Chương 1
Nô Lệ Bóng Tối - Q1: Đứa Con Của Bóng Tối

Chương 1: Ác mộng bắt đầu

Một chàng trai trẻ với dáng vẻ gầy yếu, da tái nhợt và quầng thâm dưới mắt đang ngồi trên một chiếc ghế sắt gỉ sét đối diện sở cảnh sát. Trong tay cậu là một cốc cà phê — không phải loại cà phê tổng hợp rẻ tiền mà bọn chuột cống ở khu ổ chuột như cậu thường uống, mà là cà phê thật.

Cà phê làm từ hạt cà phê mọc trên cây cà phê, thứ dành riêng cho công dân hạng cao, chỉ một ly này cũng đã đốt sạch toàn bộ số tiền mà cậu dành dụm. Nhưng hôm nay là một ngày đặc biệt, nên Sunny đã quyết định tự thưởng cho bản thân.

Hôm nay là ngày cuối cùng trong cuộc đời của cậu.

Tận hưởng món đồ uống ấm áp, sang trọng, cậu nâng ly cà phê lên gần mũi, hít lấy hít để cái mùi hương đó. Rồi chậm chạp uống một hớp nhỏ... rồi ngay lập tức nhăn mặt.

"A! Đắng!"

Nhìn chằm chằm vào ly cà phê. Sunny thở dài rồi cố ép bản thân phải uống cho hết. Đắng cỡ nào cũng vậy, cậu quyết tâm phải uống cho đáng đồng tiền - hư vị giác cũng phải uống.

"Đáng lẽ nên mua một bữa cơm với thịt. Ai mà biết được cà phê thật lại tởm như này chứ? Ừm thì, ít nhất nó cũng giúp mình thức thêm một lát."

Ánh mắt cậu lơ đãng liếc về phía xa, dần dần mất tập trung. Cậu tự tát mình một cái để ép bản thân phải tỉnh táo lại.

"Chậc. Đúng là đồ dỏm."

Vừa lắc đầu vừa phàn nàn, Sunny uống hết ly cà phê rồi đứng dậy. Những người có tiền sống ở khu vực này qua lại vội vàng, ai cũng có vẻ gấp gáp bước ngang qua cái công viên nhỏ này, chắc là họ phải đi làm. Ai đi ngang qua cũng liếc nhìn cậu một cái, cũng đúng, cậu quá lạc loài ở chỗ này. Quần áo rách rưới, còn người ngợm thì ốm yếu, tái nhợt vì mất ngủ. Mà sao nhìn ai cũng cao vậy. Cậu nhìn dòng người qua lại với ánh mắt ghen tị, rồi ném cái ly vào thùng rác.

"Chắc là do ai ở đây cũng ăn một ngày đủ ba bữa."

Cái ly hụt thùng rác một khoảng xa rồi rơi xuống mặt đất. Sunny trợn mắt rồi bước đến nhặt cái ly lên rồi cẩn thận bỏ nó vào thùng. Rồi với một nụ cười trên mặt, cậu bước qua đường và đi vào đồn cảnh sát.

Bên trong, một người cảnh sát nhìn có vẻ mệt mỏi liếc qua cậu một lần rồi cau mày khó chịu.

"Đi lạc à nhóc?"

Sunny tò mò nhìn xung quanh, cậu thấy bốn bức tường đều được củng cố với những tấm chắn cường lực còn trên nóc nhà thì có những nòng súng được ẩn giấu một cách qua loa. Chú cảnh sát trước mặt thì có vẻ cọc cằn, xấu tính. Ít nhất thì đồn cảnh sát vẫn không thay đổi cho lắm.

"Này! Tao hỏi mày đó nhóc!"

Sunny hắng giọng.

"Ờ, không."

Rồi gãi gãi đầu trước khi nói tiếp:

"Theo yêu cầu của Hiệu Lệnh Đặc Biệt Thứ Ba, tôi đến để tự thú vì tôi là người mang Ma Pháp Ác Mộng."

Gương mặt người cảnh sát ngay lập tức chuyển từ khó chịu sang dè chừng. Ông ta quan sát chàng trai trước mặt một lần nữa, ánh mắt dò xét kĩ càng hơn.

"Mày có chắc là bị nhiễm bệnh không? Triệu chứng bắt đầu từ lúc nào?"

Sunny nhún vai.

"Khoảng một tuần trước?"

Gương mặt người cảnh sát tái đi thấy rõ.

"Cái đ-t"

Rồi ông ta vội vàng nhấn cái nút trên bảng điều khiển của mình rồi thét lên

"Tập trung! Mã Đen ở sảnh! Nhắc lại! MÃ ĐEN!"

Ma Pháp Ác Mộng xuất hiện lần đầu tiên cách đây vài thập kỷ. Thời đó, thế giới đang trong quá trình hồi phục từ hàng loạt những thảm họa tự nhiên rồi những cuộc chiến tranh giành tài nguyên sau đó.

Ban đầu, một căn bệnh khiến hàng triệu người phàn nàn về cảm giác mệt mỏi và buồn ngủ cũng không khiến người ta quan tâm cho lắm. Nhưng rồi bọn họ lâm vào những giấc ngủ dị thường, mà vài ngày sau cũng không có dấu hiệu tỉnh lại, lúc đó thì chính phủ các quốc gia cuối cùng cũng hoảng sợ. Đương nhiên, lúc đó thì đã quá muộn - mà nếu như họ phản ứng sớm thì có lẽ kết quả cũng không khác đi là mấy.

Khi những người nhiễm bệnh chết đi trong giấc ngủ, xác họ biến thành những con quái vật, không một ai sẵn sàng. Các Sinh Vật Ác Mộng nhanh chóng áp đảo quân đội, khiến cả thế giới chìm vào hỗn loạn.

Không một ai biết Ma Pháp đó là gì, sức mạnh nó ra sao, hay cách để chống lại nó.

Cuối cùng thì những Người Thức Tỉnh - những người sống sót vượt qua thử thách đầu tiên của Ma Pháp và quay lại - đã ngăn cơn sóng dữ đó. Với những khả năng siêu thường mà họ nhận được trong Ác Mộng, họ khôi phục hòa bình và tái lập một trật tự mới.

Đương nhiên, đó chỉ là thảm họa đầu tiên mà Ma Pháp đem đến. Nhưng đối với Sunny thì những thứ đó chẳng có ý nghĩa là bao. Nhưng rồi vài ngày trước, cậu bắt đầu cảm thấy buồn ngủ đến dị thường.

Với một người bình thường, được Ma Pháp chọn vừa là nguy cơ vừa là cơ hội. Thời nay, những đứa trẻ học đủ thứ kĩ năng sinh tồn và chiến đầu ở trường, rèn luyện để sẵn sàng nếu như bị/được chọn. Những gia đình khá giả thuê cả những chuyên gia để dạy con họ đủ loại võ thuật. Những người đến từ các gia tộc Thức Tỉnh thậm chí còn có được truyền thừa, họ sở hữu Kí Ức cùng với Tiếng Vang từ lần đầu tiên đến Cõi Mộng.

Nói tóm lại, càng giàu có thì cơ hội sống sót và trở thành người Thức Tỉnh càng cao.

Còn đối với Sunny, một thằng nhóc không có gia đình, cả ngày lục thùng rác kiếm thức ăn, thì bị Ma Pháp chọn trúng chẳng mang lại cơ hội gì cả. Đây chẳng khác án tử hình là bao.

Vài phút sau, Sunny ngáp một cái thật to trong khi vài người cảnh sát đang bận bịu trói cậu lại. Cậu bị trói lại trên một cái ghế cồng kềnh, nhìn như giường bệnh viện kết hợp với dụng cụ tra tấn. Căn phòng họ đang ở nằm dưới tầng hầm của đồn cảnh sát, với những lớp tường cường lực dày cọm cùng với một cánh cửa hầm hố như két sắt. Những người cảnh sát lúc này đang đứng sát vách tường, cầm trên tay những khẩu súng tự động, gương mặt từng người đều như đưa đám.

Nói thật thì Sunny cũng không hơi đâu mà quan tâm đến họ. Thứ duy nhất mà cậu có thể nghĩ về là cơn buồn ngủ này.

