Chương 1
Khi Mở Mắt, Tôi Đã Là Siêu Sao

Chương 1: Cuộc đời trước khi tôi mở mắt

Tên: Kim Bo Myung.

Tuổi: 33

Anh đang sống một cuộc đời tầm thường.

Không phải anh vốn muốn sống như thế này. Khi mới sinh ra, anh chẳng biết gì cả, và đến khi bắt đầu biết suy nghĩ, anh - như mọi người khác - cũng từng có những ước mơ lớn lao.

Muốn trở thành tổng thống, nhà khoa học, hay bác sĩ - tất cả đều khiến người ta mệt mỏi. Nhưng rồi khi bắt đầu xem TV, anh lại nghĩ đến việc trở thành một người nổi tiếng.

Ước mơ ấy dần lớn lên, và anh quyết định sẽ trở thành ca sĩ. Ngoại hình của anh chỉ bình thường, nhưng giọng hát lại khá tốt - ai biết được tương lai sẽ thế nào chứ? Đó không phải là một giấc mơ quá viển vông.

---

Nhưng thực tế thì...

Kim Bo Myung giờ là một nhân viên văn phòng, người vừa mới được thăng chức Phó phòng vào năm ngoái.
Anh đã làm việc ở bộ phận Truyền thông của Q Entertainment được năm năm.
Không thể trở thành ca sĩ, mà phải sống cuộc đời chăm sóc cho ca sĩ khác - vừa mệt mỏi vừa tẻ nhạt. Nhưng ít ra, anh vẫn còn một công việc.

"Anh Bo Myung! Anh Bo Myung! Đứng đó làm gì thế?"

"Xin... xin lỗi?"

"Giúp tôi chuyển mấy thùng này đi nào. Lại đứng mơ màng nữa rồi."

Những chủ đề hot liên tục lướt qua. Những bài báo với tiêu đề và nội dung na ná nhau không ngừng hiện lên màn hình. Bo Myung đứng nhìn màn hình trong vô thức.

Nghe tiếng đồng nghiệp Ye Jin gọi, Bo Myung vội vã đứng dậy bước lại. Ye Jin đang bận dọn dẹp vật phẩm quảng bá cho một ca sĩ trong công ty mà cô phụ trách.

Thùng hàng đầy ắp đồ quảng bá to hơn hẳn cơ thể Ye Jin, thế mà cô thoăn thoắt xếp các thùng hàng từ công ty in ấn vào đúng chỗ.

Những việc chân tay thế này chẳng là gì với nhân viên truyền thông. Chỉ là đúng lúc trưởng phòng đã gọi hết thực tập sinh và nhân viên mới đi, nên Ye Jin cảm thấy bực mình vì phải tự tay làm hết.

Bo Myung mang nốt hai thùng hàng còn lại đến chỗ Ye Jin.

"Cảm ơn anh. Anh đang nhìn gì mà chăm chú thế?"

"Chỉ là... mấy bài báo mạng thôi..."

Công việc thường ngày của anh là theo dõi các bài báo mạng. Chẳng có gì mới mẻ, Ye Jin gật đầu rồi bắt đầu mở bao bì thùng hàng.

Bo Myung đứng cạnh Ye Jin, lắng nghe tiếng băng dính bị xé toạc. Ye Jin thấy khó chịu vì Bo Myung cứ lảng vảng bên cạnh, trông như muốn nói điều gì.

Ngay trong đội truyền thông, Kim Bo Myung vẫn nổi tiếng là người nhút nhát và thụ động. Tính cách này không thực sự phù hợp với công việc truyền thông - nơi phải thường xuyên gặp gỡ đối tác, nhưng anh vẫn được giữ lại nhờ sự kiên trì và chăm chỉ hiếm có.

Dù sao thì một tổ chức cũng cần những người như Bo Myung để vận hành. Một người hoàn hảo để xử lý những việc vụn vặt. Cả đội truyền thông đều nghĩ vậy.

Thực ra, anh ta cũng không hề tệ trong công việc. Tính cách trầm lặng của Bo Myung khiến một số người như Ye Jin thấy bực bội, nhưng cũng có người thích điều đó.

"Anh có gì muốn nói với tôi à?"

"À... là về Seo Kang Jun."

"Seo Kang Jun?"

"Nghe nói anh ấy sắp gia nhập Hollywood... chị nghĩ tin này có thật không?"

Seo Kang Jun - người không ai sánh bằng- là ngôi sao hàng đầu của Hàn Quốc. Mỗi hành động của anh đều trở thành lịch sử, một con người kỳ diệu.

Anh ấy ra mắt với tư cách là một thần tượng, trở thành ca sĩ đoạt nhiều giải thưởng, liên tục phát hành các album solo vô cùng ăn khách. Cả việc chuyển hướng sang diễn xuất cũng thành công rực rỡ. Ngày này, danh xưng "diễn viên" với anh ấy có lẽ còn chính xác hơn.

Hơn nữa, còn có bài báo nói về kế hoạch tiến vào Hollywood của anh ấy. Đó chính là bài báo Bo Myung vừa đọc.

Mắt Ye Jin hơi tròn lên, rồi ngay lập tức trở lại vẻ thờ ơ thường ngày. Xét theo sự thăng tiến gần đây của Seo Kang Jun, điều này chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Lý do cho mọi thành công này, tất nhiên là 65% nhờ tài năng của Seo Kang Jun, 34% nhờ công ty quản lý của anh ta - kỹ năng lên kế hoạch và sự đầu tư khủng khiếp từ công ty giải trí Ara Entertainment to lớn .

Đây là sự thật công khai trong giới: Seo Kang Jun là con trai của Giám đốc Ara Entertainment. Con trai ông vừa có tài vừa có sức hút, không có lý do gì để không đẩy mạnh. Nghe đồn Ara Entertainment đang mở rộng kinh doanh ra nước ngoài, có vẻ tin đồn là thật.

"Đó đâu phải công ty chúng ta, làm sao tôi biết được?"

"Tôi xin lỗi. Tôi thấy chị quen nhiều người ở Ara Entertainment nên..."

"Chắc là thật thôi, họ còn cho đăng bài báo lớn về nó mà. Là phim gì thế?"

"Phim của Christopher Noolan."

"Wow, họ quyết tâm thật đấy. Không biết anh ta sẽ tiến xa đến đâu nữa."

Christopher Noolan là đạo diễn nổi tiếng ngay cả ở Hollywood. Chẳng cần biết anh ta đóng vai chính hay vai phụ. Chỉ cần xuất hiện thôi cũng đủ gây chấn động rồi. Ye Jin vừa thán phục vừa bật cười gượng gạo, như thể nói rằng điều này vượt xa mong đợi của cô.

Bo Myung lặng lẽ quay người. Riiip - Tiếng mở bao bì sau lưng nghe thật chói tai.

'Seo Kang Jun... anh ta đã tiến xa tới tận Hollywood rồi.'

Đúng là cuộc đời khiến ai cũng phải ghen tị.

Nếu không phải vì mối quan hệ tồi tệ với Seo Kang Jun, có lẽ Bo Myung cũng sẽ ghen tị với anh như bao người không biết gì khác.

---

Sầm!

Cơ thể Bo Myung co rúm lại trước âm thanh cửa đóng sầm. Anh bị ném xuống sàn cạnh bồn cầu ở góc phòng vệ sinh tối tăm. Nhà vệ sinh ở cuối hành lang tầng 5 của trường Trung học cơ sở Gu Jeon đã bị đóng cửa do tòa nhà quá cũ kỹ.

Nơi này đã trở thành lãnh địa của một nhóm bắt nạt. Sàn nhà bừa bộn với những tàn thuốc vương vãi khắp nơi. Mùi hôi thối của nước tiểu xộc thẳng vào mũi, còn cú đánh vừa rồi vào bụng khiến anh càng khó thở hơn.

"Này, Bo Myung~ Cứ coi đây là nhà mà nghỉ ngơi đi~!"

"Rốt cuộc tại sao không nghe lời? Ngồi đó mà suy nghĩ lại đi."

Anh nghe thấy tiếng chúng nói gì đó rồi cười khúc khích bỏ đi. Sau khi anh từ chối làm theo lời bọn chúng bảo anh đi quấy rối cô giáo thực tập, chúng đã lôi Bo Myung ra ngoài vào giờ giải lao và đánh anh một trận rồi lôi anh vào nhà vệ sinh.

Bo Myung dùng mu bàn tay lau đi những giọt nước mắt vô thức rơi xuống vì nỗi đau thể xác lẫn tinh thần. Mu bàn tay bị tàn thuốc đang cháy xém của anh run rẩy.

Một nhà vệ sinh tối tăm và bẩn thỉu. Anh rùng mình vì cảm giác như có côn trùng đang bò khắp người.

Việc bắt nạt đã kéo dài được một năm, và Bo Myung đang dần kiệt sức vì sự ngược đãi này.

Chẳng có gì có thể cứu Bo Myung khỏi bóng tối này. Bố mẹ anh đều bận rộn đi làm, và anh không thể khiến bố mẹ - những người đã vất vả nuôi anh khôn lớn - phải lo lắng thêm. Các giáo viên chẳng màng quan tâm đến Bo Myung, một học sinh chẳng có gì nổi bật.

'Giá như tất cả chỉ là một giấc mơ.'

Anh ước rằng mình sẽ về nhà và không phải tỉnh dậy vào ngày mai. Niềm an ủi duy nhất của anh là lời bài hát nhẹ nhàng mà anh thường nghe để chìm vào giấc ngủ.

Đó là lời bài hát về việc chia tay người yêu, nhưng trớ trêu thay, nó cũng phù hợp với hoàn cảnh của Bo Myung và khắc sâu vào tâm trí anh.

---

'Giá như tất cả chỉ là một giấc mơ.'

Bo Myung cả ngày hôm đó cứ như người mất hồn và cuối cùng bị trưởng nhóm khiển trách. Anh đã nghe "Bo Myung, cậu bị sao vậy?" rất nhiều lần.

'Tôi biết.'

Ngay cả Bo Myung cũng không thể hiểu được chính mình.

Việc Seo Kang Jun mở rộng sang Hollywood vào thời điểm này chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Khi khuôn mặt Seo Kang Jun lần đầu xuất hiện trên màn hình, khi anh ta xuất hiện với tư cách một ca sĩ trên sân khấu như Bo Myung từng mơ ước. Khi nhìn thấy điều đó, nỗi đau khổ của Bo Myung thật khó có thể diễn tả thành lời.

Trời sập? Nó khác với cú sốc kiểu đó.

Chẳng có khái niệm 'bầu trời' nào dành cho Kim Bo Myung. Nó đã không ở đó khi anh trải qua đường hầm đau khổ tối tăm và dài dằng dặc tưởng chừng như vô tận, và hôm nay nó cũng chẳng ở đó.

Năm nhất trung học, ngoài việc hát hơi hay và đá bóng hơi kém, Bo Myung, một đứa trẻ chẳng khác gì những đứa trẻ khác, tình cờ lại lọt vào mắt xanh của Seo Kang Jun, kẻ vừa chuyển trường , và anh phải hứng chịu bạo lực không kiểm soát, đánh mất sự sôi nổi của mình trong suốt quãng thời gian đó. Bo Myung đã nhiều lần hỏi trời cao tại sao điều này lại xảy ra với mình, nhưng trời cao không trả lời.

Vốn dĩ đã chẳng có lý do nào. Bo Myung chỉ tình cờ có mặt trên con đường mà Seo Kang Jun đi qua. Và Bo Myung chỉ tình cờ không có đủ sức mạnh hay khả năng để đánh lại Seo Kang Jun và nhóm của hắn.

"Anh Bo Myung!!!"

Huff huff, Ye Jin, người đã đuổi theo anh, nắm lấy vai Bo Myung.

"Thật sự đấy, hôm nay anh bị sao vậy? Anh có thể gặp rắc rối lớn đấy!!!"

Trước tòa nhà Q Entertainment, Bo Myung đang đi đến trạm xe buýt sau khi tan làm. Không suy nghĩ, Bo Myung vô thức bước chân sang đường thì Ye Jin kéo anh lại.

Cuộc đời của Bo Myung đã thay đổi. Giấc mơ của Bo Myung không còn là trở thành ca sĩ nữa. Anh muốn sống một cuộc sống bình thường. Đó là giấc mơ của Bo Myung. Anh chỉ muốn được như mọi người, sống một cuộc sống bình thường thay vì run rẩy trong sợ hãi và nhìn quanh với nỗi lo sợ một cú đấm bất ngờ sẽ giáng xuống.

Dù vậy, anh không đổ lỗi cho Seo Kang Jun hay việc bị bắt nạt vì không trở thành ca sĩ. Chỉ vì anh mơ ước trở thành ca sĩ không có nghĩa là anh chắc chắn 100% sẽ trở thành ca sĩ.

Nhưng, để rồi lại thấy Seo Kang Jun, kẻ đã trở thành ca sĩ... cảm giác như địa ngục lại một lần nữa bắt đầu.

"Xin lỗi?"

Ye Jin thở dài trước vẻ mặt thẫn thờ của Bo Myung và chỉ vào đèn giao thông.

"Đèn đỏ!"

"Ồ..."

Bo Myung giật mình trước tín hiệu đèn. Nó chắc chắn là đèn xanh nhưng có lẽ đèn đã đổi trong lúc anh chìm đắm trong suy nghĩ.

"Ồ? Cẩn thận đấy, thật đấy!"

"Cảm ơn chị."

Bo Myung cúi đầu cảm ơn Ye Jin. Ye Jin, người vừa mới còn quát anh, nhìn sắc mặt của Bo Myung với vẻ lo lắng.

"Anh ổn chứ? Có chuyện gì sao?"

"Có chuyện..."

Seo Kang Jun đang lấn sân sang Hollywood. Seo Kang Jun, kẻ đã đẩy cuộc đời tôi vào vũng bùn. Anh không thể nói với cô ấy điều đó. Bo Myung cười ngượng ngùng và lắc đầu.

"Không có gì sai cả."

Rồi anh sẽ ổn thôi. Anh phải ổn. Bởi vì anh phải sống tiếp.

Trong khi Seo Kang Jun đang trên đà thành công nhanh chóng và thường xuyên xuất hiện trên màn ảnh, Bo Myung cũng vật lộn với cuộc sống theo cách riêng của mình. Anh đã học tập rất chăm chỉ, và được nhận vào một trường đại học khá tốt ở Seoul.

Dù sao thì, anh thậm chí còn kiếm được việc làm tại một công ty quản lý nổi tiếng. Q Entertainment cũng chính là công ty quản lý của ca sĩ mà bài hát của cô ấy từng an ủi Bo Myung.

"Anh chắc là ổn chứ?"

"Vâng. Tôi đi đây."

"Ừ, về nhà cẩn thận nhé!"

Đèn xanh lại sáng. Bo Myung bắt đầu băng qua đường trong khi đáp lại lời tạm biệt của Ye Jin.

Kéttttt!

Đoàng!!!

'Mình lại bị mắc kẹt rồi sao?'

Mọi thứ hoàn toàn tối đen.

'Ah, giá như tất cả chỉ là một giấc mơ.'

Bo Myung từ từ nhắm mắt lại.

1% tất nhiên là may mắn.

Và sự may mắn đó cũng đã đến với Bo Myung… có lẽ vậy?

