Chương 10
Ba Năm Sau Khi Rơi Xuống Vách Núi

Chương 10: Hoa hạnh

"Điện hạ tha mạng!"

Chẳng còn màng đến thể diện, Lô Thám hoa vừa lau bùn đất trên mặt vừa khó khăn bò lên, sợ rằng chỉ cần chậm một giây thôi thân thể sẽ bị Kim Ngô Vệ bắn thành cái sàng.

Hắn định men theo chỗ bị đá xuống để trèo lại vào lương đình, nào ngờ chân trượt sức yếu, vật lộn nửa buổi vẫn cứ loay hoay bò bên ngoài đình.

Có người không nhịn được bật cười thành tiếng, nghĩ đến Hoàng tử điện hạ vẫn còn ở đây, vội vàng nuốt tiếng cười trở lại.

Lô Thám hoa bò một vòng, cuối cùng cũng lết được vào lương đình, quỳ trước mặt Tuế Đình Hành: "Vi thần bái kiến Điện hạ, xin Điện hạ làm chủ cho vi thần."

Hắn trừng mắt nhìn Phất Y đầy oán giận, Điện hạ đang ở trước mặt, hắn không tin ngài có thể dung túng cho đám con cháu hoàn khố này đánh đập quan viên triều đình.

"Hắn là quan viên triều đình à?" Tuế Đình Hành không cho Lô Thám hoa miễn lễ.

"Khởi bẩm Điện hạ, vị này là Tân khoa Thám hoa, người Lĩnh Bắc, sắp nhậm chức ở Hàn Lâm Viện." Nội thị Ngự tiền không nhắc đến tên của Lô Thám hoa, bởi vì một kẻ tiền đồ đã tận, không xứng được xướng tên trước mặt Điện hạ.

"Vừa mới đạt được công danh, còn chưa đến Hàn Lâm Viện nhậm chức đã vì tư lợi cá nhân mà xua đuổi bách tính. Sau này nếu làm quan địa phương, chẳng phải sẽ coi dân chúng như cá thịt, chuyện ác nào cũng dám làm?"

Lời này như sấm sét giáng xuống khiến đầu óc Lô Thám hoa ong ong. Hắn đâu còn tâm trí oán trách đám Phất Y, hoảng loạn nhận lỗi cầu xin Tuế Đình Hành tha thứ: "Vi thần không dám, cầu Điện hạ tha thứ, cầu Điện hạ tha thứ!"

"Có tài mà không có đức, để kẻ như ngươi làm quan chính là tai họa của bách tính." Tuế Đình Hành bước lên một bước.

Lô Thám hoa sợ bùn đất trên người mình văng trúng Điện hạ, vội vàng lết về phía sau: "Vi thần không dám nữa, xin Điện hạ khai ân."

Không ai dám xin tha cho Lô Thám hoa, tất cả mọi người có mặt đều biết, Điện hạ yêu thương dân chúng, ghét cay ghét đắng những kẻ tham lam ức h**p dân lành.

Nội thị thấy Điện hạ không nói thêm gì nữa, bèn ra hiệu cho Kim Ngô Vệ: "Giải tên này xuống chờ xử lý."

Lô Thám hoa vẫn còn muốn cầu xin, bị Kim Ngô Vệ bịt miệng lôi đi, đôi chân giãy giụa để lại những vệt bùn lộn xộn trên mặt đất.

Chứng kiến cảnh này, nhóm tài tử tài nữ cúi đầu im thin thít, ngay cả đám hoàn khố đang vui mừng thay Phất Y cũng vội khép cái miệng cười toe toét lại.

"Sắc xuân vừa độ, hoa hạnh ngát hương." Ánh mắt Tuế Đình Hành quét qua mọi người: "Nếu các vị không chê, hãy cùng ta thưởng ngoạn rừng hoa hạnh này."

Ai lại chê việc được thưởng hoa cùng nhi tử độc đinh của Hoàng thượng chứ? Ngay cả đám hoàn khố lúc này cũng muốn tiến lên lấy lòng Hoàng tử, huống chi là những kẻ vốn đã có ý định vào triều cầu một chức quan.

"Vân Quận quân, thánh chỉ để lão nô cầm giúp người, người cứ an tâm cùng Điện hạ thưởng hoa." Nội thị hai tay nhận lấy thánh chỉ từ tay Phất Y, khom người ra hiệu cho Phất Y tiến lên.

"Làm phiền công công." Phất Y nháy mắt với đám bạn hoàn khố, đám bạn hiểu ý lập tức đi theo sau nàng, rảo bước tiến lên vây quanh Hoàng tử điện hạ.

Nhóm tài tử tài nữ bị đám hoàn khố chen lấn đẩy ra ngoài: "..."

Chen thì không lại, mắng cũng chẳng xong, ngoài việc nhẫn nhịn ra dường như chẳng còn cách nào tốt hơn.

Bọn họ trao đổi ánh mắt với nhau: Đừng hoảng, Điện hạ xưa nay luôn tán thưởng người có tài học. Đám hoàn khố này từ nhỏ đã ham chơi, làm sao so được với chúng ta tài hoa đầy mình, lời hay ý đẹp?

Chúng ta vẫn còn cơ hội!

"Ta từng nghe kể gần rừng hạnh này có một thác nước, tựa như ngân hà đổ xuống, không biết nằm ở đâu?" Tuế Đình Hành nghiêng đầu hỏi Phất Y.

"Bẩm Điện hạ, ở gần đây đúng là có một thác nước, nhưng nếu muốn ngắm kỳ cảnh này thì phải đợi đến sau trận mưa mùa hạ." Phất Y giải thích: "Hơn nữa địa thế sau núi phức tạp, cây cỏ rậm rạp, lại có thú dữ ẩn náu. Chi bằng đợi đến mùa hè, Kim Ngô Vệ sắp xếp chu đáo rồi hãy tính tiếp?"

Tuế Đình Hành vươn tay, chặn cành hoa hạnh phía trên đầu Phất Y: "Cô... các cô đã từng đến đó chưa?"

"Từng đến rồi chứ, có điều bọn ta da dày thịt béo, bị muỗi đốt một phát, không cẩn thận ngã vài phát cũng chẳng sao." Dương Nhị lang cười toe toét, lộ ra hàm răng trắng bóng: "Điện hạ ngài thân thể ngàn vàng, không thể lăn lộn như bọn ta được."

Lâm Tiểu Ngũ nhéo cánh tay Dương Nhị lang, kéo y sang một bên: "Điện hạ, ý của Dương Nhị lang là thân phận ngài cao quý, không thể mạo hiểm khinh suất."

Nếu Điện hạ thật sự xảy ra chuyện gì, tất cả mọi người ở đây đừng hòng ai sống sót.

"Ý tốt của mọi người ta đều hiểu." Tuế Đình Hành buông cành hoa ra, chắp tay sau lưng: "Nếu hôm nay đã không có duyên ngắm cảnh sau núi, vậy các vị có thể kể cho ta nghe những chuyện thú vị ở nơi đó không?"

Đám hoàn khố nhao nhao kể lại những chuyện náo loạn mình từng gây ra. Nhóm tài tử tài nữ đứng vây bên ngoài, thấy Hoàng tử điện hạ thi thoảng lại gật đầu, dường như trò chuyện rất vui vẻ với đám hoàn khố kia, đều một mực không muốn thừa nhận sự thật ngay trước mắt.

Không thể nào, tuyệt đối không thể nào.

Nhất định là do Điện hạ phẩm hạnh cao thượng, hiếu đãi kẻ sĩ, nể mặt trưởng bối của đám cậu ấm cô chiêu kia nên mới đối xử hòa nhã với bọn họ như vậy.

"Vân cô nương thì sao?" Tuế Đình Hành hỏi Phất Y: "Lúc nhỏ cô có giống bọn họ không?"

"Cũng giống, mà cũng không giống lắm." Phất Y không ngờ mình đã giữ im lặng mà Hoàng tử điện hạ vẫn chủ động hỏi tới, vẻ mặt nàng có chút ngượng ngùng: "Cũng chỉ cùng họ leo núi, ngắm cảnh mà thôi."

"Phất Y, tỷ còn nhớ năm ta bảy tuổi, chúng ta chạy ra núi sau đào nhân sâm, kết quả không cẩn thận rơi xuống hố không?" Lâm Tiểu Ngũ hào hứng hồi tưởng lại tuổi thơ: "Tỷ muốn kéo ta lên, ai ngờ cũng ngã luôn xuống hố, đến tối mịt người nhà mới tìm thấy chúng ta. Sau này cha ta bảo, tiếng khóc của hai chúng ta cách xa năm dặm còn nghe thấy, làm chim chóc trong rừng hoảng sợ bay tứ tung."

Phất Y lẳng lặng liếc Lâm Tiểu Ngũ: Muội bớt lời đi, chuyện đó vinh quang lắm sao?

Tào Tam lang cũng hùa vào góp vui: "Còn năm mười hai tuổi nữa, tỷ cứ khăng khăng mình có bản lĩnh bắn xa trăm thước, dẫn bọn ta ra sau núi săn thú. Kết quả ngay cả một con chim sẻ cũng không bắt được, lại còn bị lạc đường..."

"Chuyện đó trách ta được hả?" Phất Y nghiến răng: "Lúc đó chẳng phải ngươi nói ngựa nhà ngươi biết nhớ đường, bảo bọn ta cứ đi theo ngươi là được sao?"

Ngươi cũng bớt lời đi, chuyện này càng không có gì vinh quang đâu!

"Nó đúng là biết nhớ đường, chỉ là ta quên mất nó chưa từng đến núi sau bao giờ. Đó là lỗi của ta, không phải lỗi của ngựa." Là con nhà võ tướng, Tào Tam lang vô cùng yêu quý ngựa nhà mình.

"Cũng đúng, ngựa nhà ngươi lợi hại thật." Phất Y không phản bác câu này, "Lợi hại hơn ngươi."

Tào Tam lang hùng hồn đáp: "Cha ta đã nói rồi, hòn đá buộc ngựa trước cửa nhà còn hữu dụng hơn ta, ngựa lợi hại hơn ta là chuyện bình thường."

Đám tài tử tài nữ càng nghe càng hoang mang, con cái nhà ai có đầu óc mà lại đi nói mấy lời chẳng chút tiền đồ này trước mặt Thái tử tương lai chứ?

Cơ hội tiếp cận tốt như thế, các ngươi không tranh thủ thể hiện tài năng thì thôi, sao lại còn vạch áo cho người xem lưng thế hả?

Cũng phải nói Hoàng tử điện hạ đúng là đoan chính như ngọc, nghe mấy lời hồ đồ này mà không hề chê bai, thử hỏi khí độ bao dung đến nhường nào?

"Sau đó các cô về nhà bằng cách nào?" Tuế Đình Hành dừng bước, xoay người đối diện với Phất Y.

Không ngờ Hoàng tử điện hạ lại thực sự lắng nghe câu chuyện của bọn họ, Phất Y khẽ ngẩng đầu, nhìn thấy trên vai đối phương có vương vài cánh hoa trắng. Có lẽ vì muốn nghe rõ lời nàng nói giữa những tiếng huyên náo, hắn hơi cúi người về phía trước, cánh hoa theo bờ vai trượt xuống, rơi nhẹ lên túi thơm bên hông nàng.

"Sau đó bọn ta gặp được một cô nương hái thuốc tốt bụng, nàng ấy không chỉ đưa bọn ta xuống núi mà còn mời bọn ta ăn mì nàng ấy tự làm." Phất Y phủi nhẹ túi tiền, cánh hoa rơi xuống đất.

"Nổi gió rồi." Tuế Đình Hành lướt mắt xuống mặt đất, nghe tiếng gió thổi qua rừng hoa.

Phất Y ngẩng đầu nhìn hoa hạnh bay rợp trời: "Oa!"

Lâm Tiểu Ngũ: "Oa!"

Giờ khắc này, bất kể là con cháu hoàn khố hay tài tử giai nhân, tất cả đều đắm chìm trong cảnh hoa rơi đẹp rực rỡ.

"Điện hạ?" Phất Y nhận ra ánh mắt Tuế Đình Hành thi thoảng lại dừng trên người nàng.

Tuế Đình Hành đưa tay ra, Phất Y hơi ngả người về sau.

Hắn mở lòng bàn tay, vài cánh hoa nằm gọn trong đó. Phất Y rũ rũ vai, cười nói: "Đa tạ Điện hạ."

Trên mặt Tuế Đình Hành thoáng hiện nụ cười rất nhạt, chắp tay sau lưng: "Giờ không còn sớm, ta phải hồi cung rồi."

Nội thị khiêng kiệu vàng tới, Tuế Đình Hành đưa tay đỡ Phất Y đang hành lễ đứng dậy, sau đó xoay người lên kiệu rời đi.

Nhìn bóng lưng thẳng tắp ngồi trên kiệu vàng khuất dần trong rừng hạnh, sau khi tách khỏi đám tài tử tài nữ, Phất Y nói nhỏ với Lâm Tiểu Ngũ: "Nhân đức nhưng không nhu nhược, ôn hòa mà không mất uy nghi, Hoàng tử điện hạ như ngọc như ngà này chắc hẳn chưa từng phạm lỗi bao giờ."

"Trên triều đình dù là văn thần hay võ tướng, nhắc đến Hoàng tử điện hạ đều hết lời khen ngợi." Dương Nhị lang tiếp lời: "Ngay cả cha ta, cái người rảnh rỗi không màng thế sự, mỗi lần nhắc đến Hoàng tử điện hạ cũng phải khen ngài ấy là người hoàn hảo hiếm có trên thế gian."

"Hoàng tử điện hạ cũng không phải chưa từng phạm lỗi." Lâm Tiểu Ngũ nhớ lại một chuyện xảy ra trước khi Hoàng thượng đăng cơ: "Ba năm trước mẫu thân dẫn ta vào cung bái kiến Tiên đế, Hoàng tử điện hạ quỳ bên ngoài Ngự Thư phòng, trán bị Tiên đế dùng chặn giấy ném chảy máu đầm đìa, trông đáng sợ lắm. Sau đó ta và mẫu thân rời đi, ngài ấy vẫn còn quỳ ở đó."

"Người ném là Tiên đế, vậy thì chưa biết đó là lỗi của ai." Tào Tam lang hừ lạnh một tiếng đầy châm chọc.

Mọi người im lặng, lời này tuy đại bất kính, nhưng không phải không có lý.

Tiên đế những năm cuối đời ngày càng hồ đồ, ưu ái gian thần nghi kỵ trung thần, không biết đã gây ra bao nhiêu án oan sai. Hơn nữa lúc rảnh rỗi còn thích hành hạ trưởng tử, chính là Thánh thượng hiện tại.

Ghét ai ghét cả đường đi, Điện hạ là con của Bệ hạ, đương nhiên cũng không được Tiên đế ưa thích.

Phất Y sờ thánh chỉ phong tước trong ngực, Tiên đế biếm cả nhà nàng rời kinh, còn Bệ hạ không chỉ trọng dụng cha nàng mà còn ban tước vị Quận quân cho nàng. Vậy nên, không cần suy nghĩ nhiều, chắc chắn là lỗi của lão già Tiên đế khốn kiếp kia rồi.

.

"Vương gia, xảy ra chuyện rồi."

Người hầu thân cận vội vã vào thư phòng, giọng điệu lo lắng: "Hôm nay Lô Thám hoa ở rừng hạnh ngoại ô bị Kim Ngô Vệ áp giải đi."

"Tại sao hắn lại bị bắt?" Ninh Vương đặt cuốn sách trong tay xuống: "Hắn là tân khoa Thám hoa, Kim Ngô Vệ lấy đâu ra gan lớn như vậy, chẳng lẽ không sợ đắc tội với người đọc sách trong thiên hạ?"

"Bẩm Vương gia, là lệnh của Hoàng tử điện hạ."

"Đứa cháu tốt này của bổn vương ngày thường không phải đóng vai hiếu tử trong cung thì cũng là bàn luận kinh thư ở Hoằng Văn Quán, sao hôm nay lại đến chốn vui chơi như rừng hạnh?" Ninh Vương nhíu mày: "Họ Lô kia đâu có ăn gan hùm mật gấu, sao dám đắc tội với Hoàng tử?"

Người hầu vẻ mặt do dự, không dám nói tiếp.

"Còn chuyện gì nữa, nói mau đi."

"Lúc Lô Thám hoa tham gia hội thơ đã đuổi hết bách tính trong rừng hạnh ra ngoài, không ngờ chuyện này bị..." Gã ấp a ấp úng.

"Bị cái gì?"

"Bị Vân tiểu thư phát hiện, đúng lúc Hoàng tử điện hạ đến rừng hạnh tuyên đọc thánh chỉ cho Vân tiểu thư, sự việc liền ầm ĩ lên."

"Thánh chỉ gì?"

"Thánh chỉ phong Vân tiểu thư làm Quận quân."

"Quận quân..." Ninh Vương đứng dậy nhìn bức tranh trên tường, trong tranh có một cây hạnh, dưới những cánh hoa hạnh thấp thoáng một chiếc đàn tỳ bà.

"Điện hạ, liệu có phải Vân tiểu thư đã biết Lô Thám hoa là người của chúng ta nên mới cố ý phá hỏng chuyện không?"

Sau vụ việc hôm nay, Thuận Vương chắc chắn sẽ không đồng ý để Lô Thám hoa làm con rể nữa.

Ninh Vương khẽ v**t v* chiếc đàn tỳ bà trong tranh, hồi lâu sau mới lên tiếng: "Bổn vương biết rồi, ngươi lui xuống đi."

"Vâng thưa Vương gia."

"Theo đúng quy cách, Hoàng tử tuyên chỉ, người tiếp chỉ phải lập hương án quỳ lạy nghênh đón. Tuế Đình Hành thân là Hoàng tử mà không giữ lễ nghi, đây là lỗi sai lớn." Ninh Vương lạnh nhạt nói: "Ngươi không cần lo, ngày mai tự khắc sẽ có người dâng sớ trách móc hắn."
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (41)
Chương 1: Chương 1: Chính là tại hạ Chương 2: Chương 2: Nay đã khác xưa Chương 3: Chương 3: Đánh thì đánh thôi Chương 4: Chương 4: Hoàng tử điện hạ Chương 5: Chương 5: Sửa từ lâu rồi Chương 6: Chương 6: A dua nịnh hót Chương 7: Chương 7: Quen tay thôi mà Chương 8: Chương 8: Thay đổi thất thường Chương 9: Chương 9: Vân Quận quân Chương 10: Chương 10: Hoa hạnh Chương 23: Chương 23: Có gì đặc biệt? Chương 31: Chương 31: Bạn tốt Chương 32: Chương 32: Vô lễ Chương 33: Chương 33: Không cần tự ti Chương 34: Chương 34: Thích khách Chương 35: Chương 35: Tỷ tỷ Chương 36: Chương 36: Như ý Chương 37: Chương 37: Thích hợp Chương 38: Chương 38: Thăm bệnh Chương 39: Chương 39: Ngươi nói nhà ta? Chương 40: Chương 40: Kẻ điên Chương 54: Chương 54: Trút giận Chương 62: Chương 62: Nói dối Chương 63: Chương 63: Ăn vạ Chương 64: Chương 64: Đạo lý Chương 65: Chương 65: Yêu nữ mê hoặc lòng người Chương 66: Chương 66: Ngày lành Chương 67: Chương 67: Sợ hãi Chương 70: Chương 70: Đều hiểu Chương 71: Chương 71: Chân tâm Chương 72: Chương 72: Tà môn Chương 73: Chương 73: Không thành tâm Chương 74: Chương 74: Nhịp tim Chương 75: Chương 75: Người nhà Chương 76: Chương 76: Ước nguyện Chương 77: Chương 77: Chẳng qua cũng chỉ có thế Chương 78: Chương 78: Ở bên nàng Chương 79: Chương 79: Quyến rũ chân tình Chương 80: Chương 80: Hoàn chính văn Chương 81: Chương 81: (Phiên ngoại) Đại hỷ Chương 82: Chương 82: (Phiên ngoại) Bầu bạn