Chương 1
Thời Tiết Mù Sương - Trà Các

Chương 1: Phần 1: Xoài xanh. Chương 1Tao thực sự không quen biết người ta.

Bầu trời trong xanh với những đám mây trắng dày đặc như kẹo dẻo. Con đường nhựa đỏ quạch trên sân vận động ngoài trời được sưởi ấm bởi mặt trời. Không khí nóng bức của mùa hè từ từ bốc hơi trong những khe trống dưới mặt đất. 

Nhiệt độ mùa hè tạm dừng chân ngay tại hội thao mùa thu cuối tháng Chín ở khuôn viên trường. Lúc này, ghế khán giả đã chật kín người. 

“Anh Tống! Mày chạy xong cự li 4×100 mét rồi à?” 

Một giọng nói quen thuộc vang lên trong làn sóng ồn ào, loay hoay tìm đường lọt vào tai Tống Bách Dương. 

Thế là Tống Bách Dương dừng lại. 

Phần lưng ướt đẫm gần hết. Vải đồng phục học sinh màu trắng bám sát vào người, in lên làn da của hắn. Mồ hôi trên mái tóc phản chiếu ánh nắng vàng, chảy dọc theo đường cổ cong cong rồi thấm vào cổ áo đồng phục màu xanh lam. Hai nút cổ áo ngay yết hầu được mở ra để tản nhiệt. 

Đương nhiên, thứ bắt mắt nhất là bốn chiếc huy chương vàng treo trên ngực hắn. Chúng lắc lư rồi va chạm nhẹ khi hắn bước đi, ánh sáng vàng lơ lửng tỏa sáng trong không khí trong suốt. 

Tống Bách Dương tìm kiếm âm thanh rồi đưa tay qua đầu để ra hiệu cho người kia nhìn về phía mình. 

Giang Quân bước về phía Tống Bách Dương. Vừa đến gần, cậu ta đã để ý ngay bốn cái huy chương vàng trên ngực hắn, thế là kinh ngạc thốt lên: “đ*t, nhiều huy chương vàng quá vậy?! Tao – một con gà mờ môn Thể dục, chưa bao giờ thấy nhiều huy chương vàng đến thế!” 

Dù tai Tống Bách Dương đã quen với bầu không khí ồn ào tại hội thao, nhưng tiếng gào rú của Giang Quân ở khoảng cách gần vẫn khiến hắn khó chịu. Hắn lùi lại nửa bước, sờ vào tai: “Mày định khi nào mới sửa cái thói quen la hét này?” 

“Anh Tống, mày cũng biết tao là thành viên Đội Phát thanh trường mình.” Giang Quân nghe vậy mà còn tự hào vỗ ngực: “Nói chuyện phải tự tin mới được.”

Nói đoạn, Giang Quân nheo đôi mắt dưới cặp kính cận thị nặng: “Tao chưa bao giờ thấy nhiều huy chương vàng một lúc đến thế. Anh Tống, để tao nhìn cho rõ!”

Tống Bách Dương không đồng ý ngay. Hắn cười nhe răng, vẻ mặt rạng rỡ, kiêu ngạo, lại có phần hơi xấu xa. Tay phải hắn nắm lấy dải ruy băng xanh đỏ nối bốn chiếc huy chương vàng rồi huơ trước mặt đối phương. Kim loại va vào nhau do lực kéo của dải ruy băng, tạo ra âm thanh lanh lảnh.

Hắn hỏi: “Muốn nhìn à?” 

Giang Quân gật đầu như mổ thóc. 

“Gọi ba đi con.”

Giang Quân: …

Cậu ta mắng: “Mày cút đi.” 

Tống Bách Dương nghe cậu ta nói thế, lập tức nhấc chân định bỏ chạy, nhưng hắn lại bị Giang Quân tinh mắt nhanh tay kéo lại. 

Toàn bộ ghế đẩu được chuyển từ lớp học trên tầng năm cho mấy cô gái ngồi, nên hai người bọn họ ngồi trên bậc thềm bê tông của khán đài. Hai đứa nhóc hi sinh quần để tiếp xúc gần với bụi, nhưng đây là quần đồng phục nên chẳng ai tiếc rẻ gì.

Sau đó, không thèm Tống Bách Dương đồng ý, Giang Quân đã hành động. Với phương châm ‘tự mình ra tay, cơm no áo ấm’, cậu ta vơ lấy hết huy chương trên cổ Tống Bách Dương, nhìn xuống vài lần rồi ngẩng đầu lên, hướng chúng về phía mặt trời, rồi săm soi cả mặt trước lẫn mặt sau huy chương vàng. 

“Anh Tống, mày đúng là một trong những alpha có thể lực tốt nhất trường chúng ta!” 

Đôi mắt Giang Quân mờ đi như đang chìm trong ký ức: “Mày biết không, ngày xửa ngày xưa, tao ngây thơ nghĩ đến việc thể hiện tài năng trong hội thao, giành giải nhất để được ưu tiên chọn bạn đời. Ai mà có dè một bài thi tuyển sinh cấp ba lại g**t ch*t ước mơ của tao…”

Tống Bách Dương khẽ cau mày: “Ai lại dùng ‘ngày xửa ngày xưa’ như vậy?”

Giang Quân: …

Bạn bè thân thiết mỗi lần gặp là mỗi lần cãi thành thói quen, Giang Quân không bực mình, lại còn tỏ ra thích thú. Cậu ta ước lượng chiếc huy chương vàng trên tay rồi hỏi: “Tao nhớ mày đăng kí thi hai môn mà hả? Sao có đến bốn huy chương vậy?” 

“Đoán xem?” 

Giang Quân bắt đầu phân tích rõ ràng: “Tao biết mày giỏi chạy nước rút nên đã giành chức vô địch chạy tiếp sức với chạy cự li 100 mét…” 

Một cái cau mày và nheo mắt khiến đôi mắt vốn đã hí của cậu ta càng trở nên nhỏ hơn. Sau khi suy nghĩ một lúc, cậu vỗ nhẹ vào đùi rồi kêu lên: “Hoá ra mày thi giúp người khác hai môn?!”

“Không phải.” 

Tống Bách Dương mỉm cười giật lại huy chương vàng từ tay cậu bạn: “Lúc nhận giải, ngoài tao ra, ba bạn còn lại tham gia chạy tiếp sức trong lớp đều bận, bởi thế nên tao nhận thay.” 

Hắn suy nghĩ một lúc rồi nói thêm một câu: “Haiz, đâu có ngờ mấy cái huy chương nặng quá, tao đeo mà đau hết cả cổ…”

Giang Quân cạn lời: “Chắc là anh đây đang tranh thủ flex.”

Versailles là một từ lóng tiếng Trung chỉ hành động tỏ ra khiêm tốn để tranh thủ khoe khoang (tiếng Anh là humble brag hoặc flex).

Tống Bách Dương cười lớn. 

Hai người cùng nhìn về phía đường nhựa đỏ xuyên qua lan can sắt. Những vận động viên khác đang đứng sau vạch trắng ở điểm xuất phát, chỉ chờ tiếng súng là bắt đầu ngồi để chuẩn bị chạy. Cả hai nhận ra từ làn một đến làn tám không có bạn bè trong lớp để cổ vũ, vì vậy nên bọn đều quay mặt đi. 

Cái miệng Giang Quân không thể bỏ qua cơ hội để phá vỡ sự im lặng: “À, tự nhiên tao nhớ ra chuyện này.” 

Cạu ta dùng cùi chỏ huých vào người Tống Bách Dương: “Học sinh siêu cấp xuất sắc mới chuyển sang lớp bọn mình tên gì ấy nhỉ? Ôi cái trí nhớ của tao, sao tao lại quên tên người ấy được chứ?” 

“Chu Trì Tự.” Tống Bách Dương nhắc nhở. 

“Ừ, ừ.” Giang Quân vội vàng gật đầu: “Chu Trì Tự, chính là cậu ấy. Vừa chuyển tới đã tìm mày, hỏi tao mày đi đâu, tao nói không biết là người ta quay đi ngay.”

Tống Bách Dương cụp mắt xuống. Hắn mơ hồ nhớ ra mình có lướt ngang qua Chu Trì Tự sau khi chạy tiếp sức. Đối phương không chủ động nói chuyện với hắn nên hắn cứ thế mà rời khỏi đường đua, quay trở lại khán đài để thoải mái chuẩn bị xem hạng mục thi đấu tiếp theo.

Ừ thì… Chu Trì Tự có liên quan gì đến mình? 

