Chương 1
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 1: Quyển 1: Tái Dệt Mạng Nhện Chương 01

Tiếng phanh xe chói tai vang vọng trên con đường đèo quanh co. Một chiếc xe tải màu xanh lam như một con thú mất kiểm soát đâm vỡ hàng rào, lao thẳng xuống vực sâu.

Bùm—

Bọt nước bắn tung tóe lên cao hơn hai mét, chiếc xe tải khổng lồ bị dòng sông băng giá nuốt chửng ngay lập tức, chìm dần xuống đáy sông sâu thẳm.

Lãnh Ninh mở mắt trong cơn chấn động và cảm giác ngạt thở dữ dội, dòng nước sông lạnh buốt tràn vào mũi và tai, nỗi sợ hãi dâng lên như thủy triều, cậu chịu đựng cơn đau buốt, vùng vẫy tháo dây an toàn và cố hết sức đạp tung cửa xe.

Nhưng tất cả chỉ là những phản ứng theo bản năng, vì cậu hoàn toàn không biết bơi.

Cơ thể không ngừng chìm xuống, lồng ngực như muốn nổ tung, nước tràn vào mũi và miệng liên tục, cậu muốn đưa tay ra nắm lấy thứ gì đó nhưng không thể, ý thức dần dần mờ đi, cơ thể trở nên nhẹ bẫng.

Đột nhiên, dòng nước xung quanh bắt đầu có biến động mạnh, cánh tay của cậu bị một lực mạnh kéo lại, cơ thể từ từ nổi lên trên.

Với chút ý thức cuối cùng, cậu cố gắng mở mắt để nhìn rõ người đã cứu mình, tuy nhiên, cậu chỉ nhìn thấy dòng nước đỏ như máu, người đó bị thương, máu tươi đỏ thắm rỉ ra từ đùi, nhưng đối phương vẫn nắm chặt lấy cậu, như thể mạng sống của cậu quan trọng lắm vậy.

Kính coong—

Tiếng chuông báo thức lúc 7 giờ vang lên đúng giờ, Lãnh Ninh ngồi dậy từ chiếc giường tầng trên.

Giấc mơ này cậu đã mơ đi mơ lại rất nhiều lần, lần này, cậu suýt chút nữa đã nhìn rõ khuôn mặt của người đó.

Năm năm trước, cậu suýt chết đuối và tỉnh dậy với chứng mất trí nhớ, bác sĩ nói đó là di chứng của việc não bị thiếu oxy.

Lãnh Ninh với lấy cốc nước, uống một hơi hết sạch, rồi mới thoát ra khỏi cảm giác cận kề cái chết.

“Sắp tốt nghiệp rồi, anh đã ký hợp đồng làm việc chưa?” Bạn cùng phòng Chu Hưng, lên tiếng hỏi.

“Rồi.”

“Là chỗ anh thực tập à?”

“Ừm.”

“Khi nào anh lên đường?”

“Ngày mai.”

Lãnh Ninh cầm bàn chải đánh răng và bóp một vệt kem đánh răng ra.

“Tôi có một căn nhà cũ ở thành phố Long Xuyên, rất gần chỗ làm của anh, nếu anh chưa có chỗ ở, có thể đến đó ở tạm.”

“Tiền thuê bao nhiêu?” Lãnh Ninh hỏi.

“Không lấy tiền của anh.”

“Cậu cứ thu chút ít đi.”

“Anh nói gì vậy, quan hệ của chúng ta mà còn tính tiền à? Chỉ là nhà hơi cũ một chút, nếu anh chấp nhận được thì ở bao lâu cũng được! Sau khi ông nội tôi mất thì không có ai quản, anh đến giúp tôi dọn dẹp cũng tốt!”

Lãnh Ninh đánh răng xong, lấy một xấp tiền từ ví ra, cậu đếm được tổng cộng mười hai tờ.

Cậu đặt tiền lên bàn của Chu Hưng, nhưng Chu Hưng lại nhét trả lại cho cậu.

“Đến đó sẽ có rất nhiều việc cần dùng tiền, anh cứ giữ lấy mà dùng đi. Hơn nữa, tôi thiếu gì mấy đồng tiền đó chứ?”

“Như vậy không tốt.”

“Có gì không tốt? Lãnh Ninh, dù sao chúng ta cũng là bạn cùng phòng năm năm rồi, anh cũng mang cơm cho tôi năm năm, mỗi lần thi anh đều giúp tôi gạch đầu dòng những điểm quan trọng, tôi rất vui vì có thể giúp được anh.”

Chu Hưng nói, mắt đã rưng rưng. “Nếu không phải anh nhất quyết muốn đến thành phố Long Xuyên phát triển, chắc chắn tôi sẽ tiếp tục theo anh thêm vài năm nữa.”

Lãnh Ninh không nói gì thêm, lén lút nhét tiền vào balo của Chu Hưng. “Tối nay rảnh không? Tôi mời cậu ăn cơm.”

“Nhất định phải rảnh chứ! Đây là lần đầu tiên anh chủ động mời tôi ăn cơm đấy!”

Sau bữa tiệc chia tay, Chu Hưng có chút say, lưu luyến khoác vai Lãnh Ninh. “Một mình ở đó phải tự chăm sóc bản thân cho tốt đấy, có chuyện gì thì gọi điện cho tôi, Long Xuyên cách không xa Ninh Châu lắm, đi tàu hỏa rất gần, khi nào rảnh thì về chơi nhé.”

Đối mặt với sự nhiệt tình của Chu Hưng, Lãnh Ninh chỉ khẽ “ừm” một tiếng.

Chu Hưng biết Lãnh Ninh đang qua loa với mình. “Lãnh Ninh, anh cái gì cũng tốt, chỉ có điều tính cách hơi lạnh lùng, làm bạn cùng phòng với anh năm năm, tôi luôn cảm thấy không thể đi sâu vào nội tâm của anh được, nhưng tôi cũng nghĩ thông rồi, có lẽ bẩm sinh anh đã như vậy rôi, chứ không phải vì khinh thường tôi đâu.”

Chu Hưng vừa nói vừa ợ lên một tiếng. “Tôi nói đúng không?”

Lãnh Ninh dừng lại, nhìn Chu Hưng đang say rượu. “Cậu nói đúng.”

Lời của Chu Hưng khiến cậu đột nhiên nhận ra những hành động vô tâm của mình cũng có thể làm tổn thương người khác.

Từ khi có trí ức đến nay, hầu như Lãnh Ninh đều sống ở Ninh Châu, sau khi tỉnh lại, cậu không còn hứng thú với bất cứ điều gì, việc giao tiếp đối với cậu có hay không có đều được, mà cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc phải vun đắp bất kỳ mối quan hệ nào.

Sở dĩ cậu thi đại học, chỉ là vì cậu cảm thấy việc học tương đối chẳng phải nhàm chán.

Năm cậu thi đại học đã 20 tuổi, lớn hơn những người khác một chút, khi vào phòng thi, cậu không cảm thấy có gì bất thường. Khi nhận đề thi, cậu cầm bút và bắt đầu làm bài một cách thành thạo, về cơ bản thì cậu có thể làm được hết các câu hỏi, những kiến thức trong đầu không hề biến mất chỉ vì cậu bị mất trí nhớ.

Khi đó, cậu không có gì cả, thứ duy nhất cậu có là một kho kiến thức.

Cậu cũng nghĩ giống như tất cả những học sinh nghèo khác, tin tưởng rằng kiến thức có thể thay đổi số phận, vì vậy, trong năm năm học đại học, ngoài thời gian sinh hoạt bình thường, cậu chỉ có học tập, gần như dồn hết mọi tâm huyết vào các môn chuyên ngành.

Thỉnh thoảng, cậu lại mơ thấy người đàn ông đã cứu mình từ con sông Long Xuyên đó, cậu luôn cảm thấy người đàn ông này có một mối duyên nợ sâu sắc với mình, chỉ cần tìm được người đó là có thể tìm lại được quá khứ của mình.

Vì vậy, cậu đã lên kế hoạch đến thành phố Long Xuyên làm việc từ khi rất sớm.

Đi tàu hỏa đến thành phố Long Xuyên chỉ mất chưa đến hai giờ, nhưng Lãnh Ninh lại chọn đi xe buýt, mất hơn bốn giờ đồng hồ mới đến nơi, lý do chỉ có một.

Con rùa mà cậu đã nuôi được bốn năm không thể lên tàu hỏa được.

Sau khi xuống xe, cậu đi bộ một quãng đường rất xa mới tìm thấy căn nhà cũ của ông nội Chu Hưng để lại, cậu không đi taxi, muốn tiện thể làm quen với môi trường xung quanh.

Cậu chỉ có một chiếc vali, cộng thêm một chiếc bể kính không lớn lắm, bên trong là một con rùa cỏ đang rụt đầu, cậu đã mua nó khi đi dạo trong công viên, lúc mua cậu cũng không nghĩ rằng mình lại có thể nuôi nó được tận bốn năm.

Căn nhà cũ nằm trong một con hẻm rất cũ nát, những người xung quanh cơ bản đã chuyển đi hết, một số ngôi nhà còn có chữ “Đập” rất lớn được viết lên, gạch đá ngổn ngang khắp nơi mà không có ai dọn dẹp.

Cậu đẩy cửa ra, một luồng không khí cũ kỹ ập vào mặt, những cuốn sách đủ loại được xếp gọn gàng trên giá, đồ đạc phủ một lớp bụi dày.

Có thể thấy được, ông nội Chu khi còn sống là một người rất cẩn thận, chỉ tiếc là người chết, để lại cả một căn nhà đầy sách không ai chăm sóc.

Đây vốn là một tiệm sách, tầng một dùng để bán sách, lầu hai dùng để ở, sau khi ông nội Chu mất, tiệm sách không còn hoạt động nữa, Chu Hưng đi học xa nhà, hầu như không trở về, nghe nói nơi đây sau này có thể sẽ bị giải tỏa, vì vậy Chu Hưng không có ý định bán mà để trống chờ giải tỏa.

Cậu dọn dẹp lầu hai đến nửa đêm mới xong, trải ga giường mà mình mang theo, đặt con rùa lên bệ cửa sổ, gió đêm thổi vào phòng, mang lại một cảm giác tĩnh lặng, bình yên.

Cậu châm một điếu thuốc ở ban công, vì không tìm thấy gạt tàn, cậu đành tùy tiện lấy một chậu cây đã khô héo để dùng tạm.

Vừa hút thuốc vừa suy nghĩ: Có vài cái bóng đèn hỏng, ngày mai phải đi siêu thị một chuyến, những đồ dùng sinh hoạt cần mua cũng đã lên danh sách đầy đủ, ngày mai không cần dậy quá sớm, cứ ngủ đủ giấc rồi tính sau.

Có lẽ vì quá mệt, cậu vừa chạm lưng vào giường đã ngủ thiếp đi.

**

“Xùy — Bùm — “

Khi Lãnh Ninh mở mắt ra, trời đã sáng.

Cậu mơ mơ màng màng nghe thấy có tiếng gì đó như thể có người đang đốt pháo hoa, nhưng chỉ nghe thấy một tiếng, cũng không biết là chuyện gì.

Nhớ lại kế hoạch hôm nay vẫn chưa hoàn thành, cậu lập tức thức dậy vệ sinh cá nhân, sau đó nhét cuốn sổ ghi danh sách mua sắm vào balo.

“Đừng chạy!”

Một giọng đàn ông từ phía xa vọng lại, trong hẻm truyền đến tiếng rượt đuổi, Lãnh Ninh dựng tai lên lắng nghe, hình như là từ con hẻm đối diện vọng sang.

Cậu sắp xếp đồ đạc cần mang ra ngoài, đẩy mạnh cánh cửa tầng một ra, ánh nắng mặt trời lập tức nhảy vào.

Ở một bên khác, Địch Diệp đứng trên cao, một tay cầm ống nhòm, tay kia cầm bộ đàm nói.

“Hắc Cẩu đã vào trong, Hà Lạc, cậu dẫn người bao vây từ phía bên trái, mọi người chú ý, chuẩn bị thu lưới!”

Nhận được chỉ thị của đội trưởng, tất cả các cảnh sát hình sự đang mặc thường phục đều di chuyển về cùng một hướng.

Cảnh tượng lúc này giống hệt một bầy sói vây bắt con mồi, đội trưởng Địch Diệp, với tư cách là sói đầu đàn, đứng từ trên cao nhìn xuống tình hình bên dưới.

Đột nhiên có người nói, “Đội trưởng, phía trước có một cánh cửa sắt, lỡ như Hắc Cẩu chạy thoát thì sao?”

Địch Diệp một tay chống hông, cầm bộ đàm nói, “Cứ yên tâm đuổi theo, hắn không chạy thoát được đâu, cánh cửa sắt đó tôi đã khóa từ trước rồi, chẳng lẽ hắn còn có thể mọc cánh bay lên trời à?”

Trong con hẻm sâu, Hắc Cẩu đang hoảng loạn chạy thục mạng, thở hổn hà hổn hển, loạng choạng, hắn nhìn thấy một cánh cửa sắt, đúng lúc hắn lao về phía cánh cửa sắt đó, tiệm sách cũ bên cạnh đột nhiên kéo cửa cuốn lên.

Cửa cuốn vừa mở lên, một nam sinh có khuôn mặt thanh tú xuất hiện trước mắt mọi người.

Lãnh Ninh theo phản xạ đưa tay lên che ánh nắng chói chang.

Tầng một tối không thấy ánh nắng mặt trời, vừa mở cửa ra, mặt trời đã nhảy vào, cậu cảm thấy hơi chói mắt, khẽ nheo mắt lại để thích nghi với ánh sáng mạnh.

Lúc này, Địch Diệp đứng trên cao quan sát tình hình bằng ống nhòm, hai bên lông mày hôn chặt nhau, lập tức nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc.

“Phía trước có người, Hà Lạc, không được bám theo quá gần, hãy tìm cách dụ Hắc Cẩu ra ngoài!”

Nhưng mà đã quá muộn.

Bởi vì Hắc Cẩu đã rút con dao giấu trong người ra.

Cơn gió cuốn theo những sợi bông bay vào tiệm sách, dưới ánh nắng mặt trời, chúng lấp lánh như được phủ một lớp lông tơ.

Tuy nhiên, tất cả vẻ đẹp hoàn mỹ đó đều đột ngột dừng lại khi con dao kề vào cổ của Lãnh Ninh.

“Không được nhúc nhích! Nếu mày dám nhúc nhích, ông đây sẽ giết mày!”

Giọng nói mang khẩu âm miền Nam của Hắc Cẩu đột nhiên vang lên bên tai, con dao phản chiếu ánh sáng kim loại khiến Lãnh Ninh lập tức đổ một lớp mồ hôi lạnh phía sau lưng.

**

“Hỏng rồi!”

Hà Lạc là người đầu tiên phanh lại, báo cáo tình hình với đội trưởng.

“Hắc Cẩu đã bắt con tin vào trong nhà, không thể nhìn thấy tình hình bên trong!”

Địch Diệp nhảy xuống từ đống đá ngổn ngang, vừa đi vừa nói qua bộ đàm, “Lão Tạ đi đàm phán, cố gắng câu giờ, Hà Lạc, cậu dẫn người đi vòng ra phía sau, tìm lối vào, cẩn thận đừng để Hắc Cẩu phát hiện, tôi sẽ thông báo cho bắn tỉa ngay lập tức, phải đảm bảo an toàn cho con tin, khi cần thiết thì bắn hạ luôn!”

“Rõ!”

“Rõ!”

Bộ đàm truyền đến tiếng đáp lời của đồng đội.

Tình hình này là điều mà Địch Diệp không ngờ tới, anh đã sơ tán một vài hộ dân sống rải rác ở miếu Bảo Hoàng từ một tuần trước, anh nhớ rất rõ tiệm sách cũ này không có người ở, sự xuất hiện đột ngột của nam sinh này đã phá vỡ kế hoạch tỉ mỉ của anh.

Bây giờ, việc bắt Hắc Cẩu đã trở thành thứ yếu, đảm bảo an toàn cho nam sinh đó mới là việc khẩn cấp nhất!

**

“Anh muốn làm gì?” Lãnh Ninh hỏi.

“Đưa tao ra ngoài, tao sẽ không giết mày!”

Câu trả lời ngắn gọn của Hắc Cẩu khiến Lãnh Ninh nhận ra tình cảnh hiện tại của mình.

Kẻ bắt giữ là một tên tội phạm đang chạy trốn, những cảnh sát truy đuổi đã dồn hắn vào đường cùng, mục đích của hắn là thoát khỏi đây, nói sẽ giết cậu chỉ là một lời đe dọa trong lúc tuyệt vọng.

Lãnh Ninh lấy lại bình tĩnh, trong đầu nhanh chóng xây dựng một kế hoạch hợp lý nhất.

“Được, tôi đưa anh ra ngoài.”

Lãnh Ninh cảm thấy tay đối phương đang run, cùng lúc đó, cậu còn ngửi thấy một mùi kim loại kỳ lạ.

Nếu cậu nhớ không lầm, người đã sử dụng m* t** đá cũng sẽ tỏa ra mùi kim loại.

Người đàn ông đang khống chế cậu là một kẻ nghiện m* t**, cảnh sát đối diện chính là cảnh sát phòng chống m* t** hoặc cảnh sát hình sự, vậy khả năng cao là bọn họ sẽ có súng.

Cậu nhìn về phía tòa nhà cao nhất gần đó, đó là một tháp chuông cũ kỹ.

Khoảng cách từ tháp chuông đến chỗ cậu không quá 50 mét, thừa sức trong tầm bắn của súng cảnh sát.

Tuy nhiên, góc bắn tốt nhất đã bị bức tường che khuất, cảnh sát sẽ không nổ súng.

“Tôi có chìa khóa cửa sắt, tôi sẽ giúp anh mở cửa.”

“Mày đừng có mà giở trò!”

Người đàn ông nói, lưỡi dao dí sát hơn.

“Mạng tôi đang nằm trong tay anh, sao tôi dám giở trò?” Lãnh Ninh chỉ vào túi quần của mình. “Trong túi tôi có chìa khóa cửa sắt, anh không tin thì sờ thử đi.”

Lúc này, lão cảnh sát Tạ Trường Hoành đi đến đàm phán, không biết con tin và Hắc Cẩu đang ở đâu, ông sợ con tin sẽ chọc giận Hắc Cẩu, khiến tình hình trở nên khó kiểm soát hơn, liền bật loa phóng thanh khuyên nhủ. “Hắc Cẩu, nghe tôi nói, buông dao xuống! Chúng tôi sẽ cho cậu một cơ hội để lập công chuộc tội! Cậu còn trẻ, chỉ cần cải tà quy chính vẫn có thể làm lại từ đầu! Hãy nghĩ đến gia đình và bạn bè của mình, bọn họ vẫn đang chờ cậu trở về, đừng làm chuyện dại dột!”

Tiếng loa phóng thanh khiến Hắc Cẩu càng trở nên căng thẳng hơn, Lãnh Ninh có thể cảm nhận được con dao kề trên cổ mình đang siết chặt hơn.

Hiện tại Hắc Cẩu đang rất bất ổn về mặt cảm xúc, toàn bộ cơ thể của hắn run rẩy, mồ hôi cũng chảy ra càng ngày càng nhiều.

Sau đó, Lãnh Ninh nhận ra một điều vô cùng nghiêm trọng — Cơn nghiện của đối phương đang tái phát.

Con nghiện lên cơn nghiện không còn lý trí, nếu cứ tiếp tục giằng co thì có thể sẽ là hai mạng người, cậu còn trẻ, không muốn chết như vậy.

**

Chan: Xác nhận mục tiêu, bé Ninh 25 tuổi. Như tác giả có bật mí, bé nó bị mất trí nhớ nhưng rất thông minh, thi đại học muộn nên 25 tuổi mới tốt nghiệp, theo như những hiểu biết hạn hẹp của tui về Phàm Phạm—er, rất có thể tuổi tác của Địch Diệp cũng sẽ không lớn hơn bé Ninh là bao nhiêu, nói chung, mọi người cứ chuẩn bị sẵn tinh thần là vấn đề tuổi tác — tuổi nghề sẽ không được logic cho lắm….
Chương trướcChương tiếp Báo lỗi chương Bình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.Liên hệ: [email protected] Truyện Full - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.đam mỹ hài truyện xuyên nhanh ngôn tình sủng ngôn tình hài truyện teen hay ngôn tình hay truyện đam mỹ truyện ngôn tình ngôn tình hoàn ngôn tình ngược truyện kiếm hiệp hay truyện tiên hiệp hay truyện hệ thốnghttps://kiemtraphat.net/kiemtraphat.netblog.kiemtraphat.net

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên x TRUYENFULL Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam Đăng nhập Đăng ký Email đăng nhập Mật khẩu Đăng nhập Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký Họ và tên Email Giới tính Nam Nữ Khác Mật khẩu Nhập lại mật khẩu Đăng ký Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Email đăng ký tài khoản Lấy lại mật khẩu Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập Tài khoản của tôi Xin chào, Xin chào, Đăng xuất Đăng xuất Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng xác thực email
Thông tin cá nhân Sửa thông tin Họ và tên Email Đã xác thực Số điện thoại Ngày sinh Họ và tên Email Số điện thoại Ngày sinh Lưu thay đổi Đổi mật khẩu Mật khẩu mới Xác nhận mật khẩu mới Lưu thay đổi Hủy Truyện đang đọc Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛 × 1 tháng 19.000 VNĐ 2 tháng 38.000 VNĐ 6 tháng 149.000 VNĐ Tiếp tục thanh toán Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua

- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.

- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý: Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ Thanh toán mã QR Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công Ngân hàng: BIDV Chủ tài khoản: CONG TY TNHH ECONTENT HUB Số tài khoản: 96488888888 Số tiền: 0 VNĐ Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp tại đây 💳 📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo 📛 Mua Chặn Quảng Cáo Gói chặn quảng cáo Giá: 19.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 38.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng Gói chặn quảng cáo Giá: 149.000 VNĐ Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng MUA NGAY X 📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!

Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!

Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc quảng cáo xuất hiện quá nhiều. Hiện tại, Truyenfull đã giảm bớt số lượng quảng cáo và thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.

🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!

Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉 [Link tải app]

Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và gửi góp ý tại chính hòm thư này, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.

Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý: Tại đây

Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖
$('head').append(''); if(!window.jwtInfo?.ads_hidden || window.jwtInfo?.ads_hidden

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (187)
Chương 1: Chương 1: Quyển 1: Tái Dệt Mạng Nhện Chương 01 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19 Chương 20: Chương 20 Chương 21: Chương 21 Chương 22: Chương 22 Chương 23: Chương 23 Chương 24: Chương 24 Chương 25: Chương 25 Chương 26: Chương 26 Chương 27: Chương 27 Chương 28: Chương 28 Chương 29: Chương 29 Chương 30: Chương 30 Chương 31: Chương 31 Chương 32: Chương 32 Chương 33: Chương 33 Chương 34: Chương 34 Chương 35: Chương 35 Chương 36: Chương 36 Chương 37: Chương 37 Chương 38: Chương 38 Chương 39: Chương 39 Chương 40: Chương 40 Chương 41: Chương 41 Chương 42: Chương 42 Chương 43: Chương 43 Chương 44: Chương 44: Quyển 2: Quá Khứ Trở Lại. Chương 44 Chương 45: Chương 45 Chương 46: Chương 46 Chương 47: Chương 47 Chương 48: Chương 48 Chương 49: Chương 49 Chương 50: Chương 50 Chương 51: Chương 51 Chương 52: Chương 52 Chương 53: Chương 53 Chương 54: Chương 54 Chương 55: Chương 55 Chương 56: Chương 56 Chương 57: Chương 57 Chương 58: Chương 58 Chương 59: Chương 59 Chương 60: Chương 60 Chương 61: Chương 61 Chương 62: Chương 62 Chương 63: Chương 63 Chương 64: Chương 64 Chương 65: Chương 65 Chương 66: Chương 66 Chương 67: Chương 67 Chương 68: Chương 68 Chương 69: Chương 69 Chương 70: Chương 70 Chương 71: Chương 71 Chương 72: Chương 72 Chương 73: Chương 73 Chương 74: Chương 74 Chương 75: Chương 75 Chương 76: Chương 76 Chương 77: Chương 77 Chương 78: Chương 78 Chương 79: Chương 79 Chương 80: Chương 80 Chương 81: Chương 81 Chương 82: Chương 82 Chương 83: Chương 83: Quyển 3: Chiếc Dù Đen Hiện Thân. Chương 83 Chương 84: Chương 84 Chương 85: Chương 85 Chương 86: Chương 86 Chương 87: Chương 87 Chương 88: Chương 88 Chương 89: Chương 89 Chương 90: Chương 90 Chương 91: Chương 91 Chương 92: Chương 92 Chương 93: Chương 93 Chương 94: Chương 94 Chương 95: Chương 95 Chương 96: Chương 96 Chương 97: Chương 97 Chương 98: Chương 98 Chương 99: Chương 99 Chương 100: Chương 100 Chương 101: Chương 101 Chương 102: Chương 102 Chương 103: Chương 103 Chương 104: Chương 104 Chương 105: Chương 105 Chương 106: Chương 106 Chương 107: Chương 107 Chương 108: Chương 108 Chương 109: Chương 109 Chương 110: Chương 110 Chương 111: Chương 111 Chương 112: Chương 112 Chương 113: Chương 113 Chương 114: Chương 114 Chương 115: Chương 115 Chương 116: Chương 116 Chương 117: Chương 117 Chương 118: Chương 118 Chương 119: Chương 119 Chương 120: Chương 120 Chương 121: Chương 121 Chương 122: Chương 122 Chương 123: Chương 123 Chương 124: Chương 124 Chương 125: Chương 125 Chương 126: Chương 126 Chương 127: Chương 127 Chương 128: Chương 128 Chương 129: Chương 129 Chