Chương 10
Hương ngòn ngọt của mật hoa quế vương vấn quanh thân thể Tuyên Tuy, đôi môi đỏ thắm hơi giương, dưới ánh nến như được phủ một tầng nước mỏng.
Tuyên Tuy cúi xuống gần Tống Đàn, mắt hắn mở càng lúc càng to, căng thẳng lui về phía sau, thậm chí quên cả phải tỏ ra ngoan ngoãn.
Trong mắt hắn phản chiếu trọn vẹn dáng vẻ của Tuyên Tuy, thoạt nhìn còn đáng sợ hơn cả ác quỷ hay Phật tổ.
Tuyên Tuy bỗng buông tay, Tống Đàn không kịp đề phòng, lảo đảo lùi mạnh một bước, ngã phịch xuống đất.
Tuyên Tuy nhìn hắn mà cười, nói: “Gan chỉ lớn có chừng đó thôi à.”
Tống Đàn hoảng hốt bò dậy, nhưng Tuyên Tuy đã đứng lên, chuẩn bị nghỉ ngơi.
Trời đã trở lạnh, buổi sáng cũng sáng muộn hơn. Khi Đặng Vân tới Thái Cực điện, trời còn mờ mịt, chỉ có một chút ánh sáng le lói phía chân trời.
Tiếng mõ vang lên vài hồi, trong điện vang lên động tĩnh. Đặng Vân bước vào, nữ quan coi việc ngủ nghỉ đang bưng y phục đứng ở gian ngoài, còn Tống Đàn thì ở bên trong, đang giơ tay treo màn giường bằng móc vàng.
Hôm nay có triều sớm, Đặng Vân đã chờ sẵn một bên, bẩm báo một số công vụ.
Tuyên Tuy miễn cưỡng ngồi bên bàn, chống đầu nghe Đặng Vân bẩm sự. Tống Đàn đứng sau chải tóc cho y, giúp nữ quan đội mũ miện lên đầu hoàng đế.
Đặng Vân vừa nói vừa liếc nhìn sắc mặt của Tuyên Tuy — hoàng đế vốn giỏi che giấu hỉ nộ, chỉ có thể nhận ra tâm trạng không tệ. Lại nhìn sang Tống Đàn, hắn đang bận rộn, không nhìn ra cảm xúc gì, chỉ lộ chút mỏi mệt ở đuôi mắt.
Sáng nay dùng điểm tâm, Tuyên Tuy hiếm khi đích thân gọi món — y muốn ăn một đĩa ngó sen mật hoa quế. Mùi hương nồng nàn của mật hoa quế mới ngâm át cả bàn ăn, Tuyên Tuy chỉ nếm một miếng đã thấy ngọt đến mức gắt, đó là hương vị mà Tống Đàn yêu thích.
Dùng xong bữa sáng, Tuyên Tuy ngồi kiệu vào triều, Đặng Vân theo hầu. Khi họ rời đi, Tống Đàn mới nhẹ nhàng thở ra, nét mặt lộ rõ vẻ nhẹ nhõm.
Tiễn hoàng đế xong, Tống Đàn mặc kệ những náo nhiệt của buổi sớm, đi đến Thượng Thiện Giám.
Lưu công công thấy hắn đến, ân cần hỏi: “Hôm nay muốn ăn gì? Cua và cá tươi mới được đưa tới đấy, muốn nếm thử không?”
Tống Đàn uể oải lắc đầu, gọi một bát cháo mầm cúc lớn, thêm cá kho mềm rục và chân ngỗng ngâm rượu ăn kèm. Lưu công công thấy tinh thần hắn không tốt, cũng không nói gì thêm, lấy thêm một đĩa dưa chuột muối, một đĩa giá đỗ trộn dấm gừng, xếp cả vào thực hạp cho hắn.
Tống Đàn trở về Tây Trực phòng, nấu nước nóng rửa mặt rửa tay, rồi ôm gối lớn ra, ngồi xếp bằng trên giường đất. Hắn bày từng món trong thực hạp ra bàn nhỏ, cháo mầm cúc vẫn còn nóng hổi, Tống Đàn bưng một bát lên, chậm rãi uống từng ngụm.
Một bát cháo nóng trôi xuống bụng, hắn rốt cuộc cũng hồi lại chút tinh thần, kéo mấy món dưa chua đến gần, vừa ăn vừa cân nhắc chuyện liệu có nên rút lui khỏi ván cờ này.
Gan hắn vẫn chưa đủ lớn — chỉ một câu của Tuyên Tuy đã khiến hắn nửa đêm trằn trọc không yên.
Sư phụ nhất định sẽ mắng mình… Tống Đàn khổ sở nghĩ, nhưng mình thật sự làm không được.
Hắn còn chưa ăn xong cơm thì cửa phòng đã bị gõ. Hắn chưa kịp xuống giường ra mở, Đặng Vân đã trực tiếp đẩy cửa bước vào.
“Ồ?” Đặng Vân đảo mắt một vòng quanh phòng, “Chỗ rách nát thế này, ở mà không thấy bức bối à?”
Tống Đàn vừa bước xuống giường vừa hỏi: “Đặng công công đến đây có việc gì?”
Đặng Vân cười đáp: “Ta đến đưa ban thưởng của bệ hạ cho ngươi.”
Tống Đàn thoáng biến sắc: “Ban thưởng của bệ hạ?”
Đặng Vân phất tay, đám thái giám sau lưng lần lượt bước vào, đặt đồ xong thì rút ra ngoài. Không bao lâu, căn phòng nhỏ đã bị chất đầy.
Trên bàn là mấy hộp gấm đựng các loại nhẫn ngọc, túi hương và ngọc bội. Một khay khác chất đầy hương liệu và trà. Nhiều nhất là gấm vóc lụa là, nào là hoán hoa cẩm, nhuyễn yên la, trọng liên lĩnh, hương vân sa… đều mang sắc thiên thanh, thạch thanh, thủy lục, thanh lục.
“Ta còn mang mấy người thợ may đến đo người cho ngươi.” Đặng Vân đưa mắt ra hiệu, mấy thợ may từ Châm công cục bước vào, kéo Tống Đàn ra mà đo đạc.
Tống Đàn bị kéo đi, nói: “Ta còn chưa ăn xong cơm.”
Đặng Vân vén áo ngồi xuống mép giường: “Ngươi cả ngày chỉ biết nghĩ đến ăn.”
Đám thợ may rất thành thạo, đo rất nhanh. Đặng Vân liếc qua số đo của Tống Đàn, nói: “Cũng được, thân hình coi như nhẹ nhàng. Nhưng sau này nhớ đừng ăn nhiều, ăn cho cao to lực lưỡng lên, ai mà còn thích nổi?”
Tống Đàn trừng mắt nhìn: “Ngươi, ngươi…”
“Sao? Đông Xưởng có chuyện gì mà ta không biết?” Đặng Vân khoanh tay, mỉm cười nhìn hắn. “Hiện nay ngươi được bệ hạ coi trọng, ta lại chấp chưởng Đông Xưởng, hai ta lại cùng một sư môn, sau này quan tâm lẫn nhau một chút, chẳng lo không có cuộc sống tốt.”
Tống Đàn nín hồi lâu, gượng gạo nói: “Ta giờ đến ăn chẳng đủ no, còn không bằng trước kia.”
“Nói gì kỳ vậy?” Đặng Vân cười, đánh giá Tống Đàn hai lượt, trêu ghẹo: “Chẳng lẽ ngươi muốn đổi ý?”
Tống Đàn quả thật có ý ấy, do dự một lúc mới nói: “Ta chỉ sợ mình làm không được…”
“Làm không được? Vậy có cần mạng nữa không!” Đặng Vân hừ lạnh, chẳng như Hạ Minh Nghĩa còn biết nói vài câu nhẹ nhàng dỗ dành, hắn nói thẳng: “Ngươi mà đổi ý, chưa đợi bệ hạ xử lý, ta đã tiễn ngươi đi sớm rồi, coi như giải mối hận trong lòng ta.”
Tống Đàn bực tức ngậm miệng lại.
Đặng Vân tiện tay lật vài tấm gấm: “Nhìn xem, chỉ một món ngó sen mật hoa quế mà đổi được ngần này ban thưởng, ngươi còn bất mãn gì?”
