Chương 1
Sống Nương Tựa Lẫn Nhau - Cảnh Ảnh

Chương 1: Chương 1: Thay đổi hương vị

Từ Hành Thanh hôm nay về nhà sớm hơn hẳn mọi khi. +

Căn biệt thự nhỏ vẫn sạch sẽ và trống trải như thường lệ. Trên chiếc bàn tròn cao đặt ở lối vào, những “viên kẹo” màu hồng bọc trong giấy kính lưu ly ngũ sắc trông vô cùng nổi bật. +

Hắn bóc một viên. +

Vị đắng nổ tung ngay khoảnh khắc chạm vào đầu lưỡi, tràn ngập khoang miệng, thậm chí như muốn đe dọa đến cả dây thần kinh của hắn. +

Đây là thuốc của hắn. Loại thuốc đặc trị có một không hai trên thế giới này dành riêng cho hắn. +

Vừa mới ngày hôm qua thôi, cuối cùng hắn cũng đã tìm ra nguyên nhân vì sao mình từng cố gắng tự điều chế nhưng mãi không bao giờ thành công. +

Từ Hành Thanh đảo nhẹ viên thuốc đắng ngắt đang tan dần trong miệng, chân mày chẳng hề nhíu lại lấy một lần, bước thẳng vào đại sảnh. +

Người đàn ông mặc bộ đồ ngủ họa tiết gấu hoạt hình trẻ con đang nằm trên sofa, có vẻ đã ngủ say. Trên bàn trà đặt một cuốn sách ố vàng. +

Sự đắng chát trong tích tắc này đâm thẳng vào tim Từ Hành Thanh, khiến dạ dày hắn đảo lộn kinh hoàng. +

Trong thuốc có mẫu máu toàn phần của người đàn ông kia. +

Hắn muốn sống tiếp, thì cần người đàn ông đó phải cung cấp máu liên tục. +

Từ Hành Thanh dám chắc, một khi hắn ngừng dùng thuốc, các cơ quan nội tạng sẽ bắt đầu suy kiệt, và kết cục của hắn là điều không cần nói cũng biết. +

Giống như dây leo bám chặt vào đại thụ, hắn không thể sống độc lập. Thế nên đại thụ mới sinh trưởng tùy ý đến vậy, còn kẻ yếu ớt như hắn, chỉ có thể mãi mãi sống tạm bợ dưới bóng râm. +

Nhận thức này khiến Từ Hành Thanh sụp đổ, để rồi chuyển hóa thành một con dao, đang giấu kín trong túi áo hắn. +

Giết Du Dã trước, rồi chờ chết sau. +

Trên đường về nhà, trong đầu hắn tràn ngập ý nghĩ điên rồ này, hắn đã chịu đựng đủ rồi! +

Từ Hành Thanh ngồi thụp xuống, nhìn người đàn ông đang ngủ say trên sofa mà không hề hay biết gì. +

Có lẽ vì ánh mắt của hắn quá rõ ràng và mãnh liệt, Du Dã chậm rãi mở mắt, lộ ra nụ cười nhạt, giọng nói nhẹ nhàng mà lười biếng: “Cậu về rồi à.” +

Từ Hành Thanh đứng dậy, nhìn sang hướng khác. +

Hắn không muốn thừa nhận rằng, khi nhìn thấy nụ cười của Du Dã, hắn đã mủi lòng. +

“Hôm nay về sớm thế,” Du Dã từ trên sofa ngồi dậy, vươn vai một cái, “Tôi còn chưa bắt đầu nấu cơm nữa.” +

Sau khi rửa mặt, Du Dã đi vào bếp. +

Y chưa bao giờ hỏi Từ Hành Thanh muốn ăn gì. +

Nếu phải nói ra, có lẽ là vì không cần thiết phải hỏi. Tay nghề của y rất tốt, vả lại Từ Hành Thanh cũng không mấy khi chủ động lên tiếng đánh giá. +

Từ Hành Thanh nằm xuống sofa, giống như Du Dã lúc nãy. +

Nhưng con dao trong túi áo cấn vào da thịt khiến hắn đau nhức, làm hắn chán ghét. +

Từ Hành Thanh thở ra một hơi, cũng đi vào bếp, chằm chằm nhìn bóng lưng người đàn ông đang bận rộn qua lại. +

Dường như kể từ sau khi tỉnh dậy từ một vụ tai nạn, hắn đã sống cùng Du Dã. +

Ký ức quá khứ của hắn rất mơ hồ, vì vậy hắn đã vô số lần suy đoán về mối quan hệ giữa hai người. +

Nhìn từ diện mạo, bọn họ giống hệt như một cặp song sinh cùng trứng. +

Nếu xét về cách chung sống, họ thường xuyên chẳng màng đến nhau, tựa như những người xa lạ. Mặc dù một phần nguyên nhân có thể là do chính Từ Hành Thanh vốn ít nói ít cười. +

Nếu xét về sinh hoạt thường ngày, Từ Hành Thanh lo việc bên ngoài, sáng sớm đi tối muộn về; còn Du Dã thì hoàn toàn ngược lại, chủ yếu quán xuyến trong nhà. Thoạt nhìn, họ lại giống như một cặp tình nhân. +

Du Dã chưa từng nói muốn rời xa hắn, muốn đi sống cuộc đời riêng của mình, họ cứ thế sống tạm bợ qua ngày đã gần một năm. +

“Muốn nếm thử một miếng không?” +

Tiếng gọi này đã kéo Từ Hành Thanh trở về thực tại. +

Hắn ngước mắt lên, Du Dã đang dùng đũa gắp một miếng thịt nhỏ, cười hỏi hắn. +

Thông thường Từ Hành Thanh sẽ từ chối, nhưng lần này hắn lại ma xui quỷ khiến bước tới. +

Đôi đũa gần như đã chạm sát môi Từ Hành Thanh, hắn thoáng hối hận trong tích tắc, nhưng rồi vẫn mở miệng, cẩn trọng dùng răng đón lấy miếng thịt để tránh chạm vào đũa. +

“Ngon không?” +

“Ừm.” +

Du Dã nấu ăn rất ngon, món nào cũng đủ sắc hương vị, việc nhà cũng quán xuyến rất tốt, nhưng mà… +

Từ Hành Thanh gẩy gẩy những hạt cơm trong bát, ánh mắt lộ ra vẻ mịt mờ. +

Tại sao hắn lại muốn rời xa Du Dã chứ? Thậm chí khi phát hiện mình không thể sống độc lập, hắn lại dự định g**t ch*t Du Dã rồi chờ chết theo? +

Hắn liếc nhìn Du Dã một cái, trong lòng gần như không kìm nén được vị đắng chát. +

Quanh năm vùi mình trong phòng thí nghiệm, làn da của Từ Hành Thanh trắng bệch một cách bất thường; còn Du Dã thường xuyên chăm sóc vườn tược, đi dạo sau núi vẽ tranh nên da dẻ đã sạm màu lúa mì. +

Hình như đã rất lâu rồi Từ Hành Thanh không đi chơi đâu đó. +

Toàn bộ tiền lương của hắn đều giao vào tay Du Dã, mỗi ngày chỉ đi và về trên một cung đường giữa nhà và viện nghiên cứu. +

Hắn thậm chí có một loại ảo giác rằng Du Dã thực chất là ông chủ của mình, mặc dù y đang làm những công việc của một quản gia và đầu bếp. +

Từ Hành Thanh không hỏi gì cả, Du Dã cũng chẳng nói gì thêm. +

Ăn cơm xong, ai trở về phòng nấy. +

Từ Hành Thanh không ngủ được. +

Họ không phải người thân, không phải bạn đời, không phải cấp trên cấp dưới nhưng cũng chẳng phải người dưng. Loại quan hệ không thể định nghĩa này khiến Từ Hành Thanh thấp thỏm và sợ hãi. Sự bất an và đè nén lâu ngày bắt đầu biến chất, dần dần nảy sinh những phản kháng điên cuồng trong lòng. +

Với những kẻ đang chênh vênh, thứ sụp đổ đầu tiên luôn là tinh thần chứ tuyệt đối không phải thân xác. +

Chạm vào vỏ dao, Từ Hành Thanh nghĩ, đợi đến nửa đêm sẽ sang phòng Du Dã, nếu y đã ngủ say thì mình sẽ thực hiện kế hoạch, còn nếu chưa thì lại lùi lại sau vậy. +

Hắn có một sự căm hận khó giải thích đối với Du Dã. Có lẽ đó cũng phản chiếu cho việc hắn cực kỳ chán ghét bản thân mình khi cứ như loài tơ hồng bám gửi, thế nên hắn mới coi cái chết là một sự giải thoát. +

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Từ Hành Thanh ngồi dậy, đẩy cửa bước về phía phòng của Du Dã. +

Mọi thứ đều yên tĩnh đến đáng sợ, Từ Hành Thanh lần mò trong bóng tối, như bước đi trên băng mỏng. Chăn đã bị hất sang một bên, Du Dã không có trong phòng. +

Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng Từ Hành Thanh, hắn nhẹ tay nhẹ chân đóng cửa phòng lại, đi vất vưởng không mục đích dọc hành lang. +

Hắn hầu như chẳng bao giờ quan tâm đến Du Dã, thế nên không rõ nửa đêm nửa hôm y không ngủ thì đã đi đâu. +

Lại để Du Dã thoát được một kiếp rồi. Từ Hành Thanh đang nghĩ vậy thì căn phòng bên cạnh bỗng vang lên tiếng đàn piano. +

Đây là phòng đàn. +

Từ Hành Thanh nín thở lắng nghe tiếng nhạc truyền ra từ bên trong. +

Ban đầu âm thanh trong trẻo và nhẹ bẫng, giống như đang rảo bước giữa núi rừng tràn đầy sức sống, nơi mọi sinh linh đều tự do tự tại. +

Sau đó điệu nhạc bắt đầu trở nên uyển chuyển, tựa như mang theo nỗi cô độc của kẻ độc hành, cuối cùng càng lúc càng nặng nề, nặng nề đến mức như khi màn đêm buông xuống vạn vật lặng như tờ, từng dãy mộ phần đột ngột hiện ra trong tầm mắt, ép người ta đến nghẹt thở. +

Từ Hành Thanh nghĩ như vậy, đồng thời cảm thấy hơi thở của mình càng lúc càng khó khăn, nhịp hít vào thở ra loạn xị ngầu, hệt như những nốt nhạc bị gõ xuống một cách tùy ý kia. +

Cảm giác thiếu oxy ví như lưỡi hái của tử thần, nhẹ nhàng lướt qua trái tim đang đập dữ dội của hắn. +

Hắn đã rất cố gắng để tìm lại nhịp điệu hơi thở của mình, nhưng càng tìm càng loạn, khi một hơi nghẹn lại nơi cổ họng chưa kịp thoát ra thì đã bị luồng khí hít vào chèn xuống. +

Tầm nhìn thậm chí bắt đầu tối sầm lại. +

“Từ Hành Thanh? Từ Hành Thanh!” +

Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai Từ Hành Thanh, ngón tay cái của người đàn ông cứng rắn cạy mở hàm răng đang cắn chặt của hắn. +

“Hít thở đi, thả lỏng một chút.” Giọng nói của Du Dã căng thẳng, hiếm khi để lộ ra một tia hoảng loạn. +

Từ Hành Thanh cảm thấy mình được ôm lấy, sau lưng có một bàn tay đang nhẹ nhàng vỗ về. +

Hơi thở của người đàn ông ngay sát cổ hắn, từng nhịp hít vào thở ra đều rõ ràng và nóng hổi. +

“Hít thở đi, không sao rồi, không sao rồi…” +

Kẻ chết đuối cuối cùng cũng nổi lên mặt nước, tham lam hít lấy không khí trong lành. Họ cứ giữ nguyên tư thế ôm ấp ám muội đó cho đến khi Từ Hành Thanh bình tĩnh lại, cho đến khi Từ Hành Thanh không tự nhiên mà đẩy Du Dã ra. +

Bàn tay Du Dã chạm lên mặt Từ Hành Thanh, ngón cái khẽ gạt đi một giọt nước mắt. +

Từ Hành Thanh lúc này mới phát hiện ra hóa ra mình đã khóc. +

“Đã xảy ra chuyện gì sao?” Du Dã nhẹ nhàng hỏi. Từ Hành Thanh đẩy y, y cũng chỉ lùi lại nửa bước, khoảng cách giữa họ vẫn rất gần. +

Chẳng có gì cả, chỉ là muốn cùng anh đi chết mà thôi. +

“Tôi…” Từ Hành Thanh nấc lên một tiếng, không nói thêm gì nữa. +

Họ đối mặt với nhau, không ai lên tiếng, bốn phía yên tĩnh đến đáng sợ. +

“Nghỉ ngơi sớm đi.” Du Dã nắm lấy tay Từ Hành Thanh, muốn đưa hắn về phòng. +

Từ Hành Thanh giống như một con mèo đang trong trạng thái kích động, đột ngột hất văng tay Du Dã ra, không dám nhìn vào thần sắc của y. +

Họ chưa bao giờ thân mật đến mức này. +

Tại sao kể từ khoảnh khắc hắn dự định g**t ch*t Du Dã, có thứ gì đó đã bắt đầu thay đổi rồi? +
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (19)
Chương 1: Chương 1: Chương 1: Thay đổi hương vị Chương 2: Chương 2: Thỏa mãn cậu Chương 3: Chương 3: Tôi cần cậu Chương 4: Chương 4: Tôi không cần Chương 5: Chương 5: Xin lỗi Chương 6: Chương 6: Chỉ là cần thiết Chương 7: Chương 7: Vĩnh viễn Chương 8: Chương 8: Hạnh phúc Chương 9: Chương 9: Đợi tôi học được Chương 10: Chương 10: Thấu hiểu Chương 11: Chương 11: Không thể khước từ Chương 12: Chương 12: Tôi có một nguyện ước Chương 13: Chương 13: Trọn vẹn Chương 14: Chương 14: phớt lờ Chương 15: Chương 15: Thấu hiểu Chương 16: Chương 16: Tôi cũng thích Chương 17: Chương 17: Nhắm mắt lại Chương 18: Chương 18: Hạnh phúc không? Chương 19: Chương 19: Cầu gì được nấy