Chương 1
Cưới Được Bé Thỏ Ngoan O, Ông Trùm Tài Phiệt Mê Mẩn Luôn Rồi!

Chương 1: Phân Hóa

Thành phố A, cuối thu.

Trong thính phòng chính của Học viện La Đức, một mùi hương thoang thoảng mơ hồ lẩn quẩn trong không khí.

Ôn Duẫn An ngồi ở hàng ghế đầu tiên, ngẩng đầu lên khẽ hít hà, dường như đó là một loại hương hoa nào đó.

Động tác này khiến ánh mắt cậu một lần nữa chạm phải đôi mắt màu vàng nhạt của Alpha đang phát biểu trên bục.

Nhìn thấy Alpha nhìn sang, Ôn Duẫn An đưa tay vén lại lọn tóc mai đang rủ xuống, cố gắng bày ra một vẻ mặt nghiêm túc.

Mùi hương càng lúc càng đậm, cảm giác nóng rực tràn ngập không gian như một cơn sóng đang ập tới phía cậu. Phía sau gáy xuất hiện một cơn đau nhức khó hiểu, đầu óc dần trở nên choáng váng.

Cậu cảm thấy hơi khó chịu.

Buổi tọa đàm hôm nay, Ôn Duẫn An chỉ đi cùng mấy người bạn thân.

Trong nhà cậu có tới ba người anh trai Alpha, nên từ nhỏ đến lớn, dù ở trường hay ở nhà, Ôn Duẫn An luôn được cưng chiều như trăng sao vây quanh. Cậu không phải lo lắng chuyện thừa kế gia sản, từ nhỏ đã quen được chiều chuộng nên cũng chẳng mấy hứng thú với buổi tọa đàm này.

Vì đang ở nơi công cộng, Ôn Duẫn An chỉ có thể cố gắng chống đỡ, nhìn về phía Alpha trên bục.

Alpha mà cậu đang nhìn là Hoắc Duật Hoành, người nắm quyền tập đoàn Hoắc thị, thành viên hội đồng quản trị Học viện La Đức, đồng thời cũng là con trai của Viện trưởng Khương Quân.

Alpha có thân hình cao lớn, vóc dáng thẳng tắp, gương mặt sắc bén, ngũ quan sâu hút, tự thân toát ra khí chất trầm ổn và quyết đoán của một người ở vị trí cao. Giọng nói khi hắn phát biểu trầm thấp nhưng dễ nghe, vẻ ngoài điển trai mang đầy sự tự tin.

Hoắc Duật Hoành lơ đễnh nhìn cậu thiếu niên đang nhìn thẳng vào mình, ánh mắt chợt ngẩn ra.

Thiếu niên có dáng người nhỏ nhắn, trang phục phẳng phiu theo quy tắc, làn da trông trắng nõn mềm mại. Khi cậu đưa tay lên, một đoạn cổ tay nhỏ xinh lộ ra khỏi ống tay áo, trông vô cùng mảnh mai.

Đôi mắt cậu nhìn hắn mờ mờ hơi nước, chứa đựng những giọt lệ long lanh, hai má nhỏ nhắn phiếm một màu hồng ửng bất thường, đôi môi xinh đẹp căng mọng mím lại có chút tái nhợt.

Môi cậu trông có vẻ rất mềm.

Ôn Duẫn An vốn đã mơ màng, bị ánh mắt của Alpha xa lạ kia nhìn chằm chằm càng thêm khó chịu. Cuối cùng cậu cũng không chống đỡ nổi nữa, uể oải cúi đầu xuống. Mái tóc mềm mại rũ tự nhiên xuống hai bên mặt, để lộ ra một đoạn cổ thon dài trắng ngần.

Trắng đến mức khiến người ta lóa mắt.

Hoắc Duật Hoành nghĩ, hắn không cố ý nhìn cậu thiếu niên này, chỉ là cậu ấy thực sự quá xinh đẹp và quá nổi bật, khiến người ta khó lòng không chú ý. Hơn nữa, từ lúc nãy đến giờ, luồng hương hoa hồng ngọt ngào, tươi mát như có như không cứ thoảng qua từ người thiếu niên.

Mùi hương ấy như mang theo một chiếc móc nhỏ, khiến người ta cảm thấy khô nóng một cách khó hiểu.

Chắc hẳn đó là loại nước hoa xa xỉ được đặt làm riêng của một thương hiệu cao cấp. Khác với nước hoa của những người khác, mùi hương này vô cùng dễ chịu, hiếm hoi đến mức ngay cả Hoắc Duật Hoành cũng không thấy phản cảm.

Đây là lần đầu tiên hắn bị một người hấp dẫn đến vậy. Nhận ra sự thất lễ của mình, Hoắc Duật Hoành khẽ cau mày, thu hồi ánh mắt và khôi phục lại vẻ mặt lạnh nhạt.

Hô hấp của Ôn Duẫn An trở nên dồn dập, thái dương lấm tấm mồ hôi mỏng, chân mày nhíu chặt lại, những nội dung trong buổi tọa đàm cậu không thể nghe lọt một câu nào.

Tọa đàm kết thúc, mọi người giải tán.

Một chiếc trực thăng bay lên trên bầu trời học viện. Hoắc Duật Hoành ngồi trên chiếc Sikorsky S-92V của mình rời đi.

Ôn Duẫn An và vài người bạn đi ra khỏi thính phòng, chuẩn bị đến bãi đậu xe lấy xe để trở về căn hộ.

"Tiểu An, cậu có phải không khỏe không?" Trịnh Đông Húc đã để ý cậu một lúc, không nhịn được dừng lại, lo lắng nhìn cậu.

Vừa nghe câu này, mấy người bạn đang trò chuyện cũng lập tức im lặng và nhìn về phía cậu.

Cậu phản ứng một lát, ngẩng mặt lên lắc đầu nhẹ: "Chắc là do nóng quá thôi, không sao đâu."

Đã là cuối thu rồi, làm sao có thể nóng được? Trịnh Đông Húc có chút khó hiểu, nhưng thấy Ôn Duẫn An thực sự khó chịu và không muốn nói nhiều, Trịnh Đông Húc cũng không còn cách nào.

Đây là lần đầu tiên Ôn Duẫn An cảm thấy quãng đường đi bộ dài đến thế. Cả người cậu nóng rực, tầm mắt trở nên mờ ảo, tối sầm, bước chân ngày càng nặng nề, hai chân như bị đổ chì.

"Có Omega nghi ngờ đột ngột phân hóa!"

Tiếng chuông cảnh báo và thông báo từ hệ thống phát thanh vang vọng khắp Học viện La Đức.

"Thông báo khẩn cấp! Đề nghị tất cả các học sinh Alpha và Omega lập tức di chuyển đến phòng cách ly tin tức tố! Để tránh bị tin tức tố làm phiền, xin đừng tự ý hành động cho đến khi có thông báo mới."

"Thông báo khẩn cấp..."

Trong phòng y tế bị các bác sĩ và y tá bao quanh, Ôn Duẫn An mơ màng nằm ở trung tâm giường bệnh.

Ngay cả trong tình trạng ốm yếu như vậy, cậu trông vẫn đẹp đến kinh ngạc, còn tăng thêm vài phần vẻ yếu đuối khiến người ta thương mến.

Bên tai cậu lờ mờ truyền đến tiếng các bác sĩ nhẹ giọng thảo luận.

"Trên người cậu ấy không có mùi tin tức tố, nhưng rõ ràng là triệu chứng phân hóa muộn. May mắn phát hiện kịp thời, chưa gây ảnh hưởng trong học viện. Cơ thể vẫn cần kiểm tra thêm. Đã thông báo cho người nhà chưa?"

"Rồi ạ, người nhà đã trên đường tới."

... Phân hóa?

Suy nghĩ của Ôn Duẫn An có chút hỗn loạn. Cơn đau dữ dội ở sau gáy vẫn còn, luồng hương hoa xa lạ kia không ngừng ập đến.

Giọng nói lo lắng của bác sĩ ngày càng xa. Mí mắt cậu dần nặng trĩu.

Chỉ nghe thấy một tiếng "Cậu ấy ngất đi rồi!" kinh hô, Ôn Duẫn An hoàn toàn mất đi ý thức.

Vài người đang chặn ở cửa phòng y tế tức khắc xôn xao.

"Tiểu An hình như ngất rồi!" Một Alpha tên Sở Chiêu thò đầu vào kêu lên.

"Mấy em học sinh, mời các em nhanh chóng đi đến phòng cách ly! Đặc biệt là các Alpha, tin tức tố ở đây dễ bị ảnh hưởng," y tá ở cửa kiên nhẫn khuyên nhủ, "Hơn nữa, người nhà của em ấy sắp đến rồi, các em ở đây cũng không tiện."

Học viện La Đức là trường đại học quý tộc hàng đầu trong nước, chuyên đào tạo người thừa kế gia tộc, chỉ riêng học phí hàng năm đã hơn một triệu tệ. Vì thế, những người có thể vào trường này phần lớn đều là con cháu của các gia tộc quyền quý, thậm chí là thành viên hoàng gia của nhiều nước.

Y tá tự nhiên không muốn đắc tội với mấy cậu ấm có gia thế hiển hách này.

Sở Chiêu do dự: "... Nhưng mà!"

Trịnh Đông Húc rất hiểu chuyện gật đầu: "Đi trước đi, đừng ở đây làm ảnh hưởng Tiểu An."

Vài phút sau.

Một chiếc trực thăng Airbus H160 tư nhân hạ cánh xuống sân bay của học viện. Ôn Kỳ Duệ, người thừa kế tập đoàn Ôn thị, với vẻ mặt vội vàng bước xuống.

Trên con đường chính của học viện, chiếc Rolls-Royce phiên bản đặt riêng đã dừng lại. Ôn Kỳ Triết kết thúc công việc, nhấc chân bước xuống xe.

Ôn Kỳ Dã lái chiếc McLaren của mình cũng nhanh chóng xuất hiện ở cổng trường.

Đây là ba người anh trai của Ôn Duẫn An: anh cả Ôn Kỳ Duệ, anh hai Ôn Kỳ Triết, và anh ba Ôn Kỳ Dã.

Ngay khi biết tin cậu ngất xỉu ở trường, cả ba người đều lập tức chạy đến.

Khi Ôn Duẫn An tỉnh táo lại, bên giường bệnh vẫn có rất nhiều người vây quanh, chóp mũi cậu tràn ngập mùi thuốc sát trùng xa lạ.

"Tiểu An, em tỉnh rồi." Giọng nói dịu dàng nhưng đầy lo lắng của Ôn Kỳ Duệ vang lên bên tai cậu.

"Làm anh sợ muốn chết! Cơ thể không sao chứ? Nào, anh ba ôm một cái nào?" Ôn Kỳ Dã cũng cúi xuống.

"Em làm ồn đến Tiểu An rồi." Ôn Kỳ Triết không kiên nhẫn nói.

Ôn Kỳ Dã: "Em đang quan tâm em trai mình mà!"

"Thôi nào, mấy đứa im lặng. Tiểu Bảo đừng sợ, ba mẹ ở đây rồi." Giọng nói dịu dàng mà trong trẻo của mẹ cậu, Diệp Thanh Lam, vang lên, ngắt lời cuộc cãi vã của hai anh em.

Ôn Duẫn An nghiêng mặt ngước nhìn. Ba mẹ cậu và ba người anh trai đang đứng quanh giường bệnh nhìn mình.

Trong phòng bệnh, ngoại trừ mấy y bác sĩ, bỗng chốc chen chúc thêm bốn nam Alpha cao lớn và một nam Omega. Cho dù là phòng bệnh rộng rãi và xa hoa đến mấy cũng trở nên có chút chật chội.

... Chuyện gì đang xảy ra thế này?

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (92)
Chương 1: Chương 1: Phân Hóa Chương 2: Chương 2: Thỏ Cụp Tai Chương 3: Chương 3: Độ Tương Hợp Chương 4: Chương 4: Gặp Mặt Chương 5: Chương 5: Không Hứng Thú Chương 6: Chương 6: Đáng Chú Ý Chương 7: Chương 7: Alpha Của Cậu Chương 8: Chương 8: Omega Của Hắn Chương 9: Chương 9: Sự Quan Tâm Của Hắn Chương 10: Chương 10: Nhẫn Đôi Tình Nhân Chương 11: Chương 11: Đi Theo Anh Chương 12: Chương 12: Sẽ Đối Tốt Với Em Chương 13: Chương 13: Hương Tequila Chương 14: Chương 14: Hoa Hồng Trắng Chương 15: Chương 15: Chú Ếch Xanh Nhỏ Chương 16: Chương 16: Hổ To Bự Chương 17: Chương 17: Ôm Thật Chặt Chương 18: Chương 18: Thật Đáng Yêu Chương 19: Chương 19: Chồng Của Cậu Chương 20: Chương 20: Gọi Chồng ơi ~ Chương 21: Chương 21: Quà Cho Chồng Chương 22: Chương 22: Chồng Sợ Vợ Chương 23: Chương 23: Vô Tình Hay Cố Ý Chương 24: Chương 24: Thật Buồn Phiền Chương 25: Chương 25: Không Lễ Phép Chương 26: Chương 26: Rất Hào Phóng Chương 27: Chương 27: Nhóc Kiều Khí Chương 28: Chương 28: Kẹo Ngọt Dính Người Chương 29: Chương 29: Dạy Dỗ Chương 30: Chương 30: Bé Ngoan Bé Bỏng Chương 31: Chương 31: Tin Tốt Lành Chương 32: Chương 32: Tin Xấu Chương 33: Chương 33: Em Thơm Quá Chương 34: Chương 34: Ai Dám Nghe? Chương 35: Chương 35: Không Ngủ Được Chương 36: Chương 36: Ngắm Ánh Trăng Chương 37: Chương 37: Không Thích Chương 38: Chương 38: Tiểu Tổ Tông Chương 39: Chương 39: Xấu xí Chương 40: Chương 40: Thơm Thơm Chương 41: Chương 41: Trống Rỗng Chương 42: Chương 42: Tràn Đầy Chương 43: Chương 43: Nghe Anh Chương 44: Chương 44: Tường Vi Bé Nhỏ Chương 45: Chương 45: Cưng Chiều Lên Tận Trời Chương 46: Chương 46: Anh Thật Tốt Chương 47: Chương 47: Ai Biết Chương 48: Chương 48: Anh Biết Chương 49: Chương 49: Thực Khảng Khái Chương 50: Chương 50: Rất Cưng Chiều Chương 51: Chương 51: Ấm Áp Chương 52: Chương 52: Lạnh Lùng Chương 53: Chương 53: Thơm Ngào Ngạt Chương 54: Chương 54: Ngọt Ngào Say Đắm Chương 55: Chương 55: Chỉ Yêu Em Chương 56: Chương 56: Hôn Em Đi Chương 57: Chương 57: Bị Cắn Rồi Chương 58: Chương 58: Nóng Trong Người Chương 59: Chương 59: Anh Giải Thích Đi Chương 60: Chương 60: Anh Ấy Nóng Nảy Chương 61: Chương 61: Sẽ phải hối hận Chương 62: Chương 62: Không hối hận Chương 63: Chương 63: Thích em Chương 64: Chương 64: Ôm em Chương 65: Chương 65: Anh yêu em Chương 66: Chương 66: Yêu Chồng Chương 67: Chương 67: Đau lòng Chương 68: Chương 68: Ở bên anh Chương 69: Chương 69: Thỏ nhỏ xuất hiện Chương 70: Chương 70: Bé Thỏ Ôn Chương 71: Chương 71: Người nuôi thỏ Chương 72: Chương 72: Lệnh Của Em Chương 73: Chương 73: Nâng lên cao Chương 74: Chương 74: Chú thỏ lười biếng Chương 75: Chương 75: Khoe ân ái Chương 76: Chương 76: Cả đời Chương 77: Chương 77: Dỗ dành bảo bối Chương 78: Chương 78: Em trở lại rồi đây Chương 79: Chương 79: Yêu cầu của anh Chương 80: Chương 80: Khen hay lắm Chương 81: Chương 81: Về nhà chúng ta Chương 82: Chương 82: Trăng nhỏ Chương 83: Chương 83: Kiện bọn họ đi! Chương 84: Chương 84: Đó là huân chương Chương 85: Chương 85: Nghe điện thoại đi mà Chương 86: Chương 86: Đến đón em Chương 87: Chương 87: Mừng anh đã về Chương 88: Chương 88: Thực sự cảm động Chương 89: Chương 89: Cơn mưa vừa dứt Chương 90: Chương 90: Thẻ ước nguyện Chương 91: Chương 91: Tình yêu vĩnh cửu Chương 92: Chương 92: Tình yêu vĩnh hằng 【HOÀN THÀNH】