Tống Đàn nghe hắn nhắc đến món ấy, trong lòng có chút ngượng ngập.
Đặng Vân chẳng để ý, lại nói sang chuyện khác: “Ngày mai ta mời người đến dạy ngươi thơ văn, ngươi biết chữ rồi, học làm thơ chắc cũng không khó.”
“Học thơ để làm gì?” Tống Đàn hỏi.
“Người có tài thì dễ được yêu thích hơn,” Đặng Vân hỏi tiếp: “Cầm kỳ thư họa, ngươi biết thứ gì?”
Tống Đàn lắc đầu: “Thứ nào cũng không biết.”
Đặng Vân ngẫm nghĩ: “Vậy học thư pháp đi, cùng mạch với thơ văn. Bệ hạ thích hành thư, ngươi từ ngày mai bắt đầu luyện hành thư, bút mực giấy nghiên ta lo cho.”
“Hành thư khó lắm,” Tống Đàn nói, “Ta viết lệ thư khá đẹp, hay để ta học lệ thư đi.”
Đặng Vân liếc mắt: “Mới nhập môn thì mới viết lệ thư. Công chúa Vĩnh Gia tám tuổi viết lệ thư đấy — ngươi cũng tám tuổi à?”
Đặng Vân chắc khi còn làm thái giám cấp thấp đã chịu không ít ấm ức, giờ nói năng rất ngông nghênh, vài câu cũng đủ làm Tống Đàn nghẹn họng.
Gã lại dạo quanh trong phòng Tống Đàn một vòng, nói: “Căn phòng này cũ nát quá, để ta đổi cho ngươi căn mới.”
“Không cần, ta ở quen rồi.” Tống Đàn mở cửa sổ ra, nói: “Thường có mèo hoang chạy vào phòng ta, ta nhớ ngươi bị dị ứng lông mèo đúng không? Đừng đứng lâu trong phòng ta.”
Đặng Vân đúng là không chịu nổi lông mèo, đụng vào là nổi mẩn khắp người. Trước kia Hạ Minh Nghĩa thích mèo, nuôi một con mèo Ba Tư rất quý, mấy năm ấy, người Đặng Vân chưa bao giờ hết phát ban.
Gã chau mày, bịt mũi: “Bảo sao ta thấy ngứa ngáy cả người.”
Vài ngày sau, Đặng Vân lại đến tìm Tống Đàn, nói hoàng đế cho gã mấy ngày nghỉ, gã bèn đưa Tống Đàn ra khỏi cung.
“Ra ngoài đi đâu?” Tống Đàn hỏi, ngồi trong xe ngựa của Đặng Vân, kéo rèm nhìn ra phố xá ngoài đường.
Đặng Vân không đáp. Xe ngựa chạy thẳng một mạch, dừng lại ở Quỳnh Đài biệt viện.
Tống Đàn nói: “Sao lại tới đây? Đây là biệt viện của bệ hạ mà.”
“Ta có thể đưa ngươi tới, đương nhiên là ý của bệ hạ.” Đặng Vân dắt Tống Đàn vào, không đi chính viện mà rẽ qua hậu hoa viên.
Chính giữa vườn có hồ nước, quanh hồ dựng non bộ, thuỷ tạ, bên thủy tạ là một tiểu lâu, sau lầu là giàn nho.
Đặng Vân đưa Tống Đàn vào tiểu lâu, nơi này vốn không có người lui tới, Tuyên Tuy không thích dạo vườn, tiểu lâu là do Đặng Vân mới cho sửa sang. Trong sảnh có vài người đứng, nam nữ đều có, khí chất đoan trang, cúi đầu thu mình — toàn là người từng ra vào trong cung.
“Vị này là Đường sư phó, những năm trước khi bệ hạ còn đọc sách, đều là ông ấy hầu hạ trong thư phòng, sau này sẽ dạy ngươi thi văn.” Đặng Vân nói: “Vị này là Lưu thái y, sẽ phụ trách điều dưỡng thân thể cho ngươi.”
Tống Đàn cúi mình hành lễ với hai người, Đường sư phụ vội xua tay, Lưu thái y cũng tươi cười: “Không dám, không dám.”
Nhìn thái độ của họ, rõ ràng đã xem Tống Đàn như quý nhân mà đối đãi.
“Vị này là Vạn Thiển cô cô,” Đặng Vân nói tiếp, “là giáo tập của Giáo Phường Ty, đến dạy ngươi múa.”
Tống Đàn trừng mắt: “Múa? Ta?”
Đặng Vân liếc hắn một cái, nói: “Không trông mong ngươi học được thành tài, chỉ cần thân thể mềm mại chút là được.”
Đặng Vân vung tay cho Đường sư phụ và Lưu thái y lui xuống, chỉ để lại Vạn Thiển cùng hai thiếu nữ trẻ nàng mang theo.
Gã ngồi xuống ghế bành, Vạn Thiển tiến lên sờ sờ cánh tay, bả vai và lưng eo của Tống Đàn. Tống Đàn thấy rất không tự nhiên, nhưng cũng không tránh đi.
“Hắn là nam nhân, thân thể không dẻo như nữ nhân, lại đã hơn hai mươi tuổi, từ nhỏ không luyện tập, xương cốt cứng lắm, thật muốn học, e là sẽ rất khổ.”
Đặng Vân cầm tách trà, thản nhiên nói: “Học thì học, chỉ cần không bẻ gãy xương, các ngươi dạy thế nào cũng được.”
Tống Đàn không nhịn được nói: “Ngươi nói dễ thế, phải chi là ngươi học.”
Đặng Vân trừng mắt: “Bệ hạ không để mắt đến ta, nếu người để mắt đến ta, dù bẻ gãy xương ta cũng luyện, ngươi tưởng ai cũng được như ngươi à.”
Tống Đàn lẩm bẩm vài câu, chắc là đang chửi thầm hắn trong bụng.
“Trước tiên để họ đưa ngươi đi tắm rửa.” Đặng Vân nói vài lời với Vạn Thiển, rồi bảo Tống Đàn: “Ta đi trước, tối sẽ quay lại.”
Tống Đàn còn chưa kịp nói gì, đã bị hai thiếu nữ kia dẫn đi.
Tắm rửa lần này không phải kiểu tắm thông thường. Đầu tiên là ngâm nước nóng để rửa sạch bụi bẩn trên người, sau đó ngâm thuốc Bắc có mùi rất kỳ lạ suốt nửa canh giờ, cuối cùng là ngâm sữa tươi. Sau cùng, trên người còn phải được thoa các loại cao thơm và sáp thơm.
Hai cô gái kia hầu hạ Tống Đàn, hắn vô cùng không thoải mái: “Ta tự làm được rồi.”
Cô nương gan lớn hơn nói: “Không được, ngươi không biết cách làm đâu.”
Chỉ lần tắm đầu tiên thôi mà Tống Đàn cảm thấy như mình bị lột mất nửa lớp da. Hắn quấn trung y ngồi một bên, nhìn hai cô nương đang pha thuốc cho lần ngâm thứ hai.
Trong phòng hơi nước bốc lên mù mịt, sợ bị nhiễm lạnh nên còn đốt cả lò than. Tống Đàn tựa đầu, buồn ngủ díp cả mắt.
Thuốc đã được pha xong, hai nàng gọi hắn vào ngâm, mỗi người đứng một bên, xoa bóp huyệt đạo trên người hắn.
“Thang thuốc này là Lưu thái y điều phối, dùng phương thuốc cổ trong cung, có thể làm mềm gân cốt, dưỡng da, với nam nhân—thật ra là nam nhân hầu hạ người khác—cực kỳ có lợi.” Một cô gái cười khẽ, tháo tóc Tống Đàn, giúp hắn xoa bóp da đầu.
Bên ngoài có người đưa vào hai thùng sữa nóng, chuẩn bị cho lần ngâm tiếp theo.
Tống Đàn ngửi thấy mùi sữa thơm ngọt, bị hơi thuốc bao quanh đến hoa cả mắt.
“Thật là phiền phức quá.” Hắn than.
“Đây không phải phiền phức,” Vạn Thiển từ sau bình phong bước ra, “là tôn quý.”
Tống Đàn sững người, trong chớp mắt cảm thấy rất mơ hồ.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden