Chương 1
Nhật Ký Nuôi Dưỡng Cỏ Tinh Mãn Cấp

Chương 1: Lam Văn

"kh*ng b*... Đừng tới gần... Sẽ bị ăn thịt..."

Một mạng lưới thông tin mà con người không thể nhìn thấy đang được lũ quạ đưa tin lan truyền trong không khí, chúng lặp đi lặp lại vài từ như băng cát-xét bị kẹt.

Tòa nhà này dường như đã hình thành một vùng chân không nào đó không thể tiếp cận, các vật biến dị xung quanh bất kể lớn nhỏ đều không dám đến gần.

Mưa lớn đúng hẹn trút xuống, mây đen dày đặc cuộn theo cả sấm sét và tro bụi.

Phần lớn vật biến dị đều duỗi cơ thể ra, tham lam hấp thụ cơn mưa trời ban và cố gắng hút lấy nguồn nước.

Trong bữa tiệc cuồng hoan của các vật biến dị dạng thực vật này, chỉ riêng một cây cỏ nhỏ yếu ớt là không vui.

Quý Tửu nằm trong chậu cây nhỏ của mình, vặn vẹo cố gắng giũ bỏ những giọt nước mưa đọng trên phiến lá.

Toàn thân cậu xanh biếc, chỉ có hai phiến lá nhỏ, cả người vẻn vẹn ba centimet, nên dù chỉ là giọt nước cũng đủ đè cong chiếc lá non nớt của cậu.

Trước đó cậu đã được nuông chiều quen rồi, không thích cảm giác bị nước mưa táp vào người.

Chủ nhân trước đây luôn cẩn thận tưới nước vào chậu cây, tránh làm ướt cây cỏ non mềm.

Không thể tránh được cơn mưa, Quý Tửu đành bỏ cuộc. Cậu uể oải cảm nhận tòa nhà này một lượt, dùng sương đen quét qua một vòng rồi nghiêm túc nhận ra trong tòa nhà ngoài mình ra thì thật sự không còn một sinh vật sống nào khác.

Muốn tìm thức ăn thì phải giải phóng sương đen như vừa rồi, thế nhưng khoảng cách quá xa so với bản thể sẽ khiến hiệu suất săn mồi của sương đen trở nên cực kỳ thấp.

Lũ quạ đưa tin bên ngoài vẫn đang lan truyền tin tức. Đàn quạ từng muốn vào tòa nhà sạch sẽ này để làm tổ, kết quả là cả một đàn đông đúc bị Quý Tửu ăn thịt chỉ còn lại vài con.

Mấy con quạ này không chịu rời đi, ngày nào cũng lượn lờ gần đó, rêu rao thông tin để các vật biến dị khác không đến gần.

Quý Tửu cuộn cuộn phiến lá, cậu cảm thấy bụng mình vẫn còn rất đói.

Ý nghĩ rời đi lại nhen nhóm.

Cơn mưa lớn khiến cậu không ngừng nhớ về chủ nhân của mình. Khi đó, chủ nhân cũng nhặt được cậu khi còn là một hạt giống trong một ngày thời tiết tệ hại như thế này.

Cậu vốn tưởng mình sẽ lớn lên dưới sự chăm sóc của chủ nhân, cho đến khi trở thành một cây cỏ cao năm centimet.

Tiếc là khi cậu mới chỉ cao ba centimet, đột nhiên bùng phát biến dị toàn cầu. Chủ nhân cũng chính vào ngày hôm đó ra ngoài rồi không bao giờ trở về nữa.

Đã từng có rất nhiều sinh vật giống như chủ nhân, là con người, sống trong tòa nhà này. Khi họ chưa kịp chạy trốn hoặc bị các loại vật biến dị nuốt chửng tại nhà, họ đã nói đây là một thảm họa mang tên tận thế.

Mãi cho đến khi con người cuối cùng trong tòa nhà này chết đi, Quý Tửu mới học theo các vật biến dị khác bắt đầu kiếm ăn để sinh tồn. Cũng chính từ khoảnh khắc đó, bất kể vật biến dị nào bước vào tòa nhà này đều sẽ bị sương đen do Quý Tửu phóng ra nuốt chửng, không phân biệt mạnh yếu.

Đến bây giờ, tòa nhà này sạch sẽ được như vậy đều là nhờ công của Quý Tửu.

Hậu quả của việc quá tàn bạo là các vật biến dị gần đó không dám đến gần nữa, thành ra Quý Tửu đã hơn năm phút chưa được ăn uống tử tế rồi!

Vấn đề này rất nghiêm trọng.

Quý Tửu có một tính tốt, đó là rất "cá muối"*.

(咸鱼 - hàm ngư: nghĩa đen là cá khô, cá muối. Nghĩa bóng chỉ người lười biếng, không có chí tiến thủ, sống an phận.)

Tâm thái cá muối đã khiến cậu ngoan ngoãn ở nhà chờ chủ nhân suốt ba năm.

Duy chỉ có một việc là không thể nhịn được!

Đó là không có gì để ăn.

Cậu bắt đầu gắng sức cố gắng rút rễ của mình ra khỏi đất.

Đất này là do chủ nhân mang từ nơi rất xa về, nghe nói rất tốt cho sự phát triển của thực vật. Quý Tửu đã thoải mái ở trong đó lâu như vậy, đây là lần đầu tiên cậu thử thoát ra ngoài.

Hì hục mãi mới rút ra được một chút, Quý Tửu suýt nữa thì muốn bỏ cuộc.

Cậu đưa mắt tội nghiệp nhìn ra ngoài cửa sổ, khắp nơi đều là những vật biến dị nguy hiểm.

Những vật biến dị đó trong mắt cậu đều được dán nhãn "mỹ thực".

Có thêm chút động lực, Quý Tửu lại bắt đầu hì hục tiếp. Cậu tự xoay mình trong chậu cây như một cây cỏ đang nhảy múa, cuối cùng cũng thành công rút hoàn toàn bộ rễ trắng nõn nhỏ bé ra ngoài.

Không giống như bộ rễ phát triển của cỏ thường, rễ của Quý Tửu cũng nhỏ và ngắn như bản thể ba centimet của cậu, lại còn rất mảnh mai.

Lúc bẹp một tiếng đặt chân xuống đất, cậu mềm oặt, đi một bước loạng choạng ba lần.

Còn chưa kịp cảm nhận đủ trải nghiệm mới lạ này, một cơn gió hơi lớn thổi tới, Quý Tửu không kiểm soát được mà bay theo gió từ cửa sổ đáp xuống rèm cửa.

Cậu bám chặt lấy mép rèm, đung đưa theo gió, trông yếu ớt và bất lực, càng giống một món đồ trang trí nhỏ treo trên rèm cửa hơn.

Nên biến thành hình dạng dễ di chuyển hơn.

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, bóng dáng cây cỏ nhỏ trên rèm cửa lập tức được thay thế bằng hình người.

Quý Tửu tò mò chọc chọc má mình, cảm nhận được sự mềm mại từ đầu ngón tay truyền đến.

Cậu vừa nghĩ đến hình ảnh của chủ nhân trong đầu, thế là liền biến thành hình dạng con người giống như chủ nhân.

Năng lượng tiêu hao khi hóa hình lớn hơn nhiều so với tưởng tượng. Mưa rơi trên làn da trắng nõn khiến cậu khẽ rùng mình vì lạnh.

Hình dạng con người càng mỏng manh sợ lạnh hơn, cảm giác ẩm ướt trên người vẫn rất khó chịu.

Ban công nhỏ nơi Quý Tửu từng ở có thể nhìn thấy toàn bộ phòng ngủ. Khi cậu còn là một cây cỏ bình thường, cậu đã vô số lần nhìn thấy chủ nhân thay quần áo.

Cậu bắt chước mở tủ quần áo, lựa chọn đồ từ bên trong.

Quần áo của Tư Ân Viễn lớn hơn cậu không chỉ một cỡ. Lục lọi hồi lâu cũng chỉ miễn cưỡng tìm được một chiếc áo sơ mi trắng chưa tháo mác, còn đồ phối bên dưới thì càng kỳ quái hơn.

Quý Tửu đành phải xắn ống quần lên mới không bị vấp ngã.

Đây là lần đầu tiên cậu chủ động bước ra khỏi nhà. Thang máy đã hỏng từ lâu, Quý Tửu đi xuống bằng lối thoát hiểm.

Các vật biến dị gần đó cảm nhận được nguy hiểm đang đến gần, liền nhao nhao cả lên. Bọ hung biến dị nâng một viên bi máu thịt khổng lồ ngưng tụ từ máu thịt chuyển xuống lòng đất. Cây Liễu Răng Cưa* vung vẩy những chiếc lá giống như rắn độc, cố gắng kéo lê xác con mồi để che giấu mình.

(杠板归 - Cống Bản Quy: Tên một loại cây leo có gai, ở đây chỉ loại cây biến dị.)

Mấy con quạ đưa tin đang lan truyền tin tức cảm nhận được cái chết cận kề, liền vỗ cánh bay đi thật nhanh, đôi mắt đỏ ngầu biến dị đầy vẻ hoảng sợ.

Mưa lớn tạnh đi trong lặng lẽ.

Nhân vật chính gây ra bầu không khí căng thẳng này mãi lúc sau mới đủng đỉnh xuất hiện.

Quý Tửu hoàn toàn không ý thức được việc mình bị tất cả các vật biến dị gần đó ghét bỏ và sợ hãi. Cậu giống như một vị vua tàn bạo đang tuần tra lãnh địa của mình, rất nhanh liền nhìn chằm chằm vào một cây nấm Amanita muscaria* gần nhất rồi lâm vào trầm tư.

(Amanita muscaria - Nấm Cóc Đỏ: Một loại nấm độc có màu đỏ với các đốm trắng.)

Chưa thử nấm màu đỏ có vị gì nhỉ.

Trầm tư chưa đến ba giây, cậu đột nhiên vươn tay hái cây nấm trông có vẻ rất độc này. Từ lúc hái xuống đến lúc cho vào miệng chỉ mất vỏn vẹn nửa giây.

Nếu vật biến dị có thể nói chuyện, thì bây giờ chúng đã đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh rồi.

Nhóp nhép nuốt xuống, mắt Quý Tửu chợt sáng lên.

Ngon thật!

Tâm trạng cậu vui vẻ hơn vài phần, áp lực đáng sợ vốn không thể nhìn thấy bằng mắt thường trên người cũng được thu lại hết. Đôi mắt hạnh tròn xoe trông càng thêm vô hại, nhưng không có vật biến dị nào ngu ngốc đến mức dám ra tranh giành sự chú ý vào lúc này.

Nấm luôn thích mọc thành cụm. Quý Tửu nhìn quanh một vòng, quả nhiên lại phát hiện thêm vài cây nấm Cóc Đỏ ở phía trước. Cậu vui vẻ như cô bé quàng khăn đỏ đi hái nấm, thu hoạch toàn bộ chúng, chỉ khác là không bỏ vào giỏ như trong bài hát, mà cho hết vào miệng mình.

Tay trái một cây, tay phải một cây, miệng vẫn còn đang nhai một cây.

Cứ như vậy, cậu men theo dấu vết của loại nấm mũ đỏ thân trắng này mà đi thẳng ra ngoài. Niềm vui ăn uống khiến cậu tạm thời quên đi một số việc quan trọng.

Thỉnh thoảng gặp phải cây nấm lớn hơn, cậu còn phải xé ra làm đôi mới ăn được.

Cuối cùng, cậu dừng lại ở một công viên, nấm xung quanh cũng đã bị ăn sạch.

Các thiết bị vui chơi trong công viên vốn có đã bị dây leo Thường Xuân và các loại cây biến dị khác bao phủ. Trong hố cát nơi trẻ con thích xây lâu đài nhất vẫn còn vài khúc xương trắng bị ăn dở, máu thịt trên đó đã bị vật biến dị ẩn nấp dưới cát gặm sạch sẽ.

Vật biến dị trong công viên không nhận ra Quý Tửu. Chúng rục rịch ẩn nấp trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào con người trông thơm ngon, mềm mại và hoàn toàn không có khả năng chống cự này.

Con người là con mồi yêu thích nhất của vật biến dị, không có ngoại lệ.

Các vật biến dị xung quanh bắt đầu tranh giành đánh nhau. Chúng coi Quý Tửu đã biến thành người là một con mồi non nớt dễ xơi, ngang nhiên bàn tính kế hoạch chia phần ngay trước mặt cậu.

Đây là địa bàn của một đám dây leo Lam Văn lớn. Rễ của loại dây leo Lam Văn mang những vòng tròn màu xanh lam bất quy tắc này gần như chiếm trọn lòng đất của cả công viên.

Loại vật biến dị này rất giống bạch tuộc Lam Văn dưới biển sâu. Giống như bạch tuộc, chúng có nhiều bộ não. Trên những dây leo lớn hơn sẽ có một bộ não phụ, còn chủ não thì ẩn sâu dưới cùng. Lúc bình thường, chúng hoàn toàn dựa vào các não phụ trên dây leo để tự hoạt động.

Cuộc họp chia phần này cuối cùng tất nhiên bị bá chủ trong công viên là dây leo Lam Văn trấn áp.

Dù thèm đến mấy, các vật biến dị khác cũng chỉ có thể trốn trong góc, trơ mắt nhìn những sợi dây leo nhầy nhụa ghê tởm tiến lại gần con người yếu ớt kia. Chúng tà ác phát ra tín hiệu tố tàn bạo, nóng lòng muốn thấy cảnh con người này bị xé xác.

Có lẽ đến lúc đó chúng có thể tranh được chút máu tươi và thịt vụn b*n r*.

Bị những dây leo khát máu bao vây, hơi thở của Quý Tửu không hề rối loạn chút nào. Cậu chậm rãi nở một nụ cười đủ sức mê hoặc lòng người với đám dây leo: "Vừa hay vẫn chưa ăn no."

Từ dưới chân cậu, một luồng sương đen lan tỏa ra, mạnh mẽ bao vây ngược lại đám dây leo. Những dây leo chỉ có não phụ, trí tuệ gần như chỉ còn bản năng, ngay khoảnh khắc sương đen xuất hiện, các tế bào sợ hãi khắp cơ thể chúng đã gào thét kêu gọi mau chạy trốn.

Thế cục đảo ngược trong nháy mắt. Quý Tửu từ con mồi biến thành kẻ đi săn. Cổ tay cậu khẽ lật, sương đen bao trùm toàn bộ những dây leo đang cố gắng chạy trốn. Bất cứ dây leo nào bị sương đen chạm phải đều biến mất.

Nói chính xác hơn là bị nuốt chửng.

Đây chính là dị năng 「Thôn Phệ」 khiến vật biến dị nghe danh đã sợ mất mật của Quý Tửu. Dù những dây leo bị nuốt chửng không mang lại cho cậu kh*** c*m vị giác, nhưng chúng đều có thể chuyển hóa thành năng lượng để cậu hấp thụ.

Cơn đói đã được thỏa mãn, nhưng Quý Tửu không định tha cho đám dây leo Lam Văn này.

Cậu nhìn quanh công viên một vòng, dưới ánh mắt của cậu, tất cả vật biến dị đều sợ hãi run lẩy bẩy.

Những loài phi trí tuệ này cảm nhận được thứ trước mắt căn bản không phải con người, mà là một sự tồn tại còn đáng sợ hơn thế.

"Chủ não của chúng mày ở đâu?" Quý Tửu mất kiên nhẫn, tóm lấy một sợi dây leo bị nuốt mất một nửa để tra hỏi.

Dây leo chỉ có não phụ không hiểu lời cậu nói, sợ hãi điên cuồng muốn chạy trốn.

Dây leo Lam Văn còn có một điểm yếu chí mạng, đó là những dây leo có não phụ này cuối cùng đều sẽ nối về nơi có chủ não. Quý Tửu dứt khoát nhổ bật nó lên khỏi mặt đất.

