Chương 1
Bậc Thầy Lừa Đảo - Ngân Phát Tử Ngư Nhãn

Chương 1: Ăn vạ và lừa đảo, ai hơn ai?

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Mập!" Lục Thanh Gia rót một cốc nước ấm đặt lên bàn, cẩn thận vỗ vai đối phương: "Cậu không sao chứ?"

Nếu là thường ngày, kiểu khách sáo quan tâm này tuyệt đối sẽ không xuất hiện giữa đám bạn chí cốt. Con heo này hễ vừa tới là tự động chạy thẳng ra tủ lạnh kiếm đồ ăn, chỉ sợ đồ không đủ, nào cần Lục Thanh Gia phải tiếp đãi.

Nhưng bây giờ dáng vẻ của Mập rõ ràng rất bất thường, hốc mắt trũng sâu, tinh thần tiều tụy, cả người như chim sợ cành cong, thần kinh căng thẳng.

(*)Chim sợ cành cong: là một thành ngữ miêu tả những người đã từng bị tổn thương nên luôn sợ hãi, nghi hoặc khi gặp hoàn cảnh tương tự. Thành ngữ này bắt nguồn từ câu chuyện về một con chim từng bị trúng tên, sau đó chỉ cần nhìn thấy một cành cây cong, nó cũng hoảng sợ đến chết.

Điều quan trọng nhất là, tháng trước gặp nhau còn hơn hai trăm cân, mà nay gầy tong teo, gầy đến mức lộ xương, chẳng khác nào thây ma.

(*)200 cân TQ bằng 100kg.

Nếu không phải từ nhỏ lớn lên cùng nhau, đến hóa thành tro cũng còn ngửi ra cái mùi hôi quen thuộc ấy, thì Lục Thanh Gia căn bản chẳng dám tin cái bóng dáng như quỷ trước mặt lại chính là bạn nối khố của mình.

Cậu thở dài, hận sắt không thành thép mà nói: "Tôi đã nói rồi, ổ cứng cả 1T dữ liệu thì quá nhiều, lúc đó bảo cậu xóa bớt, giờ thì thấy chưa——"

"Cút!" Mập đỏ mắt quát: "Ông đây có chết cũng phải mang cả cái ổ cứng xuống mồ!"

Lục Thanh Gia cười khẩy: "Thế thì khỏi cần, anh em một nhà, đốt cho cậu mười mấy người giấy cũng chẳng phải chuyện khó. Cao thấp mập gầy, không phân giống nòi, đảm bảo cậu khỏi phải tự cung tự cấp."

Mập sững lại: "Ờ nhỉ, nghĩ vậy thì cũng không phải chuyện xấu hoàn toàn."

Lục Thanh Gia liền xoay giọng: "Nhưng tôi chỉ đốt toàn đàn ông."

Cảnh tượng sau khi chết lại bị đám đàn ông cao to vây quanh khiến Mập rùng mình nổi da gà: "Cậu có thôi ngay cái kiểu lần nào cũng tống cho tôi mấy thứ cậu thích mà tôi thì ghét không? Tôi giữ đồ miễn phí cho cậu mà còn phải mang ơn nữa à?"

Thấy Mập cuối cùng cũng khôi phục được chút tinh thần, Lục Thanh Gia mới nghiêm túc hỏi: "Rốt cuộc cậu làm sao vậy?"

Nghe vậy, thần sắc vừa mới giãn ra của Mập lại căng chặt, sau đó run run rút từ túi ra mấy tờ tiền trăm tệ...

Ban đầu Lục Thanh Gia còn định hỏi thẳng, có phải Mập biết mình chẳng còn sống được bao lâu nên mới đặc biệt giao lại chút "di sản" cuối cùng hay không. Nhưng lời chưa kịp nói ra, cậu đã phát hiện mấy tờ tiền kia dù màu sắc, chất liệu chẳng khác gì tiền thật, thế mà phía trên lại in rõ mấy chữ【Ngân hàng Minh Phủ XX】.

Lục Thanh Gia rút một tờ lên soi kỹ, nếu không phải mấy chữ kia, thì đúng là giả mà y như thật, khó ai phân biệt nổi.

Mập mặt mày ủ rũ, khóc lóc tang thương rồi bắt đầu kể lại đầu đuôi.

Tốt nghiệp đại học xong, Lục Thanh Gia thừa kế tài sản của cậu ruột, mở một nông trại sinh thái du lịch ở vùng quê phong cảnh hữu tình. Còn Mập thì ở lại thành phố, làm giáo viên tiểu học.

Mùa hè năm nay, tức đầu tháng trước, Mập dẫn mấy đồng nghiệp đến chỗ cậu chơi.

Hôm đó ra hồ câu cá, cậu ta xuống nước bơi rồi suýt chết đuối, may mắn được cứu về. Khi ấy chỉ coi là một phen hú vía, mọi người mắng cậu ta một trận, cảnh cáo rồi bỏ qua, kể cả Mập cũng chẳng mấy để tâm.

Nhưng từ tuần trước, ác mộng bắt đầu. Trong mơ, trên người cậu ta bỗng dưng xuất hiện một khoản tiền, nhưng đêm nào cũng có một bà lão tìm đủ cách tới đòi tiền. Tiền hao một phần, thân thể cậu ta liền yếu đi một phần.

Mà sự suy yếu này hoàn toàn không thể giải thích, không chỉ là tinh thần sa sút, mà ngay cả thân thể cũng gầy rộc đi thấy rõ.

Nói cách khác, cậu ta từ một người mập hơn hai trăm cân biến thành cây sào như bây giờ, không phải trong hơn một tháng như Lục Thanh Gia nghĩ, mà chỉ trong vỏn vẹn vài ngày ngắn ngủi.

Mập vừa nói vừa bật khóc: "Sáng hôm đó tôi tỉnh dậy, thấy mình gầy đi hơn ba chục cân, còn mừng lắm. Ai ngờ vừa thò tay vào túi lại lôi ra một xấp tiền, y hệt số còn lại trong giấc mơ."

Đến lúc ấy, có ngốc thế nào cũng phải hoảng hồn. Trải qua mấy ngày như nước sôi lửa bỏng, cuối cùng Mập cũng hiểu ra.

"Đám tiền này chính là mạng sống của tôi. Nếu tiêu hết rồi, chắc tôi cũng đi đời luôn." Mập rối loạn, ôm đầu tuyệt vọng: "Tôi cũng nghĩ sẽ cố thủ giữ cho bằng hết, nhưng muộn rồi anh em ơi."

"Mụ già đó mỗi ngày lại càng mạnh, càng dữ. Lúc đầu chỉ xuất hiện trong mơ, giờ thì lúc nào cũng có thể thấy. Trên đường, trong gương, dưới gầm giường... tối qua tôi mở nắp bồn cầu đi ỉa còn thấy bả nữa. Lần nào cũng há mồm đòi tiền."

"Nếu cứ tiếp tục thế này, tôi không chết thì cũng hóa điên mất." Mập run rẩy nói tới đây, nhìn chằm chằm vào Lục Thanh Gia: "Dạo này trong đầu tôi cứ văng vẳng có tiếng nói, bảo rằng tôi phải chịu khổ nạn này, tất cả là do cái lần suýt chết đuối trước đó mà ra."

"Theo như cái thứ kia nói thì, mạng của tôi vốn dĩ đã là nhặt lại từ chỗ chết, bây giờ chỉ coi như một vòng thử thách sàng lọc mà thôi."

"Sàng lọc cái gì?" Lục Thanh Gia hỏi.

Mập tuyệt vọng nhìn cậu: "Sàng lọc xem tôi có đủ tư cách tham gia trò chơi hay không."

Nói cách khác, tất cả kinh hoàng và dằn vặt cậu ta đang trải qua... chỉ mới là khởi đầu.

Mập bấu lấy Lục Thanh Gia như vớ được cọng rơm cứu mạng: "Anh em, trong số người tôi quen thì đầu óc cậu là lanh nhất, cậu nhất định phải giúp tôi."

"Thầy cúng, hòa thượng, đạo sĩ tôi đều tìm rồi, cả mấy ông nhảy đồng chặt gà tôi cũng thử nốt, đều là lừa bịp cả. Tôi chỉ còn cách mò về đây thử vận may thôi."

Lục Thanh Gia quen biết rộng, nhưng thật sự thân thiết thì chẳng có mấy ai, mà Mập chính là một trong số ít đó.

Hơn nữa, trước đây khi chính cậu gặp rắc rối cần nhờ vả, Mập chưa từng thoái thác lấy một lời. Giờ đến lượt cậu ta gặp nạn, Lục Thanh Gia dĩ nhiên cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.