Cậu ấy tìm mình làm gì? 

Tống Bách Dương mải suy nghĩ đến nỗi không nhận ra nụ cười trên môi Giang Quân đã thay đổi. 

Giang Quân nháy mắt, bắt đầu trêu Tống Bách Dương: “Hay nhỉ, tao tưởng bọn mày không quen nhau, thế mà người ta lại chủ động tìm mày? Thì ra mày với cậu ấy đã quen biết từ trước sao?” 

“Tao thực sự không quen biết người ta. Tao chỉ nghe tên thôi chứ chưa từng gặp ở ngoài, còn chẳng biết Chu Trì Tự nổi tiếng trông như thế nào cho tới khi chia ban Tự nhiên với Xã hội.” 

Tống Bách Dương bất lực: “Gần một tháng kể từ khi cậu ấy chuyển sang lớp mình, mày có tin tao với cậu ấy nói chuyện chưa tới mười câu không?” 

“Vậy tại sao cậu ấy tìm mày?” 

“Giáo viên kêu người ta tìm tao, hoặc bạn cùng lớp kêu?” 

Giang Quân chậm rãi gật đầu, rõ ràng đã bị Tống Bách Dương thuyết phục: “Đúng! Mày nói có lí.” 

Cậu ta khựng lại một chút rồi chợt không thở dài: “Người ta trắng thật, cộng thêm gương mặt đẹp trai, lại còn học giỏi. Tao cảm thấy cậu ấy là mẫu hình lí tưởng của mấy cô gái.” 

Tống Bách Dương chậm rãi quay đầu nhìn Giang Quân rồi cười ý nhị.

Giang Quân cau mày nghi hoặc: “Gì hả, sao mày lại cười như vậy?”

Tống Bách Dương cũng gật đầu thở dài: “Có thể cậu ấy là mẫu hình lí tưởng của mấy chàng trai.”

“Cút đi.” Giang Quân đấm vào vai Tống Bách Dương. Biết đối phương nói đùa, cậu ta giả vờ tức giận rồi nói: “Ông đây thích con gái.” 

Tống Bách Dương nhìn lên nhìn xuống Giang Quân, giọng nói có ý trêu chọc: “Tao đâu có nói mày, mày nhặng xị cái gì? Quê quá nên giận à?”

Sau một hồi trò chuyện, Giang Quân cạn lời đến lần thứ ba. 

Một lúc lâu sau cậu mới khịt mũi. Lần này, cậu không nói rõ ràng và dõng dạc như thường lệ nữa, mà ngập ngừng như mắc nghẹn trong cổ họng: “Biết đâu người ta là tình địch. Mày hiểu không?” 

“À…” Tống Bách Dương cố ý kéo dài âm, cười mà như không.

Bây giờ Tống Bách Dương mới nhớ ra chuyện Giang Quân cảm nắng một cô gái.

Cậu ta sờ cằm, cuối cùng không nhịn được mà hỏi Tống Bách Dương: “Mày nghĩ cậu ấy là alpha, omega hay beta? Người ta thông minh, học giỏi, đẹp trai nên tao nghĩ là omega; nhưng người ta chơi thể thao cũng giỏi, cái này lại khiến tao nghĩ đến alpha…” 

Tống Bách Dương trả lời không cần suy nghĩ: “Đây là thời đại 5G, đừng rập khuôn như vậy.”

“Ừ.” Giang Quân trừng mắt nhìn Tống Bách Dương, sau đó lại tự lẩm bẩm: “Mày nói xem, nếu cậu ấy không phải beta thì pheromone sẽ có mùi gì nhỉ? Có phải mùi mấy bạn nữ thích không… Mùi gỗ tuyết tùng?” 

Tống Bách Dương nhún vai: “Sao tao biết được? Tao có quen cậu ấy đâu. Mày muốn biết thì tự hỏi người ta đi.” 

Trường Trung học phổ thông A đứng đầu thành phố của Tống Bách Dương là một trường trung học hỗn hợp ABO. Đây là những đặc điểm giới tính khác mà con người đạt đến trong lịch sử tiến hóa lâu dài. Vì vậy, alpha, beta và omega được xem là những giới tính đi kèm.

Giới tính đi kèm có tác động đến giới hạn trên của thể lực của một người. Nói một cách đơn giản, alpha tăng giới hạn trên, omega hạ thấp giới hạn trên, còn beta sẽ không thay đổi. Trí lực cũng có những ảnh hưởng tương tự, nhưng phát triển theo hướng ngược lại. 

Vì thế nên khi đặc điểm giới tính ABO lần đầu tiên xuất hiện trên cơ thể con người, nhiều người đã có định kiến. Đúng như Giang Quân vừa nói: A phải khỏe mạnh hơn O, còn O phải thông minh hơn A. Tuy nhiên, những khuôn mẫu này đã nhanh chóng bị phá vỡ bởi những A hoặc O với thành tích xuất sắc.

Bởi lẽ giới tính đi kèm chỉ ảnh hưởng đến giới hạn trên của thể chất hoặc trí thông minh trong thời gian đầu. Hơn nữa, xuất phát điểm của mỗi người là khác nhau. 

Vì vậy, đây là một quan điểm sai lầm. 

Cùng với xu hướng cởi mở, tiếng nói đòi quyền bình đẳng ABO ngày càng lớn hơn. Nhiều trường học chuyên biệt cho alpha, beta hay omega sụp đổ, được thay thế bởi các trường hỗn hợp ABO. Đồng thời, giới tính đi kèm đã trở thành quyền riêng tư của mỗi người.

Mặc dù việc sử dụng miếng dán chặn pheromone sau gáy có thể chứng minh một người là omega, nhưng việc hỏi người lạ về đặc điểm giới tính ABO vẫn là một hành vi bất lịch sự và thiếu tôn trọng. 

Hỏi về mùi pheromone cũng không ngoại lệ. 

Giang Quân chỉ có thể cười gượng: “Tao cũng không quen cậu ấy.”

“Nhưng tao chợt nhớ ra một chuyện rất nghiêm trọng!” Giang Quân không biết mình đã la hét bao nhiêu lần: “Tối nay công bố kết quả thi tháng à?!” 

Tống Bách Dương ‘ừ’ một tiếng. 

Miệng Giang Quân bắt đầu tuôn ra một chuỗi dài…

“Mày nghĩ con cưng chủ nhiệm Phương Văn Trạch còn được ngồi ở vị trí nhất lớp không? Tao nhớ đợt thi xếp lớp Tự nhiên với Xã hội, cả khối mình thi chung một đề, tổng điểm môn Khoa học tự nhiên của Chu Trì Tự cao hơn Phương Văn Trạch đến mười điểm, nhưng vì cậu ấy mới chuyển sang lớp mình nên trong bảng xếp hạng thành tích không có đại thần Chu.”

“Thực sự tao không thể chịu nổi Phương Văn Trạch, lúc nào cũng mong ai đó đạp nó khỏi cái ghế hạng nhất. Mày nói thiên vị, tao hiểu chứ. Chủ nhiệm lớp mình thích nó, tao cũng hiểu luôn. Thế nhưng chủ nhiệm lớp xem nó như con đẻ, lúc nào cũng như sợ lớp không biết cô thiên vị nó thì tao…” 

Nụ cười trên mặt Tống Bách Dương chợt nhạt đi rất nhiều: “Mày đừng than nữa, nghĩ đến tao vất vả làm lớp trưởng đi. Bọn mày có thể thoải mái yêu ghét rõ ràng, nhưng tao đang đứng giữa giáo viên chủ nhiệm với bạn bè đây.” 

Hắn cúi đầu đá văng mảnh giấy dưới chân: “Đừng tưởng tao không biết. Mỗi lần tao thay mặt cô nói cái gì là bọn mày lại chửi sau lưng tao.” 

Giang Quân cũng kinh ngạc vài giây, sau đó nụ cười trên mặt cậu tắt đi. Cậu ta đang định nói điều gì đó để an ủi đối phương, nhưng đúng lúc này chiếc loa lớn treo trên tường bắt đầu phát ra âm thanh chói tai… 

“Yêu cầu vận động viên các lớp tập trung tại sân trường để tham gia lễ bế mạc Hội thao mùa thu! Yêu cầu vận động viên các lớp tập trung tại sân trường để tham gia lễ bế mạc Hội thao mùa thu!”

Tống Bách Dương đứng dậy, phủi bụi trên người rồi vỗ vai Giang Quân: “Đi xuống thôi. Lễ bế mạc sắp bắt đầu rồi.” 
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (70)
Chương 1: Chương 1: Phần 1: Xoài xanh. Chương 1Tao thực sự không quen biết người ta. Chương 2: Chương 2: Bút của tôi. Chương 3: Chương 3: Có phải cậu ấy… Đang đợi mình không? Chương 4: Chương 4: Giống cậu ấy ạ. Chương 5: Chương 5: Không sao đâu. Chương 6: Chương 6: Cảm ơn cậu. Chương 7: Chương 7: Cậu thì sao? Chương 8: Chương 8: Cán sự Thể dục nói đúng. Chương 9: Chương 9: Ok, cán sự Thể dục! Chương 10: Chương 10: Bạn Tiểu Chu! Chương 11: Chương 11: Vì nó như ánh nắng. Chương 12: Chương 12: Tôi có nên trả lại không? Chương 13: Chương 13: Thân cái gì? Chương 14: Chương 14: Tôi đi với cậu. Chương 15: Chương 15: Tôi tin cậu. Chương 16: Chương 16: Tao nghe được. Chương 17: Chương 17: Tôi có crush rồi. Chương 18: Chương 18: Dám làm mà không dám chịu. Chương 19: Chương 19: Tao cũng có pheromone không mùi. Chương 20: Chương 20: Không phải em. Chương 21: Chương 21: Đừng lo. Chương 22: Chương 22: Tống Bách Dương. Chương 23: Chương 23: Cá lớn khinh cá bé. Chương 24: Chương 24: Quán nướng. Chương 25: Chương 25: Cái… Cái đẹp hại người. Chương 26: Chương 26: Tôi nghĩ cậu sẽ thích. Chương 27: Chương 27: Tôi không quan tâm. Chương 28: Chương 28: Tống Bách Dương, cậu cố tình làm thế! Chương 29: Chương 29: Phần II: Bưởi đỏ. Chương 29: Kẹo là quà cảm ơn. Chương 30: Chương 30: Tôi không tính phí trò chuyện. Chương 31: Chương 31: Tự nhiên phớt lờ mình? Chương 32: Chương 32: Nhưng trời vân lạnh. Chương 33: Chương 33: Thất bại. Chương 34: Chương 34: Đứng đây đợi tôi. Chương 35: Chương 35: Nhịp tim. Chương 36: Chương 36: Cuốn sách tôi thích nhất là… Chương 37: Chương 37: Chụp ảnh chung. Chương 38: Chương 38: Tin đồn. Chương 39: Chương 39: Tin đồn? Chương 40: Chương 40: Muốn đánh nhau à? Chương 41: Chương 41: Đau chút xíu. Chương 42: Chương 42: Mặt đối mặt. Chương 43: Chương 43: Đổi chỗ. Chương 44: Chương 44: Không thể từ chối. Chương 45: Chương 45: Không vui. Chương 46: Chương 46: Một năm trước. Chương 47: Chương 47: Mày đang yêu à? Chương 48: Chương 48: Rắc rối. Chương 49: Chương 49: Có điểm của tôi. Chương 50: Chương 50: Tạm thời thì không. Chương 51: Chương 51: Phần III: Mâm xôi đen. Chương 51: Đừng tìm tôi nữa. Chương 52: Chương 52: Đánh dấu tạm thời. Chương 53: Chương 53: Cậu còn giận không? Chương 54: Chương 54: Bạn nữ? Chương 55: Chương 55: Mèo con lông xù. Chương 56: Chương 56: Chúc mừng năm mới. Chương 57: Chương 57: Lộ đề thi? Chương 58: Chương 58: Video. Chương 59: Chương 59: Bỏ đi. Chương 60: Chương 60: Tao không biết. Chương 61: Chương 61: Chocolate. Chương 62: Chương 62: Tôi thích cậu. Chương 63: Chương 63: Mình cúp học đi. Chương 64: Chương 64: Phim kinh dị. Chương 65: Chương 65: Hạng tư. Chương 66: Chương 66: Cậu đi đâu vậy? Chương 67: Chương 67: Kẻ yếu. Chương 68: Chương 68: Bọn tôi đều ở đây. Chương 69: Chương 69: Phần IV: Đào trắng. Chương 69: Xứng đôi vừa lứa. Chương 70: Chương 70: Một cặp trời sinh.