Bỗng nhiên, cánh cổng két sắt được mở ra, một người cảnh sát tóc bạc bước vào. Một khuôn mặt già dặn và ánh mắt nghiêm khắc, có thể nhìn ra ông là một người đã phải trải qua nhiều thứ tồi tệ trong đời mình. Sau khi kiểm tra những trói buộc quanh Sunny, tên cảnh sát lớn tuổi liếc qua cái đồng hồ của mình rồi hỏi Sunny:

"Tên cậu là gì hả nhóc?"

Sunny chớp mắt vài lần, cố tập trung, rồi hơi cựa quậy.

"Sunless"

Cảnh sát hơi nhíu mày.

"Sunless? Tên lạ nhỉ."

Sunny cố nhún vai, nhưng cơ thể cậu không hề nhúc nhích.

"Có lạ lắm không? Ít nhất thì tôi có một cái tên. Ở ngoài khu đô thị, nhiều người còn không có tên nữa."

Sau khi ngáp một cái, cậu nói tiếp:

"Tôi sinh vào ngày nhật thực. Còn mẹ tôi thì có một tâm hồn thơ văn, vậy đó."

Nguyên nhân cái tên kì cục của cậu là vậy, còn em gái cậu thì tên Rain... ít nhất đó là cái tên của con bé lúc nó còn sống với họ. Nhưng nói thật thì cậu cũng không biết tên cậu là do mẹ cậu đam mê văn chương hay là do lười nữa.

Viên cảnh sát khàn giọng.

"Có cần tôi liên lạc với gia đình cậu không?"

Sunny lắc đầu.

"Không có gia đình. Không cần."

Trong một chốc, vẻ mặt của người cảnh sát ảm đạm đi. Rồi ông chuyển sang nghiêm túc.

"Được rồi Sunless. Cậu còn thức được bao lâu nữa?"

"Ờ thì...không lâu."

Ông ta thở dài.

"Vậy chúng ta sẽ không có thời gian cho toàn bộ quy trình. Cố thức và nghe cẩn thận lời tôi nói. Được chứ?"

Không đợi nghe trả lời, ông nói tiếp:

"Cậu biết bao nhiêu về Ma Pháp Ác Mộng?"

Sunny nhìn về phía ông ta hơi mơ hồ.

"Thì như thứ người ta biết thôi. Ai mà không biết về Ma Pháp chứ?"

"Ý tôi không phải là những thứ tào lao mà họ chiếu trên phim ảnh hay là truyền thông. Ý tôi là cậu biết gì về nó?"

Một câu hỏi khó mà trả lời.

"Thì tôi sẽ bị đưa đến Cõi Mộng, giết vài con quái vật để hoàn thành Ác Mộng Đầu Tiên, nhận sức mạnh ma thuật rồi trở thành Người Thức Tỉnh?"

Viên cảnh sát lớn tuổi lắc đầu.

"Nghe cho kỹ. Một khi cậu ngủ, cậu sẽ được đưa đến Ác Mộng Đầu Tiên. Ác Mộng là những thử thách được Ma Pháp tạo ra. Khi đến đó, cậu đúng là sẽ gặp quái vật, nhưng cậu cũng sẽ gặp người khác. Nhớ kỹ: họ không phải thực. Chỉ là những ảo giác được tạo ra để thử thách cậu thôi."

"Sao ông biết?"

Ông ta nhìn chằm chằm về phía cậu.

"Ý tôi là, không ai hiểu bản chất Ma Pháp hay cách nó hoạt động, đúng không? Vậy sao ông biết những người đó là không phải thực?"

"Có lẽ cậu sẽ phải giết họ. Nên tôi khuyên cậu tốt nhất nên xem họ là ảo ảnh đi."

"Ồ."

Chờ khoảng một giây, viên cảnh sát gật đầu rồi tiếp tục.

"Rất nhiều thứ trong Ác Mộng Đầu Tiên phụ thuộc vào may mắn. Thường thì, nó sẽ không khó quá đáng. Ít nhất thì trường hợp mà cậu phải gặp, những món đồ mà cậu sẽ có để dùng và những sinh vật mà cậu phải đánh bại đều sẽ nằm trong phạm vi khả năng cậu. Dù sao thì mục đích của Ma Pháp là lập thử thách, chứ không phải để xử tử. Cậu sẽ bị bất lợi vì... thì... hoàn cảnh của cậu. Nhưng trẻ ở ngoại ô đều rất cứng cỏi. Đừng bỏ cuộc."