Cổ tay trông mảnh khảnh lại trực tiếp nhổ bật sợi dây leo Lam Văn mà ba bốn người đàn ông trưởng thành cũng không kéo nổi ra khỏi đất. Men theo sợi dây leo đi, rất nhanh cậu đã đến nơi nối với chủ não – chính là hố cát dành cho trẻ em kia.

Dây leo chủ thể thô hơn nhiều so với các phân thân khác. Từ gốc của nó phân ra mấy nhánh giống như xúc tu bạch tuộc, rồi từ những nhánh này lại phân ra các nhánh mới.

Dây leo Lam Văn chiếm trọn cả công viên này chính là từ đó mà ra.

Bây giờ bản thể bị tóm trong tay, nó hoàn toàn mất đi vẻ vênh váo ban đầu, mềm oặt giả chết.

Quý Tửu không hề nương tay, lòng bàn tay cậu tỏa ra một luồng sương đen, trực tiếp nuốt chửng bản thể của dây leo Lam Văn. Chủ não vừa biến mất, tất cả não phụ cũng lập tức mất đi ý thức.

...

Trong trung tâm thương mại cạnh công viên, Du Phi Trần đã rưng rưng nước mắt chuẩn bị đọc bản di chúc mình đã soạn sẵn từ hai năm trước.

Lê Triều bị bắt cùng cậu ta đen mặt nói: "Chẳng lẽ cậu trông mong tôi chết rồi biến thành hồn ma đọc di chúc thay cậu à?"

"Ừ nhỉ, chúng ta có lẽ đều phải chết ở đây rồi," Du Phi Trần cố tìm vui trong nỗi khổ, "Hy vọng đừng bị phân thây quá nát."

Nếu không phải đang làm nhiệm vụ lại bị thông tin sai lệch dẫn dụ làm lạc mất đồng đội, còn khiến họ trúng độc toàn thân mất sức, thì cũng đâu đến nỗi không có sức chống cự dưới sự tấn công của dây leo Lam Văn.

Lê Triều nhắm mắt lại: "Cầu nguyện đi."

Vừa dứt lời, đám dây leo Lam Văn đang chuẩn bị siết chết họ đột nhiên bắt đầu co giật yếu ớt.

Du Phi Trần phản ứng nhanh nhạy, xoay người đá một cú, giải thoát mình khỏi sự trói buộc của dây leo. Cậu ta kinh ngạc hỏi: "Cậu theo đạo nào thế? Linh vậy?"

Lê Triều cũng thuần thục dùng dao chiến thuật cắt bỏ những sợi dây leo đột nhiên mất đi sức sống trên người. Hắn nhặt một đoạn dây leo lên xem xét kỹ, nhíu mày nói: "Là chủ não gần đây của chúng đã chết."

Hắn cực kỳ thành thạo lờ đi những lời nói nhảm của Du Phi Trần.

Du Phi Trần cao giọng: "Chủ não của Lam Văn trước giờ rất khó đối phó, lẽ nào là đội trưởng tìm tới rồi?"
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (100)
Chương 1: Chương 1: Lam Văn Chương 2: Chương 2: Nấm độc Chương 3: Chương 3: Tư Ân Viễn Chương 4: Chương 4: Kháng độc Chương 5: Chương 5: Cổ vương Chương 6: Chương 6: Trở về căn cứ Chương 7: Chương 7: Vua dạ dày Chương 8: Chương 8: Hội nghị Chương 9: Chương 9: Hạt dẻ cười Chương 10: Chương 10: Bỏ nhà ra đi Chương 11: Chương 11: Sán lá song bàn Chương 12: Chương 12: Năm mươi lăm Quý Tửu Chương 13: Chương 13: Tôi không có ăn vụng! Chương 14: Chương 14: Giấc mơ Chương 15: Chương 15: Que diêm Chương 16: Chương 16: Buổi hòa nhạc Chương 17: Chương 17: Nhóc con hay mách lẻo Chương 18: Chương 18: Đường về Chương 19: Chương 19: Cỏ nhỏ hờn dỗi Chương 20: Chương 20: Tiệc mừng công Chương 21: Chương 21: Trút giận Chương 22: Chương 22: Trà trộn vào Giáo Hội Chương 23: Chương 23: Giấu diếm Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25: Ba chị em sinh ba Chương 26: Chương 26: Canh nấm Chương 27: Chương 27: Bất Tử Điểu Chương 28: Chương 28: Thú cưỡi Chương 29: Chương 29: Quả lu lu Chương 30: Chương 30: Huệ Tây Chương 31: Chương 31: Ông lão và cậu bé Chương 32: Chương 32: Hướng Dương Chương 33: Chương 33: Cái chết Chương 34: Chương 34: Thổi bong bóng Chương 35: Chương 35: Lễ hội cuồng hoan Diên Vĩ Chương 36: Chương 36: Mùi hương Chương 37: Chương 37: Vì cậu mà đến Chương 38: Chương 38: Ban tặng Chương 39: Chương 39: Nuốt chửng Chương 40: Chương 40: Say rượu Chương 41: Chương 41: Để anh ta phá sản Chương 42: Chương 42: Trợ công Chương 43: Chương 43: Cẩm nang nuôi dạy trẻ Chương 44: Chương 44: Trước nhiệm vụ Chương 45: Chương 45: Mực ống Chương 46: Chương 46: Sao biển Chương 47: Chương 47: Tiếng hát Chương 48: Chương 48: Ăn nó đi Chương 49: Chương 49: Xương trắng Chương 50: Chương 50: Mỹ nhân bạo lực Chương 51: Chương 51: Nghỉ ngơi Chương 52: Chương 52: Tiểu tình nhân Chương 53: Chương 53: Biển môi son mỹ nhân Chương 54: Chương 54: Nhật ký Chương 55: Chương 55: Quả cầu thịt Chương 56: Chương 56: Nổ tung Chương 57: Chương 57: Tiểu giấm chua Chương 58: Chương 58: Cảm xúc lạ lẫm Chương 59: Chương 59: Đoàn sủng Chương 60: Chương 60: Hắc Y Chương 61: Chương 61: Thay đổi gương mặt Chương 62: Chương 62: Trà trộn Chương 63: Chương 63: Phân công Chương 64: Chương 64: Tiếng khóc Chương 65: Chương 65: Giả dối Chương 66: Chương 66: Nháy mắt Chương 67: Chương 67: Đánh mất cỏ nhỏ Chương 68: Chương 68: Lạc đường Chương 69: Chương 69: Hôn một cái Chương 70: Chương 70: Roi Lửa và Rắn Khổng Lồ Chương 71: Chương 71: Thẩm vấn Chương 72: Chương 72: Tuyết rơi rồi Chương 73: Chương 73: Cục béo Chương 74: Chương 74: Cỏ nhỏ siêu cấp Chương 75: Chương 75: Dán lên Chương 76: Chương 76: Thần bài Chương 77: Chương 77: Trong bụng Chương 78: Chương 78: Gánh xiếc Chương 79: Chương 79: Hiện thực Chương 80: Chương 80: Khởi đầu Chương 81: Chương 81: Đứng trước cây đa trầm ngâm Chương 82: Chương 82: Trúng chiêu Chương 83: Chương 83: Anh ta đói rồi Chương 84: Chương 84: Chíp chíp? Chương 85: Chương 85: Thứ chủ nhân ghét Chương 86: Chương 86: Tìm lại thời gian Chương 87: Chương 87: Hoa? Chương 88: Chương 88: Vuốt ve lá Chương 89: Chương 89: Lai Sắt Nhân Chương 90: Chương 90: Không được ăn đồ của người khác Chương 91: Chương 91: Tư Ân Viễn đen mặt Chương 92: Chương 92: Phòng trống Chương 93: Chương 93: Giấu đi Chương 94: Chương 94: Tên điên đó Chương 95: Chương 95: Nặn miệng vịt Chương 96: Chương 96: Là cỏ nhỏ của anh Chương 97: Chương 97: Hạt giống của sự sống Chương 98: Chương 98: Chính văn kết thúc Chương 99: Chương 99: Ngoại truyện 1 - Dòng thời gian Chương 100: Chương 100: Ngoại truyện 2 - Sô cô la nhân rượu