Chương 1
Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn

Chương 1: Cô cảm thấy hắn đang đùa cợt mình một vố thật lớn

Lương Mục Chi lại đánh nhau rồi.

Khi Hứa Chi nhận được điện thoại từ đồn công an thì đồng hồ đã điểm mười một giờ đêm.

Ký túc xá có giờ giới nghiêm nên lúc Hứa Chi muốn ra ngoài đã bị dì quản lý gây khó dễ một hồi lâu, cuối cùng dì ấy buông một câu cảm thán như thể thế phong nhật hạ:

“Sinh viên đại học bây giờ thật là, con gái con đứa mà chẳng biết tự trọng gì cả...”

Hứa Chi biết dì quản lý đã hiểu lầm song cô cũng chẳng còn tâm trí đâu mà giải thích, chỉ vội vã bước nhanh ra ngoài rồi đội gió tuyết đến cổng phụ của trường để bắt taxi đến đồn công an.

Việc bảo lãnh cho Lương Mục Chi cần phải làm thủ tục, chủ yếu là điền vào các mẫu đơn và nộp tiền phạt.

Cán bộ dân cảnh hỏi Hứa Chi: “Cô và Lương Mục Chi có quan hệ như thế nào?”

Hứa Chi ngập ngừng một thoáng rồi mới đáp: “Tôi là bạn nối khố của anh ấy.”

Hai nhà Lương - Hứa vốn là thế giao, ngay từ khi ông nội Hứa còn sống thì đã cùng ông nội Lương định ra hôn ước cho con cháu hai nhà. Bậc cha mẹ đôi bên cũng không hề phản đối nên mặc nhiên coi Hứa Chi chính là con dâu tương lai.

Trong tất cả mọi người thì chỉ có thái độ của Lương Mục Chi là mơ hồ không rõ. Nếu bảo hắn phản đối thì mỗi lần bị người khác trêu chọc hắn chỉ cười trừ. Còn nếu bảo hắn đồng ý thì chưa bao giờ hắn nói lời yêu thương hay xác định quan hệ với Hứa Chi ở chốn riêng tư.

Hắn đối xử với Hứa Chi không tệ nhưng dường như luôn giữ một chừng mực nhất định.

Thái độ lấp lửng này đôi khi khiến Hứa Chi cảm thấy lo lắng không yên, song vì phận con gái da mặt mỏng và trong lòng thầm thương Lương Mục Chi cũng như chấp nhận sự sắp đặt của hai bên gia đình nên cô chẳng tiện chủ động mở lời, đến tận bây giờ vẫn chỉ có thể tự xưng là bạn nối khố của hắn.

“Trong điện thoại cậu ta chỉ lưu duy nhất một số liên lạc khẩn cấp là cô nên tôi cứ tưởng cô là người nhà cậu ta.”

Vị dân cảnh tỏ vẻ ngạc nhiên rồi nói tiếp:

“Cậu ta vì bạn gái mà đập phá quán bar của người ta đấy.”

Tay Hứa Chi khựng lại, cô nghi ngờ thính giác của mình có vấn đề: “Cái gì cơ... bạn gái ư?”

“Đúng vậy là một cô gái tên Trần Tịnh. Khi bọn họ đến quán bar chơi thì có mấy tên côn đồ trêu ghẹo Trần Tịnh, thế là Lương Mục Chi vớ ngay chai rượu phang thẳng vào đầu người ta...”

Vị dân cảnh chặc lưỡi hai tiếng:

“Ra tay tàn nhẫn lắm, nạn nhân hiện đang phải phẫu thuật trong bệnh viện, phía quán bar cũng bị ảnh hưởng nên lát nữa các cô cậu phải xem xét giải quyết thế nào, không khéo còn phải ra tòa đấy.”

Cả người Hứa Chi như chết lặng, bởi cô và Lương Mục Chi hầu như ngày nào cũng liên lạc qua WeChat hoặc điện thoại mà chưa từng nghe hắn nhắc đến bất kỳ người bạn gái nào.

Sau khi hoàn tất thủ tục thì Lương Mục Chi được dân cảnh dẫn ra ngoài.

Hứa Chi vừa ngước mắt lên lập tức chú ý ngay đến vết sẹo mới trên trán hắn.

Vết thương dài chừng ba centimet nằm xéo bên góc trán trái vừa mới đóng vảy máu trông vô cùng nổi bật trên gương mặt tuấn tú kia.

Thật ra đây không phải là lần đầu tiên Lương Mục Chi đánh nhau.