"Ừm"

Sunny cảm thấy càng ngày càng buồn ngủ. Chỉ việc đối thoại cũng đã trở nên khó hơn.

"Còn về sức mạnh ma thuật... đúng là cậu sẽ nhận được sức mạnh đó nếu như cậu sống sót đến hết Ác Mộng. Nhưng sức mạnh đó là gì thì sẽ tùy thuộc vào năng khiếu cũng như hành động của cậu trong thử thách. Nhưng ngay từ đầu cậu cũng sẽ nhận được một chút sức mạnh..."

Giọng nói của ông cảnh sát nghe xa dần. Mí mắt Sunny nặng đến nỗi chỉ mở mắt cũng khiến cậu mệt mỏi.

"Nhớ kĩ: Một khi vào Ác Mộng việc đầu tiên cậu phải làm là kiểm tra Thuộc Tính và Phân Loại. Nếu cậu là Phân Loại nghiêng về chiến đấu, như là Kiếm Sĩ hay Cung Thủ, thì cậu sẽ dễ thở hơn. Nếu như cậu có thêm Thuộc Tính gì đó tăng thể chất, thì sẽ càng dễ hơn nữa. Phân Loại Chiến Đấu là thường thấy nhất, nên khả năng cậu nhận được nó là khá cao."

Căn phòng dần trở nên tối hơn.

"Nếu cậu không may có Phân Loại không liên quan đến chiến đấu, đừng bi quan. Pháp Sư hay những phân loại khác đều hữu dụng theo cách của họ, cậu chỉ phải dùng đầu óc để tận dụng nó. Không có Phân Loại nào là vô dụng cả. Ờ thì, gần như là không có. Nên hãy cố hết sức để sinh tồn."

"Nếu sống sót cậu sẽ nửa bước trở thành một Người Thức Tỉnh. Nhưng nếu chết, cậu sẽ biến thành một cánh cổng cho một Sinh Vật Ác Mộng xuất hiện ở thế giới này. Và tôi và đồng nghiệp sẽ phải xử lý. Nên...xin cậu đừng chết, Sunless."

Đã mơ màng chìm vào giấc ngủ, Sunny cảm thấy hơi cảm động với lời đó của ông cảnh sát.

"Ít nhất thì đừng chết ngay lập tức. Người Thức Tỉnh gần đây nhất cách đây vài tiếng đồng hồ, nên chúng tôi sẽ rất biết ơn nếu cậu có thể kéo dài để chúng tôi không phải chiến đấu với con quái vật kia..."

'Sao cơ?'

Với ý nghĩ cuối cùng đó, Sunny chìm vào giấc ngủ.

Rồi, trong bóng tối, một giọng nói thân thuộc nhẹ nhàng vang lên:

[Kẻ Khát Khao! Chào mừng đến Ma Pháp Ác Mộng. Hãy chuẩn bị cho Thử Thách Đầu Tiên...]

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (96)
Chương 1: Chương 1: Ác mộng bắt đầu Chương 1.1: Chương 1-1: CHÚ THÍCH (PHẢI ĐỌC) Chương 2: Chương 2: Đoàn xe nô lệ Chương 3: Chương 3: Những sợi chỉ định mệnh Chương 4: Chương 4: Vua Núi Chương 5: Chương 5: Đứt xích Chương 6: Chương 6: Đối đầu Bạo Chúa Chương 7: Chương 7: Ba nô lệ và một anh hùng Chương 8: Chương 8: Không gì cả Chương 9: Chương 9: Suy nghĩ viển vông Chương 10: Chương 10: Người đầu tiên ngã xuống Chương 11: Chương 11: Ngã rẽ Chương 12: Chương 12: Mùi máu Chương 13: Chương 13: Phút giây sự thật Chương 14: Chương 14: Đứa Con Của Bóng Tối Chương 15: Chương 15: Nô Lệ Bóng Tối Chương 16: Chương 16: Tái sinh Chương 17: Chương 17: Bốn từ đơn giản Chương 18: Chương 18: Không ánh sáng Chương 19: Chương 19: Qua cầu Chương 20: Chương 20: Lại bị xa lánh một lần nữa Chương 21: Chương 21: Màn biểu diễn đầu tiên Chương 22: Chương 22: Góc dành cho xác chết Chương 23: Chương 23: Những giấc mơ và ác mộng Chương 24: Chương 24: Thăng tiến Chương 25: Chương 25: Sinh tồn hoang dã Chương 26: Chương 26: Ngôi Sao Thay Đổi Chương 27: Chương 27: Đo lường sức mạnh Chương 28: Chương 28: Quá trình huấn luyện Chương 29: Chương 29: Ngày cuối trên Trái Đất Chương 30: Chương 30: Mảng hắc ám không sao Chương 31: Chương 31: Thuỷ triều thấp Chương 32: Chương 32: Đưa ra quyết định Chương 33: Chương 33: Cua Ăn Xác Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35: Cái Bóng, Ngôi Sao và Nhà Tiên Tri Chương 36: Chương 36: Lửa trại Chương 37: Chương 37: Làm quen Chương 38: Chương 38: Câu hỏi trong bóng tối Chương 39: Chương 39: Tây Du Ký Chương 40: Chương 40: Điểm yếu Chương 41: Chương 41: Sức mạnh số đông Chương 42: Chương 42: Tinh tuý của chiến đấu Chương 43: Chương 43: Lặp lại Chương 44: Chương 44: Giấc mơ của Cassie Chương 45: Chương 45: Tiếng cười Chương 46: Chương 46: Kinh nghiệm Chương 47: Chương 47: Tiếng Vang Chương 48: Chương 48: Bão Chương 49: Chương 49: Yếu tố tự nhiên Chương 50: Chương 50: Cái bẫy chết người Chương 51: Chương 51: Cua Bách Trưởng Chương 52: Chương 52: Thấu hiểu Chương 53: Chương 53: Bất Diệt Hoả Chương 54: Chương 54: Chiến lợi phẩm Chương 55: Chương 55: Những kẻ may mắn Chương 56: Chương 56: Thứ nặng nhất trên đời Chương 57: Chương 57: Dùng vũ khí Chương 58: Chương 58: Sàng lọc tự nhiên Chương 59: Chương 59: Bóng của Tòa Tháp Đỏ Chương 60: Chương 60: Dãy Xương Chương 61: Chương 61: Biển tro Chương 62: Chương 62: Trốn tìm Chương 63: Chương 63: Chúa tể tro Chương 64: Chương 64: Bị Ác Ma đuổi theo Chương 65: Chương 65: Ánh sáng trong bóng tối Chương 66: Chương 66: Phần đầu tiên của kế hoạch Chương 67: Chương 67: Chạy đua với thời gian Chương 68: Chương 68: Ánh đèn hiệu tử thần Chương 69: Chương 69: Vị khách Chương 70: Chương 70: Phán quyết của lưỡi kiếm Chương 71: Chương 71: Một sai lầm nhỏ Chương 72: Chương 72: Kẻ Săn Ác Ma Chương 73: Chương 73: Vòng tuần hoàn sự chết Chương 74: Chương 74: Mảnh Vỡ Nửa Đêm Chương 75: Chương 75: Giấc mơ rời rạc Chương 76: Chương 76: Vực thẳm Chương 77: Chương 77: Say mê Chương 78: Chương 78: Sung sướng Chương 79: Chương 79: Bước ngoặt định mệnh Chương 80: Chương 80: Tinh thần thám hiểm Chương 81: Chương 81: Mắt của Weaver Chương 82: Chương 82: Sợ hãi điều không biết Chương 83: Chương 83: Năm Chương 84: Chương 84: Hạt giống đen Chương 85: Chương 85: Từng bước một Chương 86: Chương 86: Gợi ý cuối cùng Chương 87: Chương 87: Kế hoạch trốn thoát Chương 88: Chương 88: Những người xây thuyền Chương 89: Chương 89: Xương Ác Ma Chương 90: Chương 90: Màn đêm buông xuống Chương 91: Chương 91: Trốn thoát Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93: Nước đen Chương 94: Chương 94: Chiến đấu ở biển sâu Chương 95: Chương 95: Ánh sao