Chương 1: Lần đầu gặp... đập nhau luôn (1)
"Nhìn cái gì mà nhìn gớm thế, trông tao giống bố mẹ chúng mày à... hay muốn xin con đề. Cái bản mặt chúng mày có đánh cũng không trúng được đâu lũ ăn mày mà đòi xôi gấc. Cất cái mắt đi được rồi đấy."
Bạn cũng thấy ghê đúng không? Đây là ấn tượng đầu tiên tôi để lại cho người ta. Rất mong nhận được sự tha thứ và xin các bạn đừng để tâm. Thực lòng tôi không muốn độc mồm đâu, tôi thề nhưng mà không ngăn được cái miệng bởi tôi luôn cảm thấy bồn chồn mỗi khi đi qua một đám đông lạ mặt ở những chốn không quen. Chỉ cần là tâm điểm của 5 cặp mắt trở lên đã đủ cấu thành cơ hội để tôi buông lời nguyền rủa, thậm chí lôi đầu chúng nó ra mà đấu võ mồm, những câu từ khó nghe cứ thế mà tuôn ra như bạn đã thấy rồi đấy. Nhưng điều tồi tệ hơn là giờ đây không chỉ có 5 cặp mắt mà có khi cả trăm con mắt đều đang hướng về phía tôi.
Tôi đang đi qua khu vực trước cửa khoa Kỹ thuật vào độ hơn 12h trưa, bầu không khí ở đây cứ như thể có cả nghìn vị cao tăng đang tụ tập về đây để... để làm gì nhỉ, ờ ha, sao các cao tăng lại tụ tập về đây ta. Tôi cũng không nhớ nữa nhưng chuyện đó để sang một bên trước đã, điều tôi muốn biết hơn cả là tại sao Thái Lan lại sản xuất ra nhiều kỹ sư đến như vậy? Không phải bảo là một nước nông nghiệp sao? Thay vào đó sao không đẩy mạnh sản xuất các sản phẩm nông nghiệp đi? Tôi là một đứa có rất nhiều thắc mắc, cộng thêm trí tưởng tượng bay cao và hay để ý (hơi quá) nên tôi luôn có hứng thú về mọi thứ xung quanh, và tôi cũng là một "thứ" xung quanh người ta. Vậy nên tôi cho rằng sự quan tâm của tôi dành cho thế giới xung quanh cũng bằng với sự chú ý mà thế giới xung quanh dành cho tôi. Cho dù sự thật là... liệu có ai rảnh mà chú ý đến một con người đang đi ngang qua với khuôn mặt hằm hằm, một tay cầm đồ ăn tay kia cầm sách không? Linh cảm mách bảo rằng có. Chắc chắn là có!
Đã nói rồi mà tôi giỏi tưởng tượng lắm
Tôi liều đánh mắt lén nhìn xung quanh, ấy thế mà cũng có vài nhóm sinh viên nhìn về phía tôi cùng những lời thì thầm kèm theo vài nụ cười. Tôi nên làm gì đây, tôi có nên cười lại với họ hay giả vờ không biết. Lối nào cho con đây ông trời ơi! Tôi cũng không biết họ đang cười vì điều gì hoặc có thể chỉ là cười vì một câu hỏi nào đó trong đề vật lý cũng nên. (Hồi cấp ba tôi cũng hay bật cười khi ngồi giải đề vật lý lắm, bởi vì ngoài cười ra tôi chẳng thể làm gì hơn được nữa.) Mà cho dù mấy đứa đó đang cười vì vấn đề gì thì một kẻ ảo tưởng sức mạnh như tôi xin phép được đoán rằng:
Chúng mày đang buôn dưa về tao chắc luôn!
Thật muốn quay hẳn lại nhìn nhưng tôi chẳng dám, thế nên chỉ có thể trưng bản mặt như gấu cắn phải ong. Cùng với đó là đẩy nhanh tốc độ đi cho khiến cho đôi chân như muốn khuỵu xuống chỉ để ra khỏi nơi này thật nhanh, thật nhanh.
Việc là một người hay lo lắng không phải chuyện đáng cười đâu!