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (149)
Chương 1: Chương 1: Cuộc đời trước khi tôi mở mắt Chương 2: Chương 2: Khi tôi mở mắt (1) Chương 3: Chương 3: Khi tôi mở mắt (2) Chương 4: Chương 4: Tài năng được mài giũa (1) Chương 5: Chương 5: Tài năng được mài dũa (2) Chương 6: Chương 6: Tài năng được mài dũa (3) Chương 7: Chương 7: Ra mắt chính thức. Một biến cố bất ngờ (1) Chương 8: Chương 8: Ra mắt chính thức, Một biến cố bất ngờ (2) Chương 9: Chương 9: Ra mắt chính thức - Một biến cố bất ngờ (3) Chương 10: Chương 10: Khởi Đầu Của KK (1) Chương 11: Chương 11: Khởi đầu của KK (2) Chương 12: Chương 12: Khởi đầu của KK (3) Chương 13: Chương 13: Khởi đầu của KK (4) Chương 14: Chương 14: Bản Sonata : Vang lên (1) Chương 15: Chương 15: Bản Sonata : Vang lên (2) Chương 16: Chương 16: Bản Sonata : Vang lên (3) Chương 17: Chương 17: Bản Sonata : Vang lên (4) Chương 18: Chương 18: Bản Sonata : Vang lên (5) Chương 19: Chương 19: Khúc dạo đầu (1) Chương 20: Chương 20: Khúc Dạo Đầu (2) Chương 21: Chương 21: Khúc Dạo Đầu (3) Chương 22: Chương 22: Rising Sun (1) Chương 23: Chương 23: Rising Sun (2) Chương 24: Chương 24: Rising Sun (3) Chương 25: Chương 25: Rising Sun (4) Chương 26: Chương 26: Rising Sun (5) Chương 27: Chương 27: Rising Sun (6) Chương 28: Chương 28: Overhead Casting (1) Chương 29: Chương 29: Overhead Casting (2) Chương 30: Chương 30: Overhead Casting (3) Chương 31: Chương 31: Một Lần Nữa Nhé?! (1) Chương 32: Chương 32: Một Lần Nữa Nhé?! (2) Chương 33: Chương 33: Một Lần Nữa Nhé?! (3) Chương 34: Chương 34: Một Lần Nữa Nhé?! (4) Chương 35: Chương 35: Một Lần Nữa Nhé?! (5) Chương 36: Chương 36: Một Lần Nữa Nhé?! (6) Chương 37: Chương 37: Cơn Sốt (1) Chương 38: Chương 38: Cơn Sốt (2) Chương 39: Chương 39: Cơn Sốt (3) Chương 40: Chương 40: Lời Cảm Ơn (1) Chương 41: Chương 41: Lời Tri Ân (2) Chương 42: Chương 42: Lời Tri Ân ( 3) Chương 43: Chương 43: Cuộc Gặp Gỡ Tình Cờ (1) Chương 44: Chương 44: Cuộc Gặp Gỡ Tình Cờ (2) Chương 45: Chương 45: Cuộc Gặp Gỡ Tình Cờ (3) Chương 46: Chương 46: Cuộc Gặp Gỡ Tình Cờ (4) Chương 47: Chương 47: Cuộc Hẹn (1) Chương 48: Chương 48: Cuộc Hẹn (2) Chương 49: Chương 49: Cuộc Hẹn (3) Chương 50: Chương 50: Cuộc Hẹn (4) Chương 51: Chương 51: Vinh Dự Cả Đời (1) Chương 52: Chương 52: Vinh Dự Cả Đời (2) Chương 53: Chương 53: Vinh dự cả đời (3) Chương 54: Chương 54: Vinh Dự Cả Đời (4) Chương 55: Chương 55: CƠ HỘI CUỐI CÙNG (1) Chương 56: Chương 56: CƠ HỘI CUỐI CÙNG (2) Chương 57: Chương 57: CƠ HỘI CUỐI CÙNG (3) Chương 58: Chương 58: CƠ HỘI CUỐI CÙNG (4) Chương 59: Chương 59: Một Khám Phá Mới (1) Chương 60: Chương 60: Một Khám Phá Mới (2) Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64: Gói Mở Rộng (3) Chương 65: Chương 65: Gói Mở Rộng (4) Chương 66: Chương 66: Gói mở rộng (5) Chương 67: Chương 67: Công Thức (1) Chương 68: Chương 68: Công Thức (2) Chương 69: Chương 69: Công Thức (3) Chương 70: Chương 70: Công Thức (4) Chương 71: Chương 71: Hỡi quá khứ, hãy đáp lời (1) Chương 72: Chương 72: Hỡi quá khứ, hãy đáp lời (2) Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149