Vậy là cậu an ủi cậu ta đôi câu, hẹn ngày mai ban ngày cùng ra hồ điều tra, rồi sắp xếp cho kẻ tinh thần kiệt quệ này nghỉ ngơi.

Trước khi rời khỏi phòng, Lục Thanh Gia lấy đi số tiền còn sót lại trên người Mập. Theo như lời cậu ta, thứ này gắn liền với mạng sống của cậu ta, không dám vứt, không dám làm hỏng, vẫn luôn giấu sát bên người, nhưng lại cam tâm giao cho Lục Thanh Gia, đủ thấy mức độ tin tưởng của Mập với cậu lớn đến mức nào.

Cậu ngắm nghía mấy tờ giấy tiền, chẳng tìm được manh mối nào. Đến bữa tối, có lẽ do xa rời đống giấy tiền ấy, hoặc cũng vì đã mệt lử, Mập ngủ một giấc khá sâu.

Thấy vậy, Lục Thanh Gia không gọi cậu ta dậy ăn cơm, chỉ bảo người để lại một phần, rồi tự về phòng nghỉ ngơi.

Cậu lên mạng tra cứu nhưng chẳng được gì. Đêm xuống, khi ngủ thiếp đi, cả người cậu lại xuất hiện ở một nhà ga lúc nửa đêm.

Ga xe ấy nằm nơi hoang vu, xung quanh chẳng có công trình nào, xa xa chỉ là những cánh đồng hoang dã và sườn núi chìm trong bóng tối.

Biển tên trạm xe đã cũ kỹ, trên đó dùng chữ phồn thể viết:【Trạm Sơn Ngôi Pha】Nhìn theo tuyến đường, từng trạm đều toát ra khí lạnh rờn rợn, mà ở điểm cuối lại nổi bật mấy chữ:【Quỷ Môn Quan】

Lục Thanh Gia biết rõ lúc này mình đang ở trong mơ, hơn nữa là một giấc mơ tỉnh táo. Nhưng giấc mơ này lại quá mức chân thực.

Ngay cả chiếc đèn đường cũ kỹ cách biển tên không xa, ánh sáng vàng ố chập chờn, thỉnh thoảng lóe lên khiến mắt khó chịu, cũng rõ rệt như thật.

Phía sau trạm xe là một cửa tiệm nho nhỏ, chỉ to cỡ một căn nhà cấp bốn bình thường. Giờ khuya thế này mà vẫn còn mở cửa, Lục Thanh Gia có thể thấy một người đàn ông trung niên ngồi sau quầy kính thu ngân, gật gà gật gù trông coi cửa hàng.

Trước cửa treo một tấm biển quảng cáo hắt ra thứ ánh sáng đỏ âm u:【Chuỗi siêu thị Địa Phủ 748】, cứ như cố tình muốn dọa chết người qua đường.

Lục Thanh Gia thò tay vào túi, quả nhiên số tiền âm phủ lấy từ chỗ Mập cũng được mang theo vào trong mơ. Gương mặt Mao Gia Gia in trên tờ tiền, nét mặt vốn từ bi giờ lại thoáng mang vẻ quái dị.

Thế thì hay rồi, Lục Thanh Gia vốn còn chê thông tin Mập cung cấp quá ít, giờ thì chính mình có thể trực tiếp điều tra.

Cậu nhét tiền trở lại, vừa định đi về phía cửa tiệm, quay đầu thì ngay trước mặt đã xuất hiện một bà lão.

Bà ta tóc bạc xám xịt, khô quắt, thưa thớt đến mức lộ cả nửa mảng da đầu, trên da đầu còn lấm tấm vảy gồ ghề. Khuôn mặt héo quắt như vỏ cam khô, hốc mắt trũng sâu, mí mắt chảy xệ, trong mắt ánh lên vẻ tham lam hung tợn.

Chỉ là, lúc này thấy trước mặt không phải Mập mà là Lục Thanh Gia, bà ta dường như hơi bất ngờ, nét dữ tợn trên mặt tạm thu lại, còn cố gắng nặn ra một nụ cười tự cho là hiền từ nhưng trông càng thêm khó coi.

Bà ta hé miệng, lộ ra những chiếc răng đen nhánh cụt ngủn, giọng giả bộ đáng thương: "Chàng trai, bà không có tiền bắt xe về nhà, cho bà xin hai đồng lộ phí được không?"

Lục Thanh Gia nghĩ bụng, cậu đây hơn hai mươi tuổi đầu rồi, nhìn vẫn dễ lừa vậy sao?

Từ nhỏ cậu đã mang vẻ ngoan ngoãn hiền lành, lớn lên lại là kiểu thanh niên sáng sủa tuấn tú, tràn đầy sức sống, y như đóa hoa trong nhà kính chưa từng thấy hiểm ác chốn nhân gian. Thế nên đi đâu cũng thường bị nhắm làm mục tiêu lừa đảo.

Có điều, những kẻ từng nghĩ thế, về sau nước mắt khóc ra cộng lại đủ để rửa mặt tỉnh mộng. Ngược lại, người có diện mạo chẳng hiền lành gì như Mập, mới thật sự là kẻ mềm lòng, nhân hậu, thích giúp đỡ người khác.

Gặp phải tình cảnh kiểu này, lại còn đang ở trong mơ, nên Lục Thanh Gia ít nhiều cũng có chút cảm giác hư ảo, bị lừa lúc đầu cũng chẳng lạ.

Cậu mỉm cười nói với bà lão: "Xin lỗi, tôi không có tiền lẻ." Rồi chỉ tay về phía cửa tiệm: "Họ mở cửa bán hàng chắc chắn có đổi tiền. Bà qua hỏi ông chủ thử xem, chắc chắn có đấy."

Nghe vậy, gương mặt nhăn nheo như vỏ cam khô của bà lão lập tức sụp xuống, bà ta chỉ thẳng vào cậu, nước bọt văng tung tóe mắng chửi. 

"Chuyện hai đồng tiền mà cũng lề mề, keo kiệt đến chết cũng đáng! Tao tuổi tác thế này, nửa đêm canh ba, vừa lạnh vừa đói, đứng còn chẳng vững, vậy mà mày còn xua đuổi tao. Chỉ hai đồng thôi mà? Mày thử nghĩ xem, nếu mẹ hay bà mày rơi vào cảnh này, gặp phải đứa như mày thì có lạnh lòng không hả?"

Đừng nhìn bà ta trông như vừa từ trong quan tài bò ra, miệng lưỡi lại lanh lợi vô cùng, chiêu trò chẳng khác nào mấy kẻ chuyên chặn học sinh ở bến xe lừa tiền.

Một khi mủi lòng đồng ý cho vay, đối phương sẽ tăng số tiền lên, rồi đổ cho người ta nghe nhầm, hoặc trói buộc đạo đức. Mấy chiêu này đánh vào những người trẻ tuổi da mặt mỏng, quả thực chưa bao giờ thất bại.

Thế nhưng sự chú ý của Lục Thanh Gia lại không nằm ở đó. Vốn chỉ thuận miệng thử một câu, nhưng phản ứng của bà lão khiến cậu khẳng định ——

Quả nhiên bà ta không dám dùng chiêu trò này với cửa tiệm kia. Nhìn cái tên "Chuỗi siêu thị Địa Phủ" rõ ràng không phải tầm thường. Đã là chuỗi, ắt hẳn có quy mô, thậm chí còn có khả năng là cửa hàng chính quy của Âm Phủ.

Ánh mắt Lục Thanh Gia rất tốt, qua cánh cửa tiệm mở rộng cậu có thể thấy rõ phần lớn hàng hóa bên trong.

Ngoài mấy thứ thường nhật như dầu gạo nhu yếu phẩm, văn phòng phẩm... thì còn bày cả hương nến, vàng mã, tiền âm phủ, thậm chí trong góc còn thấp thoáng bóng dáng người giấy, xe giấy, nhà giấy.

Như thể nhận ra ánh mắt cậu, đôi mắt của một trong những người giấy kia bỗng hơi động đậy, sau đó còn nháy mắt với cậu, lộ ra vẻ... kỳ dị mà lại có chút đáng yêu.

Lục Thanh Gia lập tức thu ánh nhìn về, làm bộ như bị lời trách móc của bà lão dồn đến mức không còn đường lui.

Cậu vội vàng làm ra vẻ cầu xin: "Được được được, tôi cho vay, cho vay là được, chẳng phải sao?"

Vừa nói vừa móc ra một tờ tiền trăm, miệng lẩm bẩm: "Có điều tôi không thể đưa hết cho bà, tôi cũng chỉ còn từng này thôi."

"Hay thế này đi, tôi vào tiệm mua chai nước đổi ra tiền lẻ, bà chờ tôi ở đây nhé?"

Bà lão nghe vậy liền vội vàng nói: "Ái chà, giờ tôi vừa khát vừa đói, cậu tốt bụng giúp tôi luôn, mua thêm chút đồ ăn nữa đi được không?"

"Được, tôi sẽ mua chút bánh mì và nước khoáng cho bà."

"Tôi cũng đi thôi, cậu đâu biết tôi thích ăn gì." Bà lão bám chặt theo Lục Thanh Gia.

Lục Thanh Gia đành bất lực gật đầu, nhưng trong nụ cười hơi gượng ấy, ánh mắt cậu lóe lên một tia tinh quái, thứ mà bà lão đang chìm đắm trong sự đắc ý của bản thân chắc chắn chẳng hề để ý.

Cửa hàng cách trạm xe chưa tới năm mươi mét, vài bước chân là tới.

Cậu gõ nhẹ lên quầy kính, gọi với tới người đàn ông trung niên đang gật gù: "Ông chủ, mua chút đồ."

Rồi quay sang bà lão, người đang nhìn chằm chằm hối thúc: "Bà vào lấy đi, đừng lấy quá nhiều, tôi cũng không có nhiều tiền mặt."

Nghe vậy, như có phép lạ nào đó gỡ bỏ rào cản xung quanh cửa hàng, bà lão lập tức lao vào, chăm chú quét hết các kệ hàng.

Hoàn toàn không quan tâm lời Lục Thanh Gia, cứ như muốn dọn trống cả cửa hàng.

Thực ra suy nghĩ của bà lão cũng dễ hiểu. Nhân lúc Lục Thanh Gia chưa hiểu rõ tình hình, càng lấy nhiều càng tốt, vét hết toàn bộ số tiền trong tay cậu là tuyệt vời nhất.

Dù sao thì cũng đã lấy đồ, nếu Lục Thanh Gia không chịu thanh toán, bà ta chỉ cần la lối, lăn lộn một trận, chỉ cần cậu mủi lòng trước, vậy là xong.

Xét tình hình lúc này, chẳng cảnh sát nào tới can thiệp. Người đi cùng bà ta, chủ tiệm tự nhiên coi hai người là đồng bọn.

Bà lão mặt mày hớn hở, vừa nhảy cỡn vừa háo hức, ánh mắt tham lam nhìn đống hàng hóa, không chỉ lấy mà còn vừa ăn vừa uống ngay tại chỗ, đúng kiểu đã đói khát tám trăm năm rồi vậy.

Lục Thanh Gia làm bộ gọi vài tiếng để bà ta thu liễm, nhưng bà lão làm như không nghe thấy gì.

Cậu đành thở dài bất lực, quay sang ông chủ: "Xin thứ lỗi, bà tôi vốn thế, nhưng yên tâm, đồ bà ấy lấy hỏng chúng tôi đều mua hết."

Cậu làm bộ như vừa giải thích xong mà vẫn tự mắng mình: "Thôi kệ, để tôi mua luôn vài bao thuốc lá, cho tôi hai bao Trung Hoa."

(*)Thuốc lá Trung Hoa: Là một thương hiệu thuốc lá cao cấp, được xem là đại diện cho thuốc lá Trung Quốc và được gọi là "khói quốc gia".

Ông chủ nhìn cậu, lúc này hình tượng Lục Thanh Gia cũng chẳng khác gì ban ngày.

Cậu thừa kế tài sản của cậu ruột, dù vì nhiều lý do phải sống ở vùng quê, nhưng khả năng kiếm tiền không tệ, chưa đến mức đại phú, nhưng so với người giàu bình thường, cũng chẳng hề khiêm tốn.

Ăn mặc bảnh bao lại thêm vẻ ngoài sáng sủa, Lục Thanh Gia xưa nay chưa từng bị nghi ngờ về khả năng chi tiêu, tất nhiên lúc này cũng vậy, dù vừa mới miệng bảo mình chẳng còn bao nhiêu tiền mặt.

Ông chủ lập tức mở tủ kính, lấy ra hai cây thuốc lá, tính theo giá thị trường thì ít nhất cũng hơn một ngàn tệ.

Lục Thanh Gia bóc ngay một bao, ngậm điếu lên miệng, thầm nghĩ trong bụng, chuyện này chứng minh ít nhất được hai điểm.

Thứ nhất, cửa hàng này quả thật không cùng một giuộc với bà lão. 

Thứ hai, đối với tình huống "kẻ vào mộng" như cậu, bọn họ cũng chẳng hiểu rõ gì nhiều, cho đến giờ nhìn qua vẫn giống một cửa hàng bình thường, khách đến thì phục vụ. Nhưng đối với loại tồn tại như bà lão kia lại có một sức răn đe nhất định, ví dụ như bà ta không thể tự ý bước vào cửa hàng.

Kết hợp với các biển báo, bảng hiệu cùng tên tiệm, một suy đoán dần thành hình trong đầu Lục Thanh Gia.

Cậu chậm rãi nhả một làn khói, thấy bà lão còn đang ra sức xé bao bì, bộ dạng muốn ép cậu chút nữa sẽ phải trả tiền cho cả đống đồ ấy.

Cậu giả vờ chán chường lên tiếng: "Chiếc xe giấy kia trông cũng hay, tôi muốn đốt cho ông nội tôi, có thể lấy xuống được không?"

Chiếc xe giấy đặt trong góc, xếp cùng người giấy, nhà giấy, phải kê ghế mới lấy xuống được.

Ông chủ thấy Lục Thanh Gia hào phóng, lại còn có "bà nội" trong tiệm, cũng chẳng nghi ngờ, liền trèo ghế lấy xuống.

Chỉ là quay đầu lại thì nơi cửa tiệm nào còn bóng dáng chàng trai trẻ? Dĩ nhiên biến mất cùng cậu ta còn có hai bao thuốc lá.

Ông chủ chột dạ, lập tức nhìn sang bà lão. Bà ta vẫn đang nhồi đồ vào miệng không ngơi tay. Ông ta sải ba bước thành hai, túm chặt lấy cổ tay bà ta: "Cháu trai bà đâu?"

Bà lão miệng nhồm nhoàm, líu ríu đáp: "Đừng quản tôi, đừng quản tôi, lát nữa sẽ có người trả tiền."

Ông chủ cười khẩy: "Có người trả tiền thì tốt, tôi còn sợ thằng nhóc kia chẳng có quan hệ gì với bà cơ."

"Cậu ta vừa lấy đi hai cây thuốc lá, không nhiều, chỉ một ngàn bảy thôi."

Bà lão mấy ngày qua khổ sở lừa lọc từ tay Mập được chút ít, giờ chẳng những mất sạch mà còn phải bù lỗ, quay đầu nhìn cửa tiệm trống trơn, đến cả hồn quỷ cũng ngẩn ngơ.

Sáng hôm sau, Mập tỉnh dậy, tinh thần rõ rệt khá hơn nhiều. Bước vào phòng ăn liền thấy Lục Thanh Gia đang ăn sáng.

Cậu ta mừng rỡ: "Quả nhiên đến chỗ cậu là đúng, tối qua tôi ngủ một mạch cực ngon, hiếm khi chẳng mơ thấy bà lão kia, sáng nay rửa mặt soi gương cũng không thấy bóng bà ta nữa."

Lục Thanh Gia tay cầm tách cà phê, tay kia kẹp điếu Trung Hoa. Mập biết cậu vốn chẳng thích hút thuốc, càng không ưa Trung Hoa, còn đang ngạc nhiên sao đột nhiên lại đổi khẩu vị.

Chỉ nghe đối phương thản nhiên nói: "Bà ta mua đồ không trả nổi tiền nên bị cửa hàng giữ lại rồi, tất nhiên không rảnh đến tìm cậu nữa."

Mập: "...??"

___

Bót: Ê, chương đầu thú vị phết nhờ XD, à mà cứ gọi tôi là bót nhá =)))

Xưng hô giữa bà lão quỷ với Lục Thanh Gia là kiểu, khi nào xin xỏ hay lừa lọc sẽ dịu giọng xưng "Cậu - bà/tôi" còn khi nào gắt lên thì xưng "Tao - mày".
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (101)
Chương 1: Chương 1: Ăn vạ và lừa đảo, ai hơn ai? Chương 2: Chương 2: Cuộc gọi lừa đảo Chương 3: Chương 3: Nhặt được của rơi, tạm thời... A, đồ giả!? Chương 4: Chương 4: Lừa hay bị lừa Chương 5: Chương 5: Phóng hỏa Chương 6: Chương 6: Khu tự trị Chương 7: Chương 7: Chào mừng gia nhập trò chơi kinh dị Chương 8: Chương 8: Ải 1(1) - [Khu nghỉ dưỡng suối nước nóng]: Tức hết cả trò chơi! Chương 9: Chương 9: Ải 1(2): Tống tiền Chương 10: Chương 10: Ải 1(3): Game kinh dị chứ có phải game tán gái đâu? Chương 11: Chương 11: Ải 1(4): Hệ thống trẻ trâu Chương 12: Chương 12: Ải 1(5): Lời ngon tiếng ngọt Chương 13: Chương 13: Ải 1(6): Bỏ 1 lời 10, tiền đến rồi~ Chương 14: Chương 14: Ải 1(7): Nhiệm vụ cá nhân Chương 15: Chương 15: Ải 1(8 - Kết): Chạm trán tình cũ Chương 16: Chương 16: Ải 2(1) - [Phim hài bi kịch]: Kẻ lừa đảo Chương 17: Chương 17: Ải 2(2): Mang tiền vào đoàn phim Chương 18: Chương 18: Ải 2(3): Cá cược Chương 19: Chương 19: Ải 2(4): Mục tiêu không đúng lắm Chương 20: Chương 20: Ải 2(5): Giao dịch... Cảnh sát đây! Chương 21: Chương 21: Ải 2(6): Có ngại chơi ba người không? Chương 22: Chương 22: Ải 2(7): Lừa hung thủ vào tròng Chương 23: Chương 23: Ải 2(8): Phun lửa nướng 'xúc xích' Chương 24: Chương 24: Ải 2(9): Hợp tác vui vẻ! Chương 25: Chương 25: Ải 2(10 - Kết): Cái đồ nghịch tử chết tiệt Chương 26: Chương 26: Đứa con ngốc nghếch với não yêu đương Chương 27: Chương 27: Ải 3(1) - [Bệnh viện thẩm mỹ đen tối]: Vào game trốn chồng Chương 28: Chương 28: Ải 3(2): Ủ đậu phụ thối Chương 29: Chương 29: Ải 3(3): Điều trị da bằng mỡ người? Chương 30: Chương 30: Ải 3(4): Quỷ chuyển giới Chương 31: Chương 31: Ải 3(5): Hội đồng quản trị tức chớt rồi ! ! ! Chương 32: Chương 32: Ải 3(6): Bị bắt cả lũ Chương 33: Chương 33: Ải 3(7): Trả son cho tao~ Chương 34: Chương 34: Ải 3(8): Thanh trừ Chương 35: Chương 35: Ải 3(9): Ảnh chụp Chương 36: Chương 36: Ải 3(10): Livestream vạch trần tội ác Chương 37: Chương 37: Ải 3(11 - Kết): Tôi tha thứ cho em Chương 38: Chương 38: Lời khuyên của mẹ Chương 39: Chương 39: Nhân viên mới Chương 40: Chương 40: Ải 4(1) - [Trường học tăm tối]: Quy tắc chỉ có một Chương 41: Chương 41: Ải 4(2): Lừa dối Chương 42: Chương 42: Ải 4(3): Người chơi Âu Hoàng Chương 43: Chương 43: Ải 4(4): Thao túng tâm lý quỷ Chương 44: Chương 44: Ải 4(5): Đối đầu với Âu Hoàng là cảm giác như thế nào? Chương 45: Chương 45: Ải 4(6): Tôi biết... Tôi là một người tốt Chương 46: Chương 46: Ải 4(7): Kiểm soát tiết tấu buổi học Chương 47: Chương 47: Ải 4(8): Thầy giáo không phải thầy giáo?!! Chương 48: Chương 48: Ải 4(9): Cướp bóc bao giờ cũng lời hơn làm thuê Chương 49: Chương 49: Ải 4(10 - Kết): Xá Xíu Mũ Xanh Chương 50: Chương 50: Bị đuổi Chương 51: Chương 51: Học ba dỗ vợ Chương 52: Chương 52: Ải 5(1) - [Showbiz Anh Hùng]: Hai tên ngốc yêu đương Chương 53: Chương 53: Ải 5(2): Hả? Anh hùng nào đây?!!! Chương 54: Chương 54: Ải 5(3): Cái nghèo hạn chế trí tưởng tượng của chúng ta Chương 55: Chương 55: Ải 5(4): Suýt bị cắt trứng =))) Chương 56: Chương 56: Ải 5(5): Cướp cờ Chương 57: Chương 57: Ải 5(6): Vu oan giá họa Chương 58: Chương 58: Ải 5(7): Báo cáo, ở đây có người dùng sắc đẹp để phạm luật! Chương 59: Chương 59: Ải 5(8): Trời lạnh rồi, cho Vương thị phá sản thôi! Chương 60: Chương 60: Ải 5(9): Ván cờ bị quấy nhiễu Chương 61: Chương 61: Ải 5(10): Tên người chơi Vô Hạn ngu ngốc Chương 62: Chương 62: Ải 5(11): Thay thế tuyển thủ Ma Vương Chương 63: Chương 63: Ải 5(12): Cái danh hiệu này nghe hay đấy, giờ nó là của tôi Chương 64: Chương 64: Ải 5(13): Bảy vạn con tin Chương 65: Chương 65: Ải 5(14): Lật tẩy Chương 66: Chương 66: Ải 5(15 - Kết): Tôi đâu có giận Chương 67: Chương 67: Nói chuyện nghiêm túc với tên ngốc này đúng là lỗi của cậu Chương 68: Chương 68: Gặp mặt kẻ thù Chương 69: Chương 69: Xong rồi, cả đời này coi như xong luôn rồi. Chương 70: Chương 70: Tái hợp Chương 71: Chương 71: Ải 6(1) - [Trò chơi bất hợp pháp]: Ký ức đứt đoạn Chương 72: Chương 72: Ải 6(2): Mở khóa ký ức Chương 73: Chương 73: Ải 6(3): Tượng sáp sống Chương 74: Chương 74: Ải 6(4): Vụ án giết người trong phòng kín Chương 75: Chương 75: Ải 6(5): Mỹ nhân rực rỡ, quyến rũ đến chói mắt. Chương 76: Chương 76: Ải 6(6): Lừa tình Chương 77: Chương 77: Ải 6(7): Thế mà bắt tôi phải bắt cá hai tay rồi sao? Chương 78: Chương 78: Ải 6(8): Nó không nỡ Chương 79: Chương 79: Ải 6(9): Bản sao rẻ tiền Chương 80: Chương 80: Ải 6(10): Nên tự biết rõ chỉ số thông minh của mình đi Chương 81: Chương 81: Ải 6(11 - Kết): Đánh nhau đi! Đánh đi nào! Chương 82: Chương 82: Anh nói lại lần nữa em nghe xem nào? Chương 83: Chương 83: Ải 7(1) - [Bí ẩn lời nguyền gia tộc]: Chẳng dễ sống Chương 84: Chương 84: Ải 7(2): Nguồn gốc lời nguyền Chương 85: Chương 85: Ải 7(3): Không thể để âm dương cách biệt quá lâu được Chương 86: Chương 86: Ải 7(4): Chồng của cậu ruột Chương 87: Chương 87: Ải 7(5): Nguyên liệu của đèn bảo mệnh Chương 88: Chương 88: Ải 7(6): Khóa ngọc Chương 89: Chương 89: Ải 7(7): Không thể lơ là một chút nào khi đối diện với cậu Chương 90: Chương 90: Ải 7(8): Xuất hiện BUG! Chương 91: Chương 91: Ải 7(9): Đơn giản đến mức các người không thể tưởng tượng nổi Chương 92: Chương 92: Ải 7(10 - Kết): Không giữ đượcLúc đầu, mọi người vẫn không tin lời giải thích này của Lục Thanh Gia. Dù sao thì đ Chương 93: Chương 93: Họp quản trị viên, chứng kiến thứ trò chơi mất mặt Chương 94: Chương 94: Ải 8(1) - [Giải Đấu Cạnh Tranh]: Chính thức gặp mặt Chương 95: Chương 95: Ải 8(2): Ngồi uống trà đàm đạo Chương 96: Chương 96: Ải 8(3): Thật hay thách? Chương 97: Chương 97: Ải 8(4): Chơi trò gia đình Chương 98: Chương 98: Ải 8(5): Tính kế lẫn nhau Chương 99: Chương 99: Ải 8(6 - Kết): Đi tìm linh hồn Chương 100: Chương 100: Hoàn chính văn Chương 101: Chương 101: Ngoại truyện