“Này bé ơi, tên em là gì đó? Đáng yêu quá cơ, bạn anh thích em đó”
Đó! Chả trách thầy bói từng nói tôi có căn, hẳn vậy nên linh cảm mới nhạy với những chuyện quái quỷ thế này. Ngay khi cái giọng nói trêu trọc đó đẩy cao hơn, tôi nghe thấy thêm vài ba tiếng cười đùa. Nghiệp quật là có thật, tôi tin rồi. Vì mấy cái hành động này tôi cùng đám bạn cũng từng làm mỗi khi thấy gái đi qua khoa mình. Giờ tôi đã hiểu cảm nhận của các bạn ấy rồi. Chắc hẳn các bạn ấy cũng sẽ có cảm nhận giống tôi lúc này, một cảm giác muốn đứng lại, tháo giày nhét vào mồm từng đứa một rồi đe rằng: Chúng mày thử lượn qua khoa tao một mình xem!
“Anh tên Din nha, 0609 2244. Rảnh 24/7. Gọi thoải mái nhé tình iuuu”
Vậy đó, qua màn dạo đầu rồi. Từ bây giờ tôi xin phép được thể hiện bản thân một cách hết mình nhất.
“Yêu yêu cái đ** ấy đồ chó má”
Thật muốn há họng chửi thật lớn kèm theo vài lời dạy dỗ:
“Số má đ** gì có 8 số, gọi thế đ** nào, đồ ngu.”
Thế nhưng sự thật là, tôi chỉ có thể nghiến răng nghiêm mặt đồng thời đẩy nhanh tốc độ di chuyển, gần như thành chạy luôn. Dù lũ chúng nó chọc tôi trước nhưng mà đây vẫn là địa bàn của khoa Kỹ thuật. Nếu xuống tay, mở mồm chửi như tôi muốn chắc chắn sẽ có cả trăm con người sẵn sàng lao vào đáp giày lên mặt tôi ngay.
Chúng mày cứ chờ đấy. Quân tử trả thù mười năm chưa muộn.
“Ê Peem, Peemmm. Bên này!”
Như một hồi chuông kết thúc hiệp đấu, như chiếc xe được kéo l*n đ*nh núi, như... mà khoan, trước khi đưa trí tưởng tượng bay xa hơn tôi phải xuống núi để đi tìm chủ nhân giọng nói kia đã.
Thằng Thaen, mày rúc đầu đi đâu để tao phải hứng hết mọi nghiệp chướng một mình lâu như thế.
Tôi thầm hậm hực trong lòng, không quên ngoắt lại lườm cái đám nhiều chuyện lúc nãy. Có bạn tới cái là có khi thế hơn hẳn. Tôi lúc này chắc chẳng khác nào chó thấy chủ về hoặc không thì cũng giống công chúa bị phù thủy yểm bùa được hoàng tử đến giải cứu. Chẳng qua là hoàng tử này không cưỡi bạch mã mà cưỡi xe máy, vừa đi vừa cảm ơn đã tránh đường.
"Ngầu không? Xe của thằng bạn tao đấy. Nhà nó mở tiệm sửa xe. Đề can cũng chính tay nó dán lên đấy. Ngầu vãi chấy!" - Thằng Thaen nói với giọng hết sức hào hứng, hai tay chắp eo, mắt đánh qua đánh lại từ đầu xe đến cuối xe với vẻ mặt tán thưởng. Nó vẫn chưa nhìn qua cái bản mặt tôi nên vẫn chưa nhận thức được lỗi lầm đã khiến tôi phải gặp chuyện xui xẻo hôm nay.
“Mày thấy giống Transformer không? Giống nhở. Bọn tao phi từ dãy phòng học kia sang đây, gái cứ phải gọi là nhìn không chớp mắt”
Có khi các bạn ấy nhìn không phải vì thấy chúng mày ngầu đâu, mà là ngứa mắt đấy
"Thế à, thế có bảo hiểm không?" - Đương nhiên tôi không hỏi về cái xe mà là hỏi bảo hiểm nhân thọ cho nó. c* Thaen đáng thương không hiểu ý quay lại cười lớn với tôi.
"Sao, mày định mua cho à? Ấy, sao đấm tao. Đau. Đm mày thằng Peem. Người như con chó con ấy mà đấm đau vãi." - Thằng Thaen rống lên khi tôi cho nó một phát vào mặt như mèo cào, vậy mà nó cứ làm quá lên.
"Ngưng lố bịch. Mày định đứng đây nói chuyện đến tối mai luôn không để tao còn kiếm cái thảm mà nằm." - Tôi cằn nhằn còn thằng Thaen lại trở về trạng thái cười hề hề trước khi đập vai tôi để trả lại cú hẩy tay vừa nãy. Trời nóng vãi linh hồi mà mày còn cố trả miếng tao thêm bằng được.
Thằng c* này nó lạ lắm, bị bạn cằn nhằn làm cho tâm trạng nó tốt lên hay sao ấy. Hai mắt sáng lên như chó thấy chủ đi làm về và chơi cùng. Nhưng hôm nay chó cưng không chơi với chủ nữa mà nó đòi nhai đầu chủ.
“Ôi, anh Peem đây nay vào vai ác à. Sao nào, tâm trạng không tốt mà gặp tao cái là tươi văn tỉnh lên luôn chứ hả?”
“Xin mày, tao buồn nôn”
“Haha, nào, đừng ỉu xìu nữa, anh đãi cơm chú.”
Thằng Thaen là người như thế đó. Thích chọc tức người khác rổi sau đó phẩy mông đi mất, thích trêu cho đến khi bạn điên lên rồi lấy đó làm thích chí. Nhiều người nhận định thằng Thaen là người vui tính nhưng tôi thì nghĩ ranh giới giữa tính cách của nó với bệnh tâm thần rất mỏng manh, xíu nữa thôi là nó qua bên kia rồi.
"Mày cười cái gì, vừa đi hít gì về à. Tươi tỉnh hơn hẳn cái lúc mày gọi điện cho tao" - Tôi hếch mũi về phía nó làm bộ hít hít như chó cảnh sát đang đánh hơi thuốc trong khi đi về hướng nhà ăn của khoa Kỹ thuật. Thằng Thaen lại càng cười lớn hơn. Mà... chúng ta có thể đừng lôi chó vào trong câu chuyện này nữa được không quý vị.
“Hơ, cười cũng không cho. Mày có biết lúc mày cằn nhằn người khác mặt mày buồn cười lắm không? Đáng iu lắm í”
Tai dựng đứng cả lên, tôi quay hẳn người sang nhìn thằng bạn thân yêu của mình ngay lập tức. Tự dưng... nó lại khen tôi dễ thương, hay là…
"Không phải điều tao đang nghĩ đâu nhỉ?" - Tôi dùng cái cách mà nó hay làm trêu lại. Nó nhíu mày nhìn tôi, rồi như chợt hiểu ra điều tôi đang nói đến, nó đẩy tôi ra xa đến mức tí thì đập mặt xuông đất (Cái phần tí thì đập mặt là tôi diễn đấy chứ nó đẩy nhẹ lắm, hehe)
“Đúng để mà chết à thằng Peem. Đừng có mà cười cái kiểu đấy nữa, thằng điên. Tao lại cho một phát bây giờ. Tao không xơi bạn đâu. Dù mày có dễ thương đến mấy cũng không thể có được tao đâu.”
“Ôi giãy đành đạch lên thế. Thôi mày đừng phủ nhận trái tim nữa, thừa nhận đi, mày thích thầm tao đúng không, tao biết rồi nhé.”
“Biết biết cái đầu mày. Dù mày có không là bạn tao thì tao cũng không muốn đâu. Người bé tẹo như con Corgi thế này không phải gu của tao. Mày cũng biết gu tao là phải trắng trẻo cao ráo duyên dáng cơ.”
"Thằng chó đừng có bodyshaming." Chó Corgi cái mả cha mày. Ấy, tôi đã nói đừng có lôi chó vào câu chuyện này nữa thế mà thằng Thaen tự dưng lại nhắc đến làm tôi nhịu. Thằng Thaen cười lớn. Thằng con trai thân 1m80 như mày sẽ không hiểu được nỗi đau của 1m70 đâu.
Nói rồi tưởng sẽ cười nhưng cái chuyện này chẳng đáng buồn cười tí nào. Nó dí đúng nỗi đau của tôi nhưng tôi biết Thaen không phải đứa ác mồm, nó không lấy nỗi đau của tôi ra để trêu đùa. Cũng giống như khi tôi gọi nó là "thằng chó", tôi cũng không có ý như thế với nó dù nó thực sự là một thằng chó. Thằng Thaen lại cười haha.
“Ấy, xin lỗi nhé, bạn yêu đừng nóng, bình tĩnh nào. Hôm nay bạn muốn ăn gì, để bổn công tử hết lòng tiếp đãi.”
Thằng này cũng được cái tâm tốt, vậy nên chúng tôi mới chơi với nhau bền thế. Chúng tôi quen nhau từ năm lớp 7, còn viết trong lưu bút lớp 9 sẽ mãi mãi là bạn của nhau. Nghĩ đến là thấy nổi da gà. Cái hồi lớp 9 ấy, chúng tôi viết lưu bút như thể kiếp này chẳng còn gặp lại, thế rồi qua 2 tháng đến khi vào lớp 10 lại vẫn chơi vơi nhau như cũ, dính nhau đến mức vào cùng một trường đại học, chưa thấy có tí xa nhau nào.
"Hôm nay Daddy Thaen chiêu đãi, bạn yêu muốn ăn gì cứ gọi, mời! Ăn đến vỡ bụng nổ mắt luôn." - Nói thế có phải êm tai không, cái từ miễn phí này vào tai lúc nào cũng mượt. Trừ vẽ miễn phí.
Ờ quên, xin giới thiệu tôi học khoa Mỹ thuật. Khoa tôi học và khoa của thằng Thaen nó xa như hai đầu thế giới. Muốn đi tìm nó chẳng thà phi ra Don Muang bắt máy bay phi sang khoa Kỹ Thuật chứ chờ xe buýt trường thì mướt mùa. Thế nên hôm nay tôi mới phải đi bộ, hai chân như muốn nhũn ra lại còn gặp phải đám mõm chó kia nữa. Không tụt mood hơi phí.
Mà nhắc đến chuyện này tôi lại thắc mắc, tiền học phí thì cứ thu cả đống mà không hiểu trường học đem nướng đi đâu hết rồi. Nếu không định đầu tư gì thì chí ít cũng tăng tuyến xe buýt trong trường lên chứ ngài hiệu trưởng ơi.
Lại nói đến khoa làm tôi ngẫm đến lý do khiến tôi trở thành tâm điểm chú ý của đám sinh viên khoa Kỹ Thuật. Có phải do ngoại hình của tôi không nhỉ? Quần dính đầy màu sơn, áo cũng dính đầy sơn dầu, đeo túi thầy tu*, tóc tai trông như cái đài phun nước. Bước đi trong hình dạng chưa được tắm rửa, chưa được về nhà 3 ngày rồi vì bận làm dự án để nộp nên tôi chỉ có thể ăn ngủ ngay tại khoa. Cũng không lấy làm lạ khi các bạn khoa khác tại chú ý đến tôi một cách đặc biệt như thế.
Nhưng với góc nhìn của mình, tôi không thấy bản thân có gì kỳ lạ hết. (Các bạn cứ gặp anh em cùng khoa với tôi thì biết). Người khác chỉ là thấy hơi lạ chứ đám sinh viên kỹ thuật thì coi tôi như vật thể không thuộc về xã hội này. Nhưng các bạn sinh viên kỹ thuật ơi, các cậu thử làm dự án mà quay qua quay lại đã đến deadline rồi đi, nếu các cậu chưa từng trải qua thì các cậu làm sao hiểu được.
Tôi không muốn trở thành tâm điểm trong ánh mắt của các học giả không hề biết gì về đặc trưng của dân mỹ thuật. Chúng mày đừng nhìn tao nữa, tao biết trông tao khác người rồi. Xin đấy, lần sau chắc chắn sẽ mặc đồng phục tử tế trước khi ra khỏi khoa.
“Ê Peem, tìm chỗ ngồi đi”
“Uầy, sao mua nhanh thế”
“Vì tao đẹp trai đó.”
“Đẹp ghê nhỉ nhỉ?”
“Ghê chứ.”
Cả 2 chúng tôi cùng cười. Những câu đùa như này được xây dựng dựa trên sự tin tưởng. Nếu kiếm được người bạn hiểu mình, nói ít thậm chí chẳng cần nói gì cũng có thể khiến ta bật cười. Dẫu rằng nhiều vụ kiếm chỗ ngồi ăn vẫn chưa hoàn thành, chúng tôi vẫn cười rất vui vẻ.
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden