Chương 1
Nhà Thiết Kế Game Ờ Dị Giới

Chương 1: [Quyển 1 - Mê Cung Địa Phủ]

Tạ Vân Phàm bị một hồi chuông điện thoại dồn dập đánh thức.

Cậu mơ màng nhấn nút nghe, liền nghe thấy một giọng nữ nức nở vang lên bên tai: "Vân Phàm, mau đến bệnh viện trung tâm thành phố đi, anh trai em đang được cấp cứu trong đó!"

Tạ Vân Phàm ngẩn người: "Chị gọi nhầm số rồi ạ?"

Đối phương ngạc nhiên: "Em là... Tạ Vân Phàm phải không?"

"Vâng." Tạ Vân Phàm dụi mắt, ngồi dậy khỏi giường. "Nhưng em không có anh trai."

Đầu dây bên kia chìm vào im lặng. Tạ Vân Phàm vừa định cúp máy thì cô gái đột nhiên nghẹn ngào nói: "Chị biết hai đứa vừa cãi nhau, nhưng Tinh Hà là người thân duy nhất còn lại trên đời của em. Bây giờ anh ấy đang cấp cứu trong bệnh viện, em đừng trẻ con nữa được không?"

Lừa đảo qua điện thoại bây giờ đúng là khó lường, chiêu giả làm bác sĩ báo người nhà gặp chuyện cũng quá nhiều rồi. Nhưng cuộc gọi này lại rất lạ, nói anh trai cậu đang cấp cứu mà không hề đòi chuyển khoản, ngược lại còn bảo cậu đến bệnh viện thăm?

Một cuộc gọi lừa đảo bình thường chẳng phải nên cho số tài khoản rồi hối thúc cậu chuyển tiền cứu người hay sao?

Tạ Vân Phàm cúi xuống nhìn điện thoại của mình, nhưng lại bất ngờ phát hiện ra—

Đây hoàn toàn không phải điện thoại của cậu.

Cậu mới đổi điện thoại màu trắng tuần trước, còn chiếc này lại là kiểu gập siêu mỏng màu đỏ, thương hiệu cũng là một cái tên hoàn toàn xa lạ.

Tạ Vân Phàm ngây người nhìn chiếc điện thoại lạ lẫm.

Mãi đến khi giọng nói của cô gái lại vang lên bên tai: "Phòng phẫu thuật khoa cấp cứu, bệnh viện trung tâm thành phố. Mau đến đây đi, chị cho tài xế qua đón em."

Đối phương cúp máy, ngay sau đó gửi đến một địa chỉ định vị.

Tạ Vân Phàm cầm chiếc điện thoại gập xa lạ lên, ngắm nghía một lúc rồi phát hiện hệ điều hành của nó có rất nhiều chức năng cậu chưa từng thấy, màn hình chính hiển thị ngày 30 tháng 10.

Cậu tìm trình duyệt có sẵn trong máy, tra thử tin tức thời sự trong mảng game.

[Siêu phẩm mới 《Ngôi Nhà Thành Phố》 sẽ ra mắt bản open beta toàn mạng vào ngày 11/11!]

[Giải đấu Toàn Dân Cơ Giáp lần thứ ba của 《Thợ Học Việc Cơ Giáp》 sẽ chính thức khởi động vào ngày 1/11!]

[Bom tấn game thực tế ảo 《Zombie Vây Thành》 công bố bản cập nhật mới nhất 《Quân Đoàn Thập Tự》]

...

Tạ Vân Phàm đọc mà mắt chữ A mồm chữ O.

Đây là cái gì thế này?!

Là một nhà sản xuất game kỳ cựu, cậu có thể nói là "nắm rõ trong lòng bàn tay" tình hình ra mắt game mới của các công ty sản xuất game lớn trong và ngoài nước.

Thế nhưng lúc này, những tựa game xuất hiện trên các trang tin tức nóng hổi, cậu lại chưa từng nghe tên một cái nào.

"Game thực tế ảo" lại càng là một khái niệm nằm ngoài tầm hiểu biết của cậu, cũng là một sản phẩm công nghệ cao mà thời đại của cậu hoàn toàn chưa nghiên cứu ra được.

Tạ Vân Phàm nhanh chóng xác định được một điều — đây không phải là thế giới của cậu.

Lẽ nào mình đã xuyên không rồi?

Tạ Vân Phàm cẩn thận hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra mấy ngày nay. Tựa game mới do đội của cậu phát triển sắp ra mắt, với tư cách là người sản xuất chính, cậu phải theo sát tiến độ của tất cả các bộ phận. Sau một tuần liên tục tăng ca, mỗi ngày làm việc hai mươi tiếng, ăn ngủ đều ở công ty, cậu đã quá mệt mỏi, không kìm được mà chợp mắt một lát ngay tại chỗ làm, và khi tỉnh dậy... thì đã ở đây.

Vậy ra, đây là kịch bản lập trình viên đột tử vì làm việc quá sức rồi hồn xuyên đến dị giới sao?

Tạ Vân Phàm cười khổ, gõ gõ vào trán mình. Tựa game cậu đang sản xuất cũng có chủ đề xuyên không, không ngờ chuyện "xuyên không" này lại đến lượt cậu.

"Hệ thống có đó không?"

Tạ Vân Phàm thử hỏi trong đầu, nhưng đáng tiếc không có hồi âm.

"Không có hệ thống giúp mình à?" Tạ Vân Phàm bò dậy khỏi giường, nhìn quanh. "Đây không giống trong game, không có bảng điều khiển người chơi... Xem ra, mình thật sự đã xuyên không đến một thế giới khác rồi."

Dù sao đi nữa, cậu phải nhanh chóng thích nghi với môi trường ở đây.

Tạ Vân Phàm nhanh chóng vực lại tinh thần, đẩy cửa đi ra ngoài, cẩn thận quan sát xung quanh.

Đây là một căn biệt thự, mức độ xa hoa vượt ngoài sức tưởng tượng của cậu. Xem ra thân phận lần này là một cậu ấm nhà giàu.

Cuộc gọi vừa rồi, người gọi hiển thị là "chị họ", chị ấy nói "anh trai em đang được cấp cứu" chắc là thật. Bây giờ cậu phải nhanh chóng đến bệnh viện để tránh bị người thân, bạn bè nghi ngờ.

Tạ Vân Phàm đã quyết, lập tức bước ra khỏi nhà.

Một chiếc xe hơi màu đen quả nhiên đã đỗ ngay trước mặt cậu, tài xế chủ động mở cửa xe, cung kính nói: "Cậu chủ, cô Minh Chi bảo tôi đưa cậu đến bệnh viện."

"Ừm, biết rồi." Tạ Vân Phàm điềm nhiên ngồi vào hàng ghế sau.

Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh ra khỏi sân.

Tạ Vân Phàm cúi đầu, mở điện thoại nhanh chóng tra cứu thông tin về nhà họ Tạ.

"Tập đoàn Tinh Vân" do cha mẹ nhà họ Tạ thành lập từ hơn mười năm trước, là một công ty công nghệ chủ yếu kinh doanh điện thoại di động, từng bắt kịp thời kỳ bùng nổ của điện thoại thông minh mà hốt bạc đầy túi.

Đáng tiếc, tư duy của người cha quá bảo thủ. Trong cuộc cách mạng hệ điều hành điện thoại mấy năm trước, Tập đoàn Tinh Vân đã không thể theo kịp bước chân của các đối thủ, bị bỏ lại phía sau. "Điện thoại Tinh Vân" dần bị thị trường đào thải, nhà họ Tạ cũng từ đó mà sa sút.

Nhưng lạc đà gầy vẫn hơn ngựa béo, dù đã sa sút, nhà họ Tạ vẫn được xem là một trong những gia tộc giàu có hàng đầu ở địa phương. Mãi cho đến một tai nạn bất ngờ hai năm trước, cha mẹ cậu qua đời trong một vụ tai nạn xe, người con trai cả Tạ Tinh Hà mới 26 tuổi đã phải gánh vác vị trí chủ tịch Tập đoàn Tinh Vân.

Trái ngược với người cha "bảo thủ", người anh này lại theo trường phái "cấp tiến". Anh cho rằng, khi "Điện thoại Tinh Vân" đã đánh mất lượng lớn người dùng và danh tiếng cũng tụt dốc không phanh, thì thà dứt khoát cắt bỏ, dừng hẳn mảng kinh doanh điện thoại để tập trung nguồn lực vào việc nghiên cứu phát triển khoang game và các tựa game thực tế ảo quy mô lớn – lĩnh vực đang cực kỳ thịnh hành trong những năm gần đây.

Chuyển ngành thì không có vấn đề gì, chỉ tiếc là bước chân quá dài, không cẩn thận lại gãy cả chân.

Theo báo cáo tài chính quý 3 mới nhất, Tập đoàn Tinh Vân đã thua lỗ hơn một tỷ. Nguyên nhân sâu xa là do kế hoạch "khoang game Tinh Vân" do Tạ Tinh Hà chủ trì đã thất bại hoàn toàn.

"Khoang game Tinh Vân", dự án được đầu tư hơn một tỷ và nghiên cứu trong hai năm, sau khi ra mắt đã bị cộng đồng mạng chửi bới lên top tìm kiếm vì vô số lỗi, tỷ lệ trả hàng cũng lập kỷ lục mới. Tựa game thực tế ảo đi kèm là 《Đại Sư Đối Kháng》 cũng vì hệ thống chiến đấu mất cân bằng, trải nghiệm người chơi cực kỳ tồi tệ, dẫn đến việc lượng lớn người chơi bỏ game chỉ trong ba ngày. Điện thoại khiếu nại gọi đến cháy cả tổng đài chăm sóc khách hàng, trở thành trò cười lớn nhất trong giới game.

Các nhà sản xuất game ra mắt cùng thời đều nói: Tất cả là nhờ có đối thủ làm nền.

Anh trai Tạ Tinh Hà bị đả kích nặng nề, từ đó suy sụp không gượng dậy nổi.

Tập đoàn Tinh Vân rơi vào khủng hoảng tài chính nghiêm trọng, gần đây đang làm thủ tục xin thanh lý phá sản...

Cùng với những thông tin được mở khóa, trong đầu Tạ Vân Phàm cũng dần dần hiện lên những ký ức về thế giới này.

— Cậu hiện tại 20 tuổi, đang là sinh viên đại học.

Là cậu ấm nhà họ Tạ được cha mẹ và anh trai cưng chiều từ nhỏ, cậu sống trong một thế giới vô lo vô nghĩ, ngày ngày chỉ biết tụ tập cùng đám bạn xấu đi đua xe, vào quán bar, chơi bời lêu lổng khắp nơi.

Mấy hôm trước cậu cãi nhau với anh trai, nguyên nhân là vì cùng bạn bè đua xe trên đường núi suýt nữa thì gặp tai nạn, bị anh trai dạy dỗ một trận và tịch thu chìa khóa xe. Tạ Vân Phàm không phục, đã cãi lại Tạ Tinh Hà, thậm chí còn nói ra những lời đâm vào tim người khác như: "Lúc ba mẹ còn sống còn không quản em, anh lấy tư cách gì mà quản em?"

Tạ Tinh Hà tức giận đến cực điểm, chỉ vào mũi cậu mắng: "Mày cút đi cho tao, tao không có đứa em như mày!"

Sau khi hai anh em cãi nhau một trận không vui, Tạ Vân Phàm lại hẹn bạn bè đến quán bar chơi thâu đêm, uống say đến mức phải để bạn đưa về nhà. Vừa ngủ một giấc tỉnh dậy, cậu đã nhận được điện thoại của chị họ Minh Chi.

Tạ Vân Phàm nghĩ kỹ lại, rất có thể, Tạ Vân Phàm của thế giới này đã uống rượu quá chén mà toi mạng.

Nhờ một sự trùng hợp ngẫu nhiên, linh hồn của cậu mới nhập vào cơ thể này.

Linh hồn đang dần dung hợp với cơ thể, cậu có thể nhớ lại một số chuyện mà Tạ Vân Phàm đã trải qua trong thời gian ngắn, còn những chuyện xa hơn một năm thì tạm thời vẫn chưa nhớ ra.

...

Trong nháy mắt, xe đã đến cổng bệnh viện. Tài xế nói: "Cậu chủ, tôi đến bãi đậu xe đợi cậu."

Tạ Vân Phàm nói: "Không cần đâu, anh về trước đi, tối nay tôi sẽ ở lại bệnh viện trông đêm."

Tài xế sững sờ, nhìn cậu qua gương chiếu hậu rồi đáp: "Vâng."

Tạ Vân Phàm xuống xe, tìm đến phòng phẫu thuật khoa cấp cứu. Từ xa, cậu đã thấy một người phụ nữ đang đi đi lại lại đầy lo lắng trước cửa phòng phẫu thuật.

Người phụ nữ mặc một chiếc váy dài màu xanh, chân đi giày cao gót, mái tóc đen dài thẳng mượt. Cô có dung mạo thanh tú, dịu dàng, chỉ là gương mặt có chút tiều tụy, khóe mắt vẫn còn vương lệ.

Cảm nhận được tiếng bước chân trong hành lang, cô quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt trong veo của Tạ Vân Phàm.

Minh Chi ngẩn người. Khoảnh khắc đối mặt ấy, cô bỗng có một cảm giác rất kỳ lạ, người trước mặt dường như có chút gì đó khác lạ... Rốt cuộc là khác ở đâu?

Trong lúc cô còn đang ngơ ngác, bên tai đã vang lên giọng nói quen thuộc: "Chị, anh của em sao rồi ạ?"

Minh Chi hoàn hồn, đáp: "Đang rửa ruột trong phòng phẫu thuật."

"Rửa ruột? Bị ngộ độc thực phẩm sao?"

"Không phải, anh ấy đã uống hết cả một lọ thuốc ngủ." Minh Chi nói với vẻ mặt trắng bệch.

"Thuốc ngủ?" Anh trai định nuốt thuốc ngủ tự tử sao? Tạ Vân Phàm nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, lập tức cúi đầu, khẽ nói: "Em xin lỗi, em không nên cãi nhau với anh ấy."

"Em 20 tuổi rồi, cũng nên hiểu chuyện đi." Minh Chi mắt hoe đỏ, nhìn Tạ Vân Phàm, nói với giọng thấm thía: "Cậu mợ ra đi quá đột ngột, anh trai em sau khi tiếp quản công ty áp lực lúc nào cũng rất lớn. Anh ấy không cầu em giúp được gì, chỉ mong em học hành cho tốt, để anh ấy bớt phải lo lắng. Gần đây anh ấy đã đủ đau đầu rồi, em còn cãi lại, nói những lời tổn thương như vậy, đúng là quá hư đốn rồi!"

"...Chị, em biết lỗi rồi. Đợi anh ấy tỉnh lại, em sẽ đích thân xin lỗi anh ấy." Tạ Vân Phàm cúi đầu thấp hơn.

"Em hiểu là tốt rồi." Minh Chi khẽ thở dài, quay đầu nhìn về phía phòng phẫu thuật.

Đúng lúc này, đèn phòng phẫu thuật đột nhiên tắt, một vị bác sĩ bước ra.

Minh Chi lập tức tiến lên hỏi: "Bác sĩ, em trai tôi sao rồi ạ?"

Bác sĩ đáp: "Chúng tôi đã rửa ruột cho bệnh nhân, may mà đưa đến kịp thời nên ngộ độc không sâu. Hiện tại vẫn cần ở lại bệnh viện theo dõi, chắc sẽ tỉnh lại trong vòng 24 giờ."

Minh Chi thở phào nhẹ nhõm: "Cảm ơn bác sĩ!"

Y tá đẩy giường bệnh từ phòng phẫu thuật ra.

Tạ Vân Phàm tiến lại gần nhìn, người đàn ông nằm trên giường có sống mũi cao thẳng, đường nét tuấn tú, cằm lún phún râu, không biết đã bao lâu rồi chưa cạo. Sắc mặt anh trắng bệch như tờ giấy, dưới mắt còn có quầng thâm đậm, trông vô cùng tồi tệ.

Xem ra, anh trai Tạ Tinh Hà gần đây thật sự đã tâm lực cạn kiệt.

Cha mẹ qua đời, công ty sắp phá sản, em trai không hiểu chuyện còn cãi vã gây thêm phiền phức... Có lẽ anh đã sống quá mệt mỏi, trong một phút nghĩ quẩn đã nuốt cả lọ thuốc ngủ để tìm lối thoát.

Tình trạng tinh thần và giấc ngủ của Tạ Tinh Hà rõ ràng không tốt, nếu không cũng chẳng để sẵn thuốc ngủ bên người. Và với tư cách là em trai, Tạ Vân Phàm trước đây hoàn toàn không hề quan tâm đến anh mình.

Mọi chuyện đều không thuận lợi, chẳng trách Tạ Tinh Hà nản lòng thoái chí, tìm đến con đường "tự sát".

Tuy nhiên, những chuyện tồi tệ đã qua, vận rủi cũng không thể đeo bám nhà họ Tạ mãi được.

Dù khởi đầu ở thế giới khác với một ván bài nát bét, nhưng Tạ Vân Phàm lại là người giỏi nhất trong việc lật ngược tình thế. Cậu sẽ cố gắng đánh tốt ván bài tệ hại này.

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (247)
Chương 1: Chương 1: [Quyển 1 - Mê Cung Địa Phủ] Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39: [Quyển 2: Nhạc Hồn] Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54: [Quyển 3: Tây Thiên Thỉnh Kinh] Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74: [Quyển 4: Sóng Gió Hoàng Cung] Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87: [Quyển 5: Địch Nhân Kiệt Phá Án] Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101: [Quyển 6: Mối Tình Ngàn Năm] Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111: [Quyển 7: Loạn Thế Xuân Thu] Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124: [Quyển 8: Phố Ẩm Thực] Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138: [Quyển 9: Tủ Đồ Vạn Năng] Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150: [Quyển 10: Đại Đường Thịnh Thế] Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167: [Quyển 11: Giang Hồ] Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184 Chương 185: Chương 185 Chương 186: Chương 186 Chương 187: Chương 187: [Quyển 12: Thế Giới Tu Tiên] Chương 188: Chương 188 Chương 189: Chương 189 Chương 190: Chương 190 Chương 191: Chương 191 Chương 192: Chương 192 Chương 193: Chương 193 Chương 194: Chương 194 Chương 195: Chương 195 Chương 196: Chương 196 Chương 197: Chương 197 Chương 198: Chương 198 Chương 199: Chương 199 Chương 200: Chương 200 Chương 201: Chương 201 Chương 202: Chương 202 Chương 203: Chương 203 Chương 204: Chương 204 Chương 205: Chương 205 Chương 206: Chương 206 Chương 207: Chương 207 Chương 208: Chương 208: [Quyển 13: Toàn Cầu Biến Dị] Chương 209: Chương 209 Chương 210: Chương 210 Chương 211: Chương 211 Chương 212: Chương 212 Chương 213: Chương 213 Chương 214: Chương 214 Chương 215: Chương 215 Chương 216: Chương 216 Chương 217: Chương 217 Chương 218: Chương 218 Chương 219: Chương 219 Chương 220: Chương 220 Chương 221: Chương 221 Chương 222: Chương 222 Chương 223: Chương 223 Chương 224: Chương 224 Chương 225: Chương 225 Chương 226: Chương 226 Chương 227: Chương 227 Chương 228: Chương 228 Chương 229: Chương 229 Chương 230: Chương 230 Chương 231: Chương 231 Chương 232: Chương 232 Chương 233: Chương 233 Chương 234: Chương 234 Chương 235: Chương 235 Chương 236: Chương 236 Chương 237: Chương 237: HÔN LỄ THẾ KỶ - CHÍNH VĂN HOÀN Chương 238: Chương 238: NGOẠI TRUYỆN 1 - TUẦN TRĂNG MẬT Chương 239: Chương 239: NGOẠI TRUYỆN 2 - CUỘC SỐNG SAU HÔN NHÂN Chương 240: Chương 240: NGOẠI TRUYỆN 3 - MÙA GIẢI MỚI Chương 241: Chương 241: NGOẠI TRUYỆN 4 - PHÓ BẢN KỲ DỊ Chương 242: Chương 242: NGOẠI TRUYỆN 5 - GAME KINH DỊ Chương 243: Chương 243: NGOẠI TRUYỆN 6 - HỆ THỐNG ĐỔI ĐIỂM Chương 244: Chương 244: NGOẠI TRUYỆN 7 - PHÓ BẢN ĐỘ KHÓ CAO Chương 245: Chương 245: NGOẠI TRUYỆN 8 - BÚT TIÊN KINH HỒN Chương 246: Chương 246: NGOẠI TRUYỆN 9 - HẬU MÃI HOÀN HẢO Chương 247: Chương 247: NGOẠI TRUYỆN 10 - NHÀ SẢN XUẤT ĐƯỢC YÊU THÍCH NHẤT (Toàn văn hoàn)