rồi căng thẳng quá nên bị?" Fors nghi hoặc lẩm bẩm.

Lúc này, dưới ánh mặt trời xuyên qua tán cây chiếu xuống, cô phát hiện trên cổ tay mình đang mọc ra một vết bớt đen nhàn nhạt với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.

Vết bớt đen nhanh chóng lan ra, từ mu bàn tay bao trùm lên cánh tay.

"Á!" Fors theo bản năng kêu một tiếng, chợt ngẩng đầu nhìn sang Xio ở bên cạnh.

Trong mắt cô chợt phản chiếu hình ảnh hai má và trên cổ Xio cũng có một vết bớt đen!

"Thứ này, thứ này không bình thường!" Fors thốt lên.

Xio cũng phát hiện ra sự bất thường của bạn mình, hồi tưởng lại một chút rồi nói:

"Cậu còn nhớ lời oán linh nữ giới nói không?"

"Cô ấy nói rằng thủ vệ bị sức mạnh thẩm thấu ra từ cánh cửa đồng xanh ăn mòn!"

"Không phải chúng ta cũng sẽ bị ăn mòn đấy chứ?"

Fors sửng sốt một giây, nghiêm túc gật đầu:

"Có khả năng!"

Cô vội vàng lấy thuốc đã chuẩn bị trước đó ra, chia một phần cho Xio, còn mình thì lập tức vặn nắp ra, tu ừng ực hai lọ.

Nhưng hai người không hề tốt lên chút nào, vết bớt đen kia ngày càng mọc nhiều hơn, khiến tầm mắt hai người bắt đầu trở nên mơ hồ.

Thình thịch! Thình thịch! Thình Thịch!

Không lâu sau, Fors tự cứu mình nhưng vô dụng đã nghe thấy tiếng tim mình đập mạnh, cảm giác cơ thể dần mất đi sức lực.

Sau khi không nghĩ ra được cách nào khác, cô mấp máy môi, nghiến răng một cái, chợt xoay người lại, bước sang bên cạnh mấy bước, kéo ra một khoảng cách với Xio.

Sau đó cô cúi thấp đầu, tụng niệm tôn danh Ngài "Kẻ Khờ".

Chưa đến 10 giây đồng hồ, hào quang đỏ thẫm chợt xuất hiện trước tầm mắt cô, bao phủ lấy cô như thủy triều.

Một vài tiếng gào thét và lời vô nghĩa lóe lên rồi biến mất, Fors nhìn thấy chiếc bàn dài loang lổ quen thuộc và 10 chiếc ghế dựa cao đối diện.

Cô chợt phát hiện trạng thái đầu óc choáng váng, tầm mắt mờ mịt đều đã hoàn toàn biến mất, trên linh thể cũng không xuất hiện vết bớt đen kỳ dị kia.

"Cảm ơn ngài đã cứu giúp." Fors vội vàng đứng dậy, cúi người chào bóng người đang được bao phủ trong sương mù xám dày đặc phía trên cùng chiếc bàn dài đồng xanh.

Sau đó, cô nghe thấy Ngài "Kẻ Khờ" dùng giọng điệu bình thản nói:

"Linh hồn của cô bị một sức mạnh nào đó ăn mòn."

"Giờ đã không thành vấn đề rồi."

'Được Ngài "Kẻ Khờ" tịnh hóa rồi?' Trong lòng Fors nảy ra suy nghĩ, đang định xin Ngài "Kẻ Khờ" chỉ bảo cách thức để cứu Xio, thì trước mặt lại bốc lên hào quang đỏ rực.

Chỉ một thời gian ngắn ngủi, cô phát hiện mình đã quay về rừng rậm Delaire trong thế giới hiện thực, các bớt đen trên mu bàn tay, cổ tay đang nhanh chóng nhạt đi và biến mất, trong mũi không còn chảy ra máu tươi nữa.

Quay người lại, thấy Xio đang kiệt sức dựa vào cái cây bên cạnh, trên mặt đã chi chít các vết bớt đen, trông cực kỳ đáng sợ. Hai cơ thịt trên gò má Fors chợt căng ra, suy nghĩ nhanh chóng quay trong đầu.

Vài giây sau, cô bước nhanh tới gần, đỡ lấy bả vai Xio, nói với tốc độ khá nhanh:

"Tớ có cách cứu cậu, nhưng cậu cần làm theo hướng dẫn của tớ!"

"Dùng tiếng Hermes cổ đọc, "Kẻ Khờ" không thuộc về thời đại này..."

Xio gian nan chớp chớp mí mắt sưng phù, nhìn Fors hai giây, tiếp đó nhỏ giọng tụng niệm:

"Kẻ Khờ không thuộc về thời đại này.

Chúa tể thần bí trên màn sương xám.

Vị vua vàng đen nắm giữ vận may..."

Còn chưa dứt lời, Xio đã ngạc nhiên nhìn thấy hào quang đỏ thẫm từ hư vô trào ra, cuốn lấy mình.

Tiếng gào thét khó mà miêu tả kéo dài khoảng một giây rồi biến mất bên tai Xio, cô lập tức nhìn thấy mình đang ở trong một tòa cung điện hùng vĩ cổ xưa, ngồi bên cạnh một chiếc bàn dài màu xanh đậm loang lổ, dưới chân là sương mù màu trắng xám vô biên vô tận, phía trước có một bóng người mang đến cho người ta cảm giác sững sừng đồ sộ, đang nhìn xuống mình.

Cảnh tượng này đối với cô mà nói, vừa xa lạ cũng vừa quen thuộc, cô đã từng gặp một lần trong "giấc mơ", từ sau khi thực hiện nghi thức trừ tà thì không nhớ lại nữa.

'Lần đó tịnh hóa thực ra cũng không có tác dụng...' Xio đột nhiên nảy ra một suy nghĩ như vậy, đắn đo đứng dậy, cúi người chào bóng hình bị sương mù xám bao phủ kia, nói:

"Ngài là vua vàng đen vĩ đại?"

Cô cũng không tỏ ra kinh ngạc hay hoảng sợ, dường như đã sớm đoán được.

"Cô có thể gọi tôi là ngài "Kẻ Khờ", ngồi đi." Bóng người mang theo khí chất như núi như biển kia bình thản đáp lại.

Xio cúi chào xong, ngồi xuống, xác nhận mình đã thoát khỏi trạng thái tồi tệ vừa rồi.

Cô nhìn xung quanh, ngẫm nghĩ rồi nói:

"Ngài "Kẻ Khờ" tôn kính, có phải Fors Wall có một chiếc ghế ở đây không ạ?"

"Kẻ Khờ" được sương mù xám bao phủ khẽ gật đầu nói:

"Đúng vậy."

Xio im lặng một giây, rồi trực tiếp hỏi:

"Tôi có thể gia nhập vào đây giống cô ấy không?"

"Kẻ Khờ" khẽ cười một tiếng.

"Đây là hội nhóm mà họ tự mình tổ chức ra, do tôi triệu tập."

"Hiện giờ vẫn còn ghế, cô có thể gia nhập."

"Rút một lá bài đi, họ ở đây đều dùng một lá bài Tarot để làm biệt hiệu cho mình."

Xio không hỏi nhiều, cũng không nói gì thêm, lập tức gật đầu:

"Vâng, thưa ngài "Kẻ Khờ"."

Trên mặt bàn trước mặt cô lập tức xuất hiện một bộ bài Tarot.

Xio giơ tay phải ra, trịnh trọng chia bài ra, rút một lá, lật lên mặt bàn.

Hình trên lá bài của cô là Thiên sứ cầm kèn và người chết đợi cứu rỗi.

"Thẩm Phán"!

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (204)
Chương 1: Chương 1: Đến khám Chương 2: Chương 2: Ý nghĩa tồn tại Chương 3: Chương 3: Phương hướng điều tra Chương 4: Chương 4: Giữ bí mật Chương 5: Chương 5: Rút bài Chương 6: Chương 6: Thế giới thật nhỏ Chương 7: Chương 7: Lời tiên đoán Chương 8: Chương 8: Pháo đài cổ kỳ lạ Chương 9: Chương 9: Oán linh cổ xưa Chương 10: Chương 10: Thứ phía sau cánh cửa Chương 11: Chương 11: Nhận biết một thứ Chương 12: Chương 12: Ghi chú Chương 13: Chương 13: Không phải người mới nào cũng giống nhau Chương 14: Chương 14: "Kẻ Khờ" than thở Chương 15: Chương 15: Thông báo nhắc nhở Chương 16: Chương 16: Bị biết được Chương 17: Chương 17: Vấn đề tình báo Chương 18: Chương 18: Nguyên nhân cái chết của Medici Chương 19: Chương 19: Nguy cơ ngắn ngủi Chương 20: Chương 20: Chuyến tàu Chương 21: Chương 21: "Thần dụ" Chương 22: Chương 22: "Thánh giả" hàng lâm Chương 23: Chương 23: Công tước Chương 24: Chương 24: Thiên phú quyên tiền Chương 25: Chương 25: Khắc chế Chương 26: Chương 26: Hồi ức của Nast Chương 27: Chương 27: "Thiên Sứ" mới Chương 28: Chương 28: Thế giới tâm linh Chương 29: Chương 29: Mùi vị quen thuộc Chương 30: Chương 30: Tín đồ điên cuồng  Chương 31: Chương 31: Lần đầu giảng đạo Chương 32: Chương 32: Quà tặng Chương 33: Chương 33: Niềm vui của cuộc sống  Chương 34: Chương 34: Lựa chọn đối tượng ký sinh  Chương 35: Chương 35: Quyết định của Hazel Chương 36: Chương 36: 'Pháp Sư Quỷ Dị' vs 'Kẻ Ký Sinh' Chương 37: Chương 37: Dùng tên của ngươi Chương 38: Chương 38: Câu trả lời tích cực Chương 39: Chương 39: Bề tôi của "Bí ẩn" Chương 40: Chương 40: Tính lây nhiễm của ký sinh Chương 41: Chương 41: "Dọn kho" Chương 42: Chương 42: Hành động chung Chương 43: Chương 43: "Bậc thầy" Alger Chương 44: Chương 44: Sợ hãi trong lòng Chương 45: Chương 45: Nghi thức không có "lời đáp" Chương 46: Chương 46: Lời chúc mừng của Arrodes Chương 47: Chương 47: Một khả năng khác Chương 48: Chương 48: Khúc dạo đầu Chương 49: Chương 49: "Người liên thể" Chương 50: Chương 50: Ván bài Chương 51: Chương 51: Thần bài "Dwayne" Chương 52: Chương 52: Thành lập mối quan hệ Chương 53: Chương 53: Xúi giục Chương 54: Chương 54: Nhạc dạo Chương 55: Chương 55: Chương nhạc thứ nhất Chương 56: Chương 56: Chương nhạc thứ hai Chương 57: Chương 57: Điệp khúc Chương 58: Chương 58: Chương nhạc thứ ba Chương 59: Chương 59: Chương nhạc thứ tư   Chương 60: Chương 60: Chương cuối và chương kết Chương 61: Chương 61: Giải quyết tốt hậu quả Chương 62: Chương 62: Phân phó Chương 63: Chương 63: Quà tặng luôn luôn phải trả lại Chương 64: Chương 64: Phí cố vấn Chương 65: Chương 65: Một lời nhắc nhở khác của Roselle Chương 66: Chương 66: Ngày 1 tháng 9 Chương 67: Chương 67: Sự trưởng thành của mỗi người Chương 68: Chương 68: Mỗi người đều trưởng thành Chương 69: Chương 69:  Bước chân của chiến tranh Chương 70: Chương 70: Tin tức về Linh Giáo Đoàn Chương 71: Chương 71: Trang viên Bài Ca Hoa Hồng Chương 72: Chương 72: Không ngờ tới Chương 73: Chương 73: Kiên trì Chương 74: Chương 74: Thủ đoạn của ma nữ Chương 75: Chương 75: Giá chữ thập Chương 76: Chương 76: Đáp án Chương 77: Chương 77: Cái chết của Mason Dere Chương 78: Chương 78: Nghệ thuật dịch chuyển Chương 79: Chương 79: Dị biến mang tính ngẫu nhiên Chương 80: Chương 80: Hai lần cấm đoán Chương 81: Chương 81: Lừa gạt Chương 82: Chương 82: Tự cứu Chương 83: Chương 83: Di tích số 1 Chương 84: Chương 84: Liên hợp hành động Chương 85: Chương 85: Tính khả năng Chương 86: Chương 86: Người tịnh hoá cường lực Chương 87: Chương 87: Phải có ánh sáng Chương 88: Chương 88: Thu hoạch Chương 89: Chương 89: Nhật ký đến sớm Chương 90: Chương 90: Sự phát triển của "Dự đoán" Chương 91: Chương 91: Vấn đề của Gehrman Chương 92: Chương 92: Danh sách Chương 93: Chương 93: Hy vọng Chương 94: Chương 94: Mặt biển yên lặng Chương 95: Chương 95: Nữ vương Chương 96: Chương 96: Bất đồng trong quan điểm lập kế hoạch Chương 97: Chương 97: Đều có tâm tư Chương 98: Chương 98: Đặt mình trong dòng nước xiết Chương 99: Chương 99: Hành Giả Giấc Mơ Chương 100: Chương 100: Một lần "Thử thách" Chương 101: Chương 101: Gió bão đầu não Chương 102: Chương 102: "Gián điệp" thật giả Chương 103: Chương 103: Trực giác của "Khán Giả" Chương 104: Chương 104: Giỏi dùng thôi miên Chương 105: Chương 105: Con đường khác nhau, phong cách khác nhau Chương 106: Chương 106: Ba đánh một Chương 107: Chương 107: Hội trưởng Chương 108: Chương 108: Nghi thức "đo ni đóng giày" Chương 109: Chương 109: Mạch suy nghĩ Chương 110: Chương 110: "Ma quỷ" chân chính Chương 111: Chương 111: Người siêu phàm và người bình thường Chương 112: Chương 112: Người công cụ Chương 113: Chương 113: Quyền hành của "Mặt Trăng" Chương 114: Chương 114: Bí mật bị che giấu Chương 115: Chương 115: Giấc mơ của ai Chương 116: Chương 116: "Giảng bài" online Chương 117: Chương 117: Tay trái của chúa Chương 118: Chương 118: Quan hệ gần hơn Chương 119: Chương 119: Kẻ ngao du tinh không Chương 120: Chương 120: Cái tên quen thuộc Chương 121: Chương 121: Biên niên sử Tinh Linh Chương 122: Chương 122: Chi tiết không hợp lý Chương 123: Chương 123: "Đáy biển" Chương 124: Chương 124: Có lẽ là thật Chương 125: Chương 125: Đại sảnh thành thực Chương 126: Chương 126: Tiếng la hét sau cửa Chương 127: Chương 127: Ba khả năng Chương 128: Chương 128: Đáp án của vấn đề Chương 129: Chương 129: Không có câu trả lời Chương 130: Chương 130: Yêu cầu của Dorian Chương 131: Chương 131: Bốn lựa chọn Chương 132: Chương 132: Bí mật được che giấu Chương 133: Chương 133: Người làm vườn siêng năng Chương 134: Chương 134: Suy nghĩ về nhập vai Chương 135: Chương 135: Người trở về Chương 136: Chương 136: Đột nhiên xuất hiện Chương 137: Chương 137: Backlund hỗn loạn Chương 138: Chương 138: Người dân trong chiến tranh Chương 139: Chương 139: Xem kỹ hoàn cảnh Chương 140: Chương 140: Suy luận rất đơn giản Chương 141: Chương 141: Thái độ của Thần linh Chương 142: Chương 142: Âm thầm lẩn trốn Chương 143: Chương 143: Lựa chọn khó khăn Chương 144: Chương 144: Những câu chuyện quỷ dị Chương 145: Chương 145: Tự hỏi Chương 146: Chương 146: Người buồn cười Chương 147: Chương 147: Các thiên sứ của "Kẻ Khờ" Chương 148: Chương 148: Cửa đột phá Chương 149: Chương 149: Bản sắc diễn xuất Chương 150: Chương 150: Hợp tác Chương 151: Chương 151: Cảnh khốn cùng khác nhau Chương 152: Chương 152: Tích lũy cống hiến Chương 153: Chương 153: Năm 1368 Chương 154: Chương 154: Một quyển Chương 155: Chương 155: Thù lao đặc biệt Chương 156: Chương 156: Đuổi hổ nuốt sói Chương 157: Chương 157: Ám hiệu Chương 158: Chương 158: Chỗ mâu thuẫn Chương 159: Chương 159: Nhật ký mấu chốt Chương 160: Chương 160: Tương tác Chương 161: Chương 161: Ung dung Chương 162: Chương 162: Gia đình hỗn loạn Chương 163: Chương 163: Kiên nhẫn Chương 164: Chương 164: Thông "linh" Chương 165: Chương 165: Cao thủ "Poker" Chương 166: Chương 166: Bút ký lữ hành Chương 167: Chương 167: Người trông coi hùng mạnh Chương 168: Chương 168: Ý chí còn sót lại Chương 169: Chương 169: Bên trong Vương đình Chương 170: Chương 170: Sự theo dõi quen thuộc Chương 171: Chương 171: Tổ chức mạnh nhất Chương 172: Chương 172: Nỗi sợ của Klein Chương 173: Chương 173: Phối hợp ăn ý Chương 174: Chương 174: Người săn đuổi Vương đình Chương 175: Chương 175: Nhược điểm Chương 176: Chương 176: Chỉ thị của "Kẻ Khờ" Chương 177: Chương 177: Sau khi thăm dò Chương 178: Chương 178: Cường hoá đội ngũ Chương 179: Chương 179: Thời cơ Chương 180: Chương 180: Bất ngờ Chương 181: Chương 181: Lâu Đài Khởi Nguyên Chương 182: Chương 182: Cuối cùng cũng có thành quả Chương 183: Chương 183: Áp lực Chương 184: Chương 184: Tin tức như bão táp Chương 185: Chương 185: Giao dịch khó nói Chương 186: Chương 186: Giữa sân khấu Chương 187: Chương 187: Tụng niệm Chương 188: Chương 188: Ngài Cửa Chương 189: Chương 189: Mùi hương Chương 190: Chương 190: Lời đồn trong niên đại cổ xưa Chương 191: Chương 191: Trong lịch sử Chương 192: Chương 192: Học Giả Cổ Đại Chương 193: Chương 193: Một hình thức làm bạn khác Chương 194: Chương 194: Ý định Chương 195: Chương 195: Mùa đông Chương 196: Chương 196: Báo động trước Chương 197: Chương 197: Phát triển hợp lý Chương 198: Chương 198: Suýt chút nữa Chương 199: Chương 199: Ba mũi tên cùng bắn ra Chương 200: Chương 200: Kẻ buôn thần bán thánh thực sự Chương 201: Chương 201: Hỗn loạn Chương 202: Chương 202: Chưa muộn Chương 203: Chương 203: Trốn Chương 204: Chương 204: Chạy như điên