Chương 10
Trăng Sáng Ngàn Vạn Dặm – Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 10

Chợ lớn Hoa Kiều Tử họp phiên vào ngày mùng năm và mùng mười âm lịch, đặc biệt rất đông đúc.

Lúc này, tiết Thanh Minh đã qua, mùa xuân đang dần trôi đi nhanh chóng, khắp nơi đều mang cái vẻ sống động lưng chừng hè. Cây cối đã xanh lại càng thêm xanh, ánh nắng ấm áp cũng bắt đầu gay gắt hơn.

Minh Nguyệt và ông Lượng cùng nhau bày hàng, tìm một viên gạch vỡ, hai người ngồi bệt xuống đất. Bên cạnh là một ông lão bán rau, có người mua một đồng rau của ông nhưng lại bảo ông cân thiếu. Ông lão tức đỏ mặt: “Ăn nói vớ vẩn, tôi bán hàng mà không cân đủ thì chẳng phải là thất đức sao?”

“Tôi cầm lên thấy không giống cân đủ lắm, ở đây ông cũng đâu có cái cân điện tử nào để đối chiếu thêm.”

“Cô mang lại đây.” Ông lão đặt rau trở lại đĩa cân: “Cô xem, nhô cao đây này, cái cân đòn Phước Lộc Thọ ba sao của tôi, nếu tôi thiếu một lạng là tổn phước của tôi đấy, chuyện thiếu lương tâm tôi không thèm làm.”

Người mua nói: “Làm ăn kinh doanh thì chẳng ai mà chẳng gian xảo, cân thiếu bớt lạng là chuyện thường tình.”

Ông lão đập đùi một cái: “Tôi không bán nữa, cô đi chỗ khác mà mua.”

Ông Lượng lên tiếng nói đỡ: “Cô mua chỗ ông ấy tuyệt đối không sợ thiệt, tôi quen ông ấy, ngày trước ông ấy đi khám bệnh còn chẳng lấy tiền, chỉ cần cho bao thuốc lá là được, bán mớ rau thì càng không đáng để bớt của cô một hai lạng.”

Minh Nguyệt nghe họ kẻ tung người hứng, cô bé cúi đầu nhìn cái cân nhà mình, cũng giống y như thế, Phước Lộc Thọ ba sao, sáu ngôi sao Nam Đẩu sáu ngôi, bảy ngôi sao Bắc Đẩu.

Lý Vạn Niên lúc còn sống thường nói: Cân thiếu bớt lạng, trước hết là tổn phước, sau là tổn lộc, cuối cùng là tổn thọ. Đó là quy tắc làm người tổ tông để lại, không được làm trái.

Bà nội bán đậu phụ chưa từng làm chuyện thất đức, nhưng cũng chẳng thấy có phước ở đâu. Minh Nguyệt lại nhìn ông lão, ông mặc một chiếc áo sơ mi cũ màu xám, ống tay và cổ áo đều sờn rách, đôi bàn tay lớn đang nâng niu xếp đặt mớ rau xanh của mình.

Những người bán hàng rong đa phần là các ông bà lão, người trẻ rất ít, chỉ có quầy thịt đối diện là một người đàn ông khỏe mạnh, bên cạnh cũng có một quầy thịt khác là của một cặp vợ chồng già.

“Mỗi ngày ông có thể bán được khoảng mười, tám đồng không?” Lượng đại gia vẫn đang nói chuyện với ông lão.

Ông lão cười: “Làm gì được? Vài xu một bó, bán được một đồng rưỡi, hai đồng là khá lắm rồi, còn mấy cái cây giống của ông thế nào?”

Ông Lượng rít một hơi thuốc lào: “Chẳng đáng tiền, chẳng qua mình già cả rồi chẳng đáng tiền nên cũng không đi làm công được, chẳng ai thuê, bán được đồng nào hay đồng nấy thôi.”

Ông lão chỉ vào Minh Nguyệt: “Cô bé nhà ông đấy à?”

Ông Lượng nói: “Người cùng làng, bà con bé bị người ta đánh, không đi bán gà được. Tôi bảo cứ cho con bé đi cùng tôi, tôi để mắt trông chừng cho.”

Minh Nguyệt cúi đầu, cởi chiếc áo khoác trùm lên lồng gà, sợ gà bị nắng.

Việc buôn bán của họ đều rất ế ẩm, rau khó bán, cây giống không ai hỏi, gà thả vườn của Minh Nguyệt chỉ lặng lẽ nằm yên trong lồng.

Mãi đến gần trưa mới có người hỏi mua gà và mặc cả xem có thể giảm giá không.

Ở chợ lớn đồ ăn bán rất đa dạng: canh thịt dê, lẩu thập cẩm, bánh nướng, lòng bò, còn có người làm bánh bao chiên, nấu sủi cảo. Mười đồng là có thể ăn được bốn món và một bát canh, nhưng không mấy ai dám chi mạnh tay.

Minh Nguyệt ngửi thấy mùi thơm của món cật xào, cô bé không dám hít hà kỹ, vì đang có người mua gà và trả giá. Gà mua về cũng không phải để ăn mà là để biếu người khác.

“Cô xem bộ lông của nó này, mượt mà, đẹp đẽ chưa, là gà nuôi thả vườn chính hiệu đấy, không phải là gà công nghiệp đâu, cô khó mà mua được ở thành phố.” Ông Lượng nhìn ra người mua này có vẻ là dân thành phố nên xách gà ra khoe với người ta.

Người này có vẻ cũng ưng ý, nhưng lại muốn trả giá. Lượng đại gia không giảm giá, chỉ nói có thể làm tròn bớt những một hai đồng lẻ.

Người này cười nói: “Gà nhà nuôi mà bán đắt thế, đâu có đáng cái giá đó?”

Trong lòng Minh Nguyệt cảm thấy bực bội: “Đáng tiền chứ ạ, gà này không phải nuôi bằng cám công nghiệp, cô muốn rẻ thì hãy đi mua gà thịt công nghiệp ấy.”

Người này nói: “Cô bé này ăn nói hung hăng thế? Kiểu làm ăn gì vậy?” Trên tay cô ta xách một cái túi ni lông, đựng đầy rau vừa hái. “Lúc nãy cô lái xe trên đường thấy rau ở vườn rau ven đường tươi quá, hái một ít cho vui, cũng chẳng có ai đến đòi tiền. Thế mà mà cháu chăm chăm vào một cái giá này, kỳ kèo thật đấy.”

Người phụ nữ trung niên cúi đầu nhìn mớ rau, lẩm bẩm: “Toàn là đồ không đáng tiền.”

Cô ta uốn tóc xoăn, kính râm đẩy cao gài trên đầu, rất thời trang, Minh Nguyệt đoán cô ta có lẽ là người thành phố, tình cờ đi ngang qua đây, Hoa Kiều Tử là đầu mối giao thông của địa phương này.

“Cô từ thành phố đến sao?” Minh Nguyệt hỏi.

Người phụ nữ nói: “Cô từ thành phố đến, cháu bán gà mà hét giá cắt cổ thế à?”

Minh Nguyệt đã không muốn bán cho cô ta nữa rồi.

“Cô không được sự đồng ý của người ta mà đi hái rau là ăn trộm, cô thấy hái rau vui, nhưng đó là rau người ta khó khăn lắm mới trồng được. Rau đối với người thành phố các cô là không đáng tiền, không đáng tiền thì sao cô không bỏ tiền ra mua mà lại đi trộm hái của người ta? Gà nhà cháu bán cho ai cũng giá đó, cô thấy không đáng thì đừng mua.”

Người phụ nữ nhướng mày, vẻ mặt đột ngột thay đổi: “Cái miệng ghê gớm thật, cháu nói ai ăn trộm hả? Nói lại xem?”

Ông Lượng đứng chắn trước Minh Nguyệt, cười hòa giải: “Trẻ con không hiểu chuyện, gà đúng là có giá đó, cô thấy không hợp lý thì xem chỗ khác nhé?”

“Vô giáo dục, trẻ con nhà quê đúng là vô giáo dục!” Người phụ nữ rất tức giận.

Minh Nguyệt ngẩng đầu lên: “Cô có giáo dục mà đi trộm hái rau của người khác đấy!”

Ông Lượng quát: “Minh Nguyệt! Cháu đây không phải là đi kiếm chuyện sao?”

Minh Nguyệt cúi gằm mặt xuống, không nói nữa.

Nhưng người phụ nữ lại cảm thấy bị sỉ nhục tột cùng, nhất quyết muốn cô bé phải xin lỗi: “Cháu xin lỗi tôi ngay, nhất định phải xin lỗi.”

Ông lão bán rau đứng dậy khuyên nhủ: “Chị gì ơi, con bé nói năng không suy nghĩ, đừng chấp nhất nó làm gì.”

“Ông gọi ai là chị?” Người phụ nữ liếc ông lão một cái đầy ghét bỏ.

“Cháu không xin lỗi!” Minh Nguyệt kêu lên, mây trên trời bị gió thổi tan sạch, bầu trời xanh ngắt trong vắt, chỉ còn ánh mặt trời rọi thẳng vào khuôn mặt, chiếu vào đôi mắt cô bé, nhảy nhót ngọn lửa u uất.

Cô bé lại nhớ đến Dương Kim Phượng, Đường Đường, tất cả họ đều trở nên vô giá trị, chỉ còn lại từng cái tên được viết trong sổ hộ khẩu, sống mãi trong lòng đất. Cô bé vừa bi phẫn, vừa hoang mang vì không hề cảm thấy mình làm sai, cô bé ghét người phụ nữ trước mặt, cô bé sẽ không xin lỗi người mà cô ghét.

Nhưng người phụ nữ đưa tay ra định kéo cô bé, Minh Nguyệt hất ra. Phản ứng đầu tiên của cô bé là người này muốn đánh mình, giống như Phùng Kiến Thiết, cô bé cảm thấy thà chết còn hơn phải chịu sỉ nhục lớn giữa chốn đông người.

Minh Nguyệt kinh hoảng bỏ chạy, dường như quên cả những con gà mái cỏ quan trọng nhất, cô bé chạy rất nhanh, có chút cuống quýt chọn đường bừa bãi, lao thẳng vào quầy bán canh thịt dê, làm đổ bát canh của một thực khách, nước canh nóng hổi, đổ hết lên quần áo người đó.

Người đang uống canh thịt dê này là Lý Thu Tự, năm nay anh đi tảo mộ muộn hơn, nhưng không hề đi sai đường.

Ông chủ vội vàng chạy đến xem, Lý Thu Tự đã đỡ Minh Nguyệt đứng dậy khỏi mặt đất.

“Có bị bỏng không?” Lý Thu Tự hỏi cô bé, lúc đó vẫn chưa nhận ra cô.

Đầu gối Minh Nguyệt bị ngã đau điếng, cô bé ngẩng mặt lên, Lý Thu Tự liền nhận ra, có chút bất ngờ: “Cháu, cháu là người…”

Người ấy đột nhiên xuất hiện, giống hệt như mùa xuân năm ngoái ở Lễ Đường, cô bé lại nghe thấy giọng nói này.

Minh Nguyệt sững sờ rồi nhanh chóng cảm thấy xấu hổ. Cô bé đã không đạt hạng nhất, cũng không làm tháp gỗ cho anh, cuộc sống của cô bé tệ như một con chó bị ghẻ…

Lý Thu Tự không ngờ lại gặp lại cô bé ở đây, cô bé đã cao hơn, nhưng trông có vẻ nhếch nhác, anh không rõ cô bé có nhận ra mình không.

“Chú là người mua tháp gỗ của cháu năm ngoái, còn nhớ không?”

Minh Nguyệt nhìn ra sau lưng anh, cô vẫn còn vẻ kinh hãi, đôi môi run rẩy từng chập.

Lý Thu Tự quay đầu lại, không thấy gì bất thường, anh hỏi: “Sao cháu lại ở đây?”

Minh Nguyệt đột nhiên nghẹn lời: “Cháu bán gà.”

Lý Thu Tự nhận lấy chiếc khăn bẩn ông chủ đưa, vừa lau quần áo vừa nói: “Vẫn là tự cháu làm sao?”

Minh Nguyệt nhìn hành động của anh, lúc này mới phản ứng lại: “Cháu xin lỗi, cháu không cố ý.”

Lý Thu Tự cười: “Không sao, không làm cháu bị bỏng chứ?”

Anh vẫn tốt bụng như vậy, Minh Nguyệt ngấn lệ, lắc lắc đầu.

Lý Thu Tự thấy cô bé có vẻ không ổn, nói: “Có chuyện gì sao?”

Minh Nguyệt nhanh chóng dùng ngón tay dụi mắt, nhưng vẫn lắc đầu.

Lý Thu Tự không tiện hỏi tiếp, người anh sặc mùi canh thịt dê, ẩm ướt, toàn là mỡ. Anh trả lại khăn cho ông chủ, hỏi Minh Nguyệt: “Cháu ăn cơm chưa?”

Minh Nguyệt lại lắc đầu: “Gà vẫn chưa bán được.”

Lý Thu Tự nói: “Gà đâu?”

Đúng rồi, cô bé lại bỏ cả gà mà chạy mất, gà còn quan trọng hơn cả cô bé, cô bé chạy rồi, người phụ nữ kia làm khó ông Lượng thì sao? Minh Nguyệt lòng rối như tơ vò, cô bé đứng ngây ra một lát, vẻ mặt lộ ra vẻ sắp phải đi chịu nạn vậy.

“Có cần chú giúp gì không?” Lý Thu Tự cảm thấy cô bé thay đổi rất nhiều, khác hẳn năm ngoái.

Minh Nguyệt quay mặt đi, dừng lại vài giây, rồi mới miễn cưỡng bắt chuyện với Lý Thu Tự: “Cháu không mang tiền, không thể đền bát canh cho chú, cháu hỏi ông chủ xem có thể cho cháu nợ một bát không, lần sau cháu đến sẽ trả tiền.”

Lý Thu Tự nói: “Không cần đâu, cháu chưa ăn cơm phải không? Chú mời cháu.”

Mời một đứa trẻ ăn bữa cơm vài đồng bạc thì quá đơn giản, anh nhớ lại tình hình năm ngoái, quyết định mua con gà của Minh Nguyệt, như vậy cô bé có thể về nhà sớm.

“Minh Nguyệt, ôi chao, con bé này, hầy, ông bảo sao nhìn một cái là không thấy chạy đâu rồi!” Ông Lượng băng qua quầy ăn uống, tìm đến đây, ông có vẻ hơi bất lực: “Cháu chạy gì vậy? Người ta đã được ông khuyên đi rồi, sau này không được nói lằng nhằng với người lớn nhé, kẻo chịu thiệt, nhớ chưa?”

Trong lòng Minh Nguyệt chợt thư thái hẳn, nhưng lại cảm thấy ngượng nghịu trước mặt Lý Thu Tự, cô bé vâng vâng dạ dạ trả lời ông Lượng. Ông Lượng nhìn thấy Lý Thu Tự cũng không nghĩ nhiều, chỉ xem như một thực khách đang ăn uống.

“Đói bụng rồi phải không? Bà cháu bảo cháu nhất quyết không lấy tiền, tiền vẫn ở chỗ ông đây, cháu cầm lấy, bà cháu bảo muốn ăn gì thì cứ mua chút gì đó mà ăn đi.” Lượng đại gia móc năm đồng từ trong túi ra, nhét vào tay Minh Nguyệt: “Cháu ăn trước đi, ông đi xem đồ một lát, ăn xong qua tìm ông đấy.” Ông nói xong rồi đi mất.

Minh Nguyệt nắm chặt tiền, nhìn Lý Thu Tự: “Cháu đền chú một bát canh.”

Lý Thu Tự cười: “Đã nói là không cần mà, cháu là trẻ con, ngồi xuống đi.”

Minh Nguyệt ngồi xuống một cách gượng gạo, tâm trạng đã bình tĩnh hơn một chút, nhưng lại cảm thấy trống rỗng. Cô bé đã gặp lại Lý Thu Tự, lẽ ra phải nên vui mừng mới phải, lúc này có lẽ vẫn có vui mừng, nhưng đã không còn thuần khiết như trước.

Lý Thu Tự rất thong dong, không hề có chút dáng vẻ nào là bị đổ nước canh lên người mà luống cuống: “Ăn bánh nướng nhé?”

Minh Nguyệt thực sự đói rồi, nhưng lại ngại tiêu tiền của người khác.

Lý Thu Tự vẫy tay, gọi người làm bánh nướng bên cạnh mang tới vài cái.

“Cháu xem, thật trùng hợp lại gặp nhau, chúng ta coi như cũng quen biết rồi, đừng khách sáo.”

Trong lòng Minh Nguyệt chợt mơ hồ: “Cháu cứ nghĩ, đó là lần cuối chúng ta gặp nhau rồi.”

Cô bé trông có vẻ lớn hơn năm ngoái, nhưng khuôn mặt vẫn còn nét non nớt, lời nói thốt ra lại như vượt qua tuổi thiếu niên, thanh niên, dừng lại ở độ tuổi xế chiều vậy. Nhưng ánh mắt của độ tuổi xế chiều thì không thể trong trẻo như thế này, Lý Thu Tự nhìn cô bé, nói: “Không phải chúng ta lại gặp nhau rồi sao?”

Minh Nguyệt cười ngượng nghịu.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (98)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93: Ngoại truyện 1 Chương 94: Chương 94: Ngoại truyện 2 Chương 95: Chương 95: Ngoại truyện 3 Chương 96: Chương 96: Ngoại truyện 4 Chương 97: Chương 97: Ngoại truyện 5 Chương 98: Chương 98: Ngoại truyện 6