Lịch sử đánh đấm của hắn có thể truy ngược về thời cấp hai. Vị thiếu gia này được chiều chuộng từ bé cộng thêm gia thế nhà họ Lương có tiền có quyền nên trong từ điển của hắn chưa bao giờ tồn tại hai chữ thỏa hiệp hay nhượng bộ, bao năm qua hắn vẫn luôn sống một cách phóng túng và ngông cuồng như thế.

Hắn bước đến trước mặt Hứa Chi rồi gọi: “Tiểu Chi Tử.”

Những người thân thiết đều gọi Hứa Chi là Chi Tử, duy chỉ có Lương Mục Chi là thích chơi trội khi khăng khăng thêm chữ “Tiểu” vào phía trước. Tuy chỉ khác một chữ nhưng lại mang thêm vài phần thân mật suồng sã.

Đến lúc này Hứa Chi vẫn chưa thật sự hoàn hồn, cô nhìn chằm chằm vào vết thương trên trán hắn. Cô theo bản năng định hỏi có đau không nhưng lời nói đến bên miệng lại đổi thành một câu hỏi khác:

“Trần Tịnh là ai?”

Lương Mục Chi sững người rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay áo cô kéo từ đại sảnh đồn công an ra phía ngoài:

“Chúng ta ra ngoài rồi nói.”

Dự báo thời tiết nói đêm nay sẽ có bão tuyết nhưng mức độ khắc nghiệt của thời tiết vẫn vượt xa sức tưởng tượng.

Hứa Chi có dáng người mảnh mai nên cảm tưởng như sắp bị gió thổi bay. Cô vô cùng hối hận vì lúc đi quá vội vàng nên chỉ vơ đại một chiếc áo khoác dạ, hiển nhiên nó chẳng thể nào chống chọi được với gió tuyết lạnh thấu xương.

Lương Mục Chi dẫn cô băng qua đường để đi đến khách sạn đối diện.

Đầu óc Hứa Chi rối bời, cô chỉ biết quấn chặt áo khoác và đi theo hắn, bộ não đông cứng vì lạnh vẫn luẩn quẩn với câu hỏi Trần Tịnh là ai.

Chỉ đến khi bước vào đại sảnh khách sạn có điều hòa ấm áp thì cô mới cảm thấy mình như vừa sống lại, những ngón tay tê cóng từ từ siết chặt.

Lương Mục Chi không đến quầy lễ tân mà dẫn cô đi thẳng vào thang máy, vừa đi vừa nói:

“Trần Tịnh là bạn gái của anh, vốn dĩ anh định mấy hôm nữa sẽ giới thiệu cô ấy với em nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện này... Cô ấy đang ở phòng trên lầu.”

Hứa Chi vẫn đứng như trời trồng, cô cảm thấy mình đã bị cái lạnh làm cho tê liệt, đến lúc bước ra khỏi thang máy mới sực nhớ ra và hỏi một câu:

“Nếu cô ấy là bạn gái của anh thì tại sao lại không đến đồn công an bảo lãnh cho anh?”

“Cô ấy bị đám lưu manh quấy rối nên hoảng sợ lắm.” Lương Mục Chi vừa đi vừa giải thích:

“Hơn nữa bên ngoài gió tuyết lớn thế này...”

Lời vừa thốt ra hắn mới cảm thấy không ổn, bèn chữa lại: “Hôm nay vất vả cho Tiểu Chi Tử rồi, đợi giải quyết xong chuyện này anh sẽ mời em đi ăn.”

Hứa Chi cảm thấy gió tuyết đêm nay dường như đã thổi thẳng vào tận tâm can mình, nếu không thì tại sao lại lạnh lẽo đến thế.

Lương Mục Chi gõ cửa, rất nhanh đã có người ra mở và ngay khi cánh cửa vừa hé ra thì người đó lập tức nhào vào lòng Lương Mục Chi.

Trần Tịnh nghẹn ngào nói trong tiếng khóc: “Làm em sợ muốn chết... Sao anh lại bốc đồng thế chứ, đánh nhau với đám người đó làm gì... Bị thương rồi này, anh có đau không?”

“Anh không sao.” Lương Mục Chi giữ lấy bàn tay đang vươn tới trán mình của Trần Tịnh, hắn khẽ ho một tiếng ra hiệu bên cạnh còn có người khác rồi giới thiệu:

“Đây là Tiểu Chi Tử.”

Lúc này Trần Tịnh mới nhận ra sự hiện diện của người thứ ba lập tức quay đầu nhìn sang Hứa Chi.

Hứa Chi thuộc kiểu người có nét đẹp thanh lãnh, dù để mặt mộc cũng không khiến người ta cảm thấy nhạt nhòa. Tuy nhiên khi đứng cạnh một Trần Tịnh trang điểm kỹ càng thì cô gái kia trông có vẻ sắc sảo hơn nhiều.

“Hóa ra cô chính là Tiểu Chi Tử, Mục Chi thường xuyên nhắc đến cô với tôi, chào cô.”

Trần Tịnh đưa tay ra, Hứa Chi khựng lại một chút rồi mới đưa tay bắt lấy theo phép lịch sự xã giao.

Sau khi vào phòng và đóng cửa lại, Lương Mục Chi vừa ngồi xuống ghế sofa thì Trần Tịnh đã sáp lại gần, dùng khăn giấy lau vết thương cho hắn.

Hứa Chi cảm thấy vô cùng gượng gạo nên chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ.

Lương Mục Chi đẩy Trần Tịnh ra rồi nói: “Đừng lau nữa, lát nữa anh đi rửa là được. Giờ phải sắp xếp chỗ ở cho Tiểu Chi Tử đã, chắc ký túc xá trường đóng cửa mất rồi.”

Lương Mục Chi dùng điện thoại nội bộ khách sạn gọi xuống lễ tân nhưng chưa nói được hai câu đã cúp máy.

Do thời tiết cực đoan nên khách sạn đã kín phòng.

Trần Tịnh bĩu môi nói: “Giờ này chắc chắn là không đặt được nữa đâu, ngay cả phòng giường lớn này cũng là do em đặt cho chúng mình từ sáng nay đấy.”

Suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Hứa Chi là hai người họ đã đặt phòng từ sáng lại còn là phòng giường lớn.

Cô không hiểu sao sự chú ý của mình lại lệch lạc như vậy nhưng càng muốn kìm nén thì cô lại càng không kiểm soát được mà nghĩ ngợi lung tung, hóa ra họ đã tiến triển đến bước này rồi sao?

Vậy họ đã quen nhau bao lâu rồi?

Lương Mục Chi thế mà lại giấu giếm kỹ đến vậy.

Khoảng hơn một tháng trước khi cô gặp hắn ở nhà họ Lương, ông nội Lương còn nửa đùa nửa thật hỏi hắn định bao giờ rước Chi Tử về dinh khiến cô đỏ bừng cả mặt, cô vẫn nhớ rất rõ câu trả lời của hắn khi ấy.

Hắn đáp lời ông nội Lương rằng: “Ông nội à, ông vội vàng quá đấy. Ít nhất cũng phải đợi Tiểu Chi Tử tốt nghiệp đã chứ.”

Sự hiểu lầm của cô cứ thế ngày một sâu sắc thêm trong thái độ lập lờ của hắn, cô thường xuyên ảo tưởng rằng mình đối với hắn chắc chắn cũng là một sự tồn tại khác biệt.

Nhưng hiện tại, cô cảm thấy hắn và cô là một trò đùa tai hại.

Cô không thể cười nổi, chỉ lấy điện thoại ra và cúi đầu nhìn: “Không sao đâu để em tìm khách sạn khác quanh đây.”

Trần Tịnh hiến kế: “Chúng tôi sẽ tìm trên điện thoại giúp cô còn cô mau xuống lầu ra ngoài xem gần đây có khách sạn nào khác không. Nếu chúng tôi đặt được thì sẽ gọi cho cô, chúng ta chia nhau ra hành động sẽ hiệu quả hơn.”

Hứa Chi không ngốc, rõ ràng Trần Tịnh đang muốn đuổi khéo cô.

Cô cũng chẳng muốn nán lại nơi này thêm phút giây nào nữa nên xoay người đi thẳng ra ngoài.

“Khoan đã, anh đưa em...” Lương Mục Chi chưa nói hết câu thì Trần Tịnh đã kéo tay hắn lại.

“Anh đang bị thương mà còn chạy lung tung cái gì, lo mà nghỉ ngơi đi...”

Những lời phía sau Hứa Chi không còn nghe thấy nữa, cô bước ra ngoài và đóng sầm cửa lại.

Vừa bước ra khỏi khách sạn thì hơi lạnh đã ập thẳng vào mặt, cả đất trời dường như bị bao phủ bởi những tấm màn voan trắng xóa đang nhảy múa loạn cuồng.

Hứa Chi quấn chặt chiếc áo khoác mỏng manh, vài bông tuyết rơi vương trên hàng mi dài của cô rồi tan chảy ngay trong cái chớp mắt, tựa hồ như một giọt lệ rơi.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (92)
Chương 1: Chương 1: Cô cảm thấy hắn đang đùa cợt mình một vố thật lớn Chương 2: Chương 2: Đêm nay Lương Mục Chi chỉ mang đến cho cô toàn là gió tuyết Chương 3: Chương 3: Hắn đánh nhau vì bạn gái, bọn họ còn đi thuê phòng Chương 4: Chương 4: Lần này Lương Mục Chi muốn cô gánh tội thay cho Trần Tịnh Chương 5: Chương 5: Chộp lấy cổ tay cô Chương 6: Chương 6: Hóa ra là bạn bè à Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8: Những gì hắn dành cho cô chỉ toàn là những lời đùa cợt vô tâm Chương 9: Chương 9: Tận đáy lòng cô luôn cảm thấy mắc nợ anh Chương 10: Chương 10: “Em nói em có người mình thích rồi, điều này khó hiểu lắm sao?” Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12: Hứa Chi chưa bao giờ làm chuyện như thế này Chương 13: Chương 13: “Có phải em đang ở cùng người đàn ông mà em thích không?” Chương 14: Chương 14: Muốn khiến toàn thân cô đều in đầy những dấu vết như vậy Chương 15: Chương 15: Đêm qua hắn đã tìm cô suốt cả đêm Chương 16: Chương 16: Cô thế mà lại kẹt giữa Lương Mục Chi và Lương Cẩm Mặc, tiến thoái lưỡng nan Chương 17: Chương 17: Tôi không thể bỏ mặc em được, tôi làm không được Chương 18: Chương 18: Trong giấc mơ, hắn nhìn thấy khuôn mặt của Hứa Chi Chương 19: Chương 19: Chàng thiếu niên cô từng yêu thích đã sớm không còn ở đó nữa Chương 20: Chương 20: Cô không những ôm lấy anh mà còn sống chết không chịu buông tay! Chương 21: Chương 21: Sao cô lại ôm Lương Cẩm Mặc chứ, lúc đó cô đang nghĩ cái gì thế? Chương 22: Chương 22: Lương Cẩm Mặc có phải vẫn đang giận không? Chương 23: Chương 23: “Tôi cũng không định sống lâu.” Chương 24: Chương 24: Cô chẳng có chút sức hấp dẫn nào đối với hắn Chương 25: Chương 25: Cô cưỡng ép ôm người ta, cái này tính là quấy rối rồi. Chương 26: Chương 26: Đầu ngón tay cô chạm vào môi anh. Chương 27: Chương 27: Hắn khiến cô cảm thấy trên thế giới này cũng có người rất coi trọng cô Chương 28: Chương 28: Con không được phụ bạc con bé Chương 29: Chương 29: Hứa Chi hất tay hắn ra Chương 30: Chương 30: Cô đau đến mức không chịu nổi nữa Chương 31: Chương 31: Lúc cô thổi khí cho anh, đầu óc hoàn toàn trống rỗng Chương 32: Chương 32: Anh vội vàng chạy đến, nhìn thấy cô lại đang dây dưa với Lương Mục Chi Chương 33: Chương 33: “Anh Cẩm Mặc là cái quỷ gì?” Chương 34: Chương 34: Em từng hô hấp nhân tạo cho anh Chương 35: Chương 35: Đây là lần đầu tiên cô bị người khác chạm vào như vậy lại còn là một người đàn ông Chương 36: Chương 36: Nếu đây là sự trả thù của em thì em thành công rồi Chương 37: Chương 37: Hắn mời cô đi trượt tuyết, hoàn toàn không phải để xin lỗi gì cả Chương 38: Chương 38: Lương Mục Chi nói cô là gái ngoan rất nhàm chán Chương 39: Chương 39: Hắn nhất định phải hành hạ cô như thế này sao? Chương 40: Chương 40: Tôi không thể mất anh ấy, tôi bắt buộc phải ở bên anh ấy mãi mãi Chương 41: Chương 41: Lương Mục Chi nhìn thẳng phía trước, lướt qua người cô Chương 42: Chương 42: Bây giờ nói ra, tình yêu cũng trở nên nhơ nhuốc Chương 43: Chương 43: Anh nói: “Tối nay tôi không đi nữa” Chương 44: Chương 44: “Vẫn muốn ở bên Lương Mục Chi sao?” Chương 45: Chương 45: Trong đầu cô giờ toàn hình ảnh của Lương Cẩm Mặc Chương 46: Chương 46: Lương Mục Chi, hai mươi năm giữa em và anh, coi như chấm dứt từ ngày hôm qua rồi Chương 47: Chương 47: Ánh mắt anh rơi trên đôi môi cô Chương 48: Chương 48: Lương Cẩm Mặc hôn lên môi cô Chương 49: Chương 49: “Không biết lấy hơi à?” Chương 50: Chương 50: Đối với con gái, nụ hôn đầu luôn đặc biệt Chương 51: Chương 51: “Tôi có thể đợi nhưng em không thể chỉ biết chạy trốn” Chương 52: Chương 52: “Ai đánh?” Chương 53: Chương 53: Cô thế mà lại cảm thấy một tia khoái trá Chương 54: Chương 54: Cô khẽ nghiêng đầu, áp má vào lòng bàn tay anh Chương 55: Chương 55: Anh cúi đầu, trán chạm vào trán cô Chương 56: Chương 56: Tháng này hai đứa đính hôn đi Chương 57: Chương 57: Lúc hôn cô, anh chẳng có chút phong độ quý ông nào... Chương 58: Chương 58: Anh lại hôn lên má cô Chương 59: Chương 59: “Nghĩ đến mấy chuyện không thể miêu tả.” Chương 60: Chương 60: Cô cảm nhận rõ ràng sự rung động của chính mình Chương 61: Chương 61: Cháu không được ở bên người khác, cháu phải kết hôn với Mục Chi Chương 62: Chương 62: Cô cảm thấy lòng tự trọng của mình bị hắn chà đạp dưới chân Chương 63: Chương 63: Cô rất nhớ anh, cô thực sự rất không cam lòng Chương 64: Chương 64: Đây là lần đầu tiên anh gọi cô là “Chi Tử” Chương 65: Chương 65: Hắn ép cô vào tường Chương 66: Chương 66: Cô cúi đầu, cứ thế chui vào lòng người đàn ông Chương 67: Chương 67: Lại bị hôn rồi... Chương 68: Chương 68: Cô chưa sẵn sàng từ bỏ tất cả vì anh Chương 69: Chương 69: Mày thích Lương Cẩm Mặc à? Chương 70: Chương 70: Nhưng, người con thích là Lương Cẩm Mặc Chương 71: Chương 71: Đứng trước mặt Lương Cẩm Mặc, dường như cô rất khó che giấu sự yếu đuối của mình Chương 72: Chương 72: “Anh Cẩm Mặc, anh... có sẵn lòng cho em thời gian không?” Chương 73: Chương 73: Cô bỗng cúi người, đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe môi anh Chương 74: Chương 74: Nụ hôn này quá mãnh liệt Chương 75: Chương 75: “Em không thấy thế này kích thích hơn sao?” Chương 76: Chương 76: “Hai người xác định quan hệ rồi à?” Chương 77: Chương 77: “Em mặc thế này, tôi không tập trung được.” Chương 78: Chương 78: Bị người mình thích hôn một cái là mềm nhũn như nước Chương 79: Chương 79: Anh nói: “Tôi hoàn toàn không quan tâm bà ấy có thể bình phục hay không.” Chương 80: Chương 80: “Anh Cẩm Mặc, anh có thể nắm tay em không?” Chương 81: Chương 81: Ở bên cô, anh luôn tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn Chương 82: Chương 82: Cô lấy hết dũng khí đưa tay ra, ôm lấy anh Chương 83: Chương 83: Trên người anh còn vương hơi nước, nửa thân trên ở trần Chương 84: Chương 84: Cô ngẩng mặt lên, chìm đắm trong cơn sóng tình anh mang lại Chương 85: Chương 85: Anh nâng cô lên, muốn khảm người vào trong cơ thể mình Chương 86: Chương 86: Cô thà bị thương cũng không chịu đính hôn với hắn Chương 87: Chương 87: Hứa Chi không kịp phòng bị, va vào người hắn Chương 88: Chương 88: Anh nói có cô ở bên là tốt rồi, điều này cũng là giả sao? Chương 89: Chương 89: Cô thích người đàn ông đó đến vậy sao? Chương 90: Chương 90: Anh thực sự muốn kéo cô lên, hay là đẩy cô xuống vực thẳm? Chương 91: Chương 91: Lần đầu tiên có người lau tóc cho cô Chương 92: Chương 92: Ngón tay anh chạm vào môi cô, nhẹ nhàng xoa nắn