Chương 10: Thấu hiểu
“Bởi vì tôi từng trải qua cái chết.” +
Du Dã vừa nói vừa dò xét dang rộng vòng tay, thấy Từ Hành Thanh không phản kháng, y liền đòi một cái ôm. +
Từ Hành Thanh không tránh khỏi việc liên tưởng đến đêm ở sân thượng hôm ấy, nhưng lại cảm thấy không thể nào chỉ là lần đó. +
Hắn nhớ lại lời Du Dã từng nói, rằng y sẵn lòng chết, sẵn lòng làm bất cứ điều gì, rốt cuộc là tại sao? +
“Cảm giác đó thế nào?” +
“Không vui.” Du Dã được đà lấn tới, dùng môi chạm khẽ vào tai Từ Hành Thanh. +
Không vui. Thậm chí đó không phải là một từ nặng nề hay bi thương, mà giống như một đứa trẻ chưa học được cách diễn đạt, vụng về dùng những từ ngữ đã biết để chắp vá thành một câu trả lời nực cười, chẳng biết là đúng hay sai. +
“Không vui?” Từ Hành Thanh cau mày hỏi vặn lại. +
Du Dã dắt tay Từ Hành Thanh đi ra khu vườn. +
Ánh mặt trời đang rạng rỡ, khu vườn tràn ngập sức sống với những mảng xanh mướt điểm xuyết sắc hoa rực rỡ, khiến tâm trạng con người trở nên nhẹ nhõm. +
Trải qua cái chết, lẽ nào là đang nói về đám cây cỏ này sao? Từ Hành Thanh không nhịn được mà cười khẩy một tiếng, gạt bàn tay đang dắt mình của Du Dã ra. +
“Nếu là người thì sao? Nếu là tôi thì sao?” Hắn dẫm chân trên con đường mòn, có chút tận hưởng thời tiết đẹp đẽ của ngày hôm nay, khẽ ngẩng đầu hỏi. +
Ánh mặt trời chẳng chút keo kiệt mà khắc họa lại từng nét trên gương mặt hắn, rực rỡ và sáng ngời. +
Du Dã đờ người nhìn hắn, đôi mắt đen thẳm như đầm lầy muốn nuốt chửng lấy Từ Hành Thanh. Nhưng Từ Hành Thanh lại đang quay lưng về phía y để ngắm nhìn khu vườn, hoàn toàn không hay biết gì. +
Mãi đến khi lâu thật lâu không nghe thấy lời hồi đáp, Từ Hành Thanh mới quay đầu nhìn Du Dã, nhưng Du Dã đã thu lại biểu cảm, để lộ một nụ cười dịu dàng: “Nếu là cậu, tôi sẽ cùng chết với cậu. Tôi đã hứa với cậu rồi mà.” +
“Lần cuối cùng.” +
Từ Hành Thanh không hiểu “lần cuối cùng” mà Du Dã nói có ý nghĩa gì. +
Trời quang mây tạnh, ánh nắng chiếu vào khiến lòng người ấm áp lạ thường, hắn cũng không muốn nhắc lại chủ đề nặng nề này nữa, liền lười biếng cuộn mình vào chiếc ghế sofa mềm mại trong phòng hoa, vươn vai một cái. +
Hình như cứ sống thế này cũng không tệ, hiếm khi hắn nảy sinh cảm giác như vậy. +
Cứ thế mà không hỏi han gì, im lặng sống tiếp những ngày bình thường như thế này. +
Hắn bắt đầu cảm nhận nhịp tim của chính mình. Có lẽ đúng như lời Du Dã nói, được sống đã là rất tốt rồi. +
Nhưng hắn lại đang sống dựa dẫm vào Du Dã. +
Từ Hành Thanh mở mắt ra, mặt trời sắp xuống núi, Du Dã đang cầm một cuốn sách ngồi một bên. Cứ như thể trong không gian này có hai bản thể của chính mình: một kẻ lười biếng cuộn tròn trên sofa ngắm cảnh, một kẻ dịu dàng lật từng trang sách đọc chuyện đời. Hai cảnh tượng tưởng chừng không thể ấy, lại đồng thời xảy ra. +
Du Dã dời mắt khỏi trang sách, chạm mắt với Từ Hành Thanh. Từ Hành Thanh liền né tránh ánh nhìn. +
“Dạy tôi đi.” Hắn nghe thấy Du Dã nói. Đó là chủ đề họ đã thảo luận cách đây không lâu. +
“Cái gì cơ?” Từ Hành Thanh dường như đã quên, hỏi ngược lại. +
“Dạy tôi một vài thứ, cái gì cũng được.” Du Dã gấp sách lại, đi đến trước mặt Từ Hành Thanh. +
Lại là “cái gì cũng được”. +
“Đợi tôi học được rồi mới dạy anh.” +
“Cậu muốn học được điều gì?” +
Du Dã hỏi hắn, đôi mắt đen thẳm ấy phản chiếu hình bóng hắn. Ánh hoàng hôn nhuộm màu cho những tầng mây nhạt, tia sáng ấm áp cuối ngày v**t v* những cỏ cây hoa lá đang tràn đầy nhựa sống. +
Những bông hoa trắng tựa như chiếc chuông nhỏ khẽ đung đưa trong gió nhưng không phát ra tiếng động, hương thơm nhạt nhòa đan xen với mùi đất ẩm vốn là nguồn cội của sự sinh tồn, khiến Từ Hành Thanh nếm được vị thuốc đắng ngắt mà ngày nào hắn cũng phải dùng. +
Hắn ngồi thẳng dậy, lấy hết can đảm nhìn vào mắt Du Dã, định nói gì đó nhưng rồi lại ngoảnh mặt đi, giống như một quả bóng xì hơi xẹp lép. +
“Cậu đang lấy lệ với tôi mà…” Du Dã thất vọng rũ hàng mi, định quay người rời đi. +
Hoa linh lan lay động, dường như phát ra những âm thanh trong trẻo, vang vọng trong lòng Từ Hành Thanh. Hắn đột ngột nắm chặt lấy tay Du Dã, nhìn thẳng vào mắt y, nhìn vào hình bóng mình trong đôi mắt ấy, hắn thốt ra với tông giọng gần như không thành lời: +
“Hạnh phúc.” +
Đợi tôi học được hạnh phúc, tôi sẽ dạy lại cho anh. +
Du Dã đứng ngây ra tại chỗ. +
Y bỗng nhiên mỉm cười, nụ cười ấy còn rạng rỡ hơn cả hoa tươi tháng Năm, y cười đến mức toàn thân run rẩy, rồi vẫn cố chấp dùng cái ôm run rẩy đó để ôm lấy Từ Hành Thanh. +
Tiếng cười ấy bên tai Từ Hành Thanh vốn đang đỏ bừng dần trở nên nhỏ lại, quá đỗi khẽ khàng, nhẹ như màn sương sớm ban mai nơi hoang dã, ánh nắng vừa chiếu rọi là tan biến ngay. +
Cái ôm này cũng vậy, quá nhẹ, gần như không có chút lực nào tác động lên người Từ Hành Thanh. Nếu không phải có nhiệt độ cơ thể truyền đến, hắn sẽ chẳng nghĩ đây là một cái ôm nếu nhắm mắt lại. +
“Được.” +
Du Dã trả lời hắn, giọng nói của y cũng run rẩy, nhưng không phải vì cười. +
“Cậu nhất định phải học được, Hành Thanh.” +
“Nếu như…” Nếu như tôi không học được thì sao? Từ Hành Thanh rất muốn hỏi vặn lại Du Dã như thế, nhưng Du Dã lại khóc, khiến hắn luống cuống tay chân. +
Kẻ luôn ung dung tự tại, luôn treo nụ cười trên môi, kẻ cứ ngỡ cuộc đời này tươi đẹp lắm, cứ ngỡ là người hạnh phúc nhất, nay lại ôm lấy hắn mà khóc như đang nâng niu một món đồ quý giá dễ vỡ. +
Từ Hành Thanh không biết phải làm sao. +
Hắn vụng về bắt chước dáng vẻ Du Dã từng an ủi mình, dùng chất giọng khản đặc cứng nhắc dỗ dành: “Khồng… không sao rồi… đừng khóc nữa… tôi… tôi ở đây mà…” +
Du Dã khóc, rồi Du Dã lại cười, hóa ra khóc và cười chẳng phải là một cặp từ trái nghĩa. +
“Hành Thanh à…” Y không biết mệt mỏi gọi tên hắn hết lần này đến lần khác. +
Thực ra Từ Hành Thanh không thích cái tên này, phát âm rất khó, chẳng dễ chịu chút nào. +
Nhưng khi y kéo dài âm điệu gọi hắn, nghe như một tiếng r*n r* yếu ớt. +
Du Dã cứ thế nức nở r*n r* ngay bên tai hắn. +
Y hẳn là đang vui sướng, y khóc vì vui mừng, vì cuối cùng hắn cũng không còn muốn chết nữa, vì cuối cùng hắn cũng muốn học cách để hạnh phúc. +
Từ Hành Thanh cảm thấy sống mũi mình cũng cay cay. Nhưng hắn bướng bỉnh không để nước mắt rơi xuống. +
Mặt trời đã khuất núi, ánh hoàng hôn cũng tan đi. +
“Tôi đói rồi.” Cuối cùng Từ Hành Thanh ngượng ngùng nói. +
“Tôi yêu em.” +
“Tôi bảo là tôi đói rồi.” Từ Hành Thanh có chút thẹn quá hóa giận, gằn từng chữ đính chính lại. +
“Tôi bảo là tôi yêu em.” Du Dã cuối cùng cũng thẳng người dậy, dùng đôi mắt mọng nước nhìn chằm chằm Từ Hành Thanh, mỉm cười có chút nực cười như một con thỏ trắng. +
Từ Hành Thanh bỗng nhiên cảm thấy người đàn ông này đáng yêu đến phát hận. +
“Với lại, tôi cũng đói rồi.” Du Dã chớp chớp mắt nhìn chằm chằm Từ Hành Thanh. +
“Không học.” Từ Hành Thanh đỏ mặt quay đầu đi. +
Du Dã bật cười, đôi mắt vừa mới rơi lệ cong lại, hình bóng Từ Hành Thanh phản chiếu trong mắt y sáng lấp lánh. +
“Được, tôi đi nấu cơm.” +
Du Dã rời đi, bóng lưng y dưới sự phản chiếu của khu vườn trông có vẻ đặc biệt đơn mảnh, cái bóng bị kéo dài ra, gần như sắp chìm lấp giữa những bóng hoa lay động khi gió rít qua. +
Từ Hành Thanh vốn định ngồi nán lại một lát, nhưng rồi đột nhiên đứng dậy đi theo sau Du Dã, lẳng lặng giẫm lên cái bóng của y mà đi. +
“Là thích tôi rồi à?” Người đi phía trước không ngoảnh đầu lại, “Nên mới đi theo tôi.” +
“Là ghét anh đấy.” Từ Hành Thanh trẻ con giẫm lên bóng của Du Dã, “Nên tôi đang giẫm lên linh hồn của anh.” +
Người già thường nói không được giẫm lên bóng, vì trong bóng có hồn phách của con người, giẫm vào sẽ gặp xui xẻo. +
“Vậy còn bây giờ thì sao?” +
Ánh đèn trong nhà khắc họa nên đường nét của Du Dã, y quay người nhìn Từ Hành Thanh, chắn ngay cửa ra vào, khiến bóng của hai người chồng lên nhau: “Linh hồn của tôi đang ôm lấy linh hồn của em sao?” +
Từ Hành Thanh bĩu môi lùi lại, như muốn rút ra khỏi “linh hồn của Du Dã”. Du Dã cười một tiếng, không chắn cửa nữa. +
“Linh hồn của em tự do rồi nhé.” +
Y trêu chọc một câu rồi đi về phía nhà bếp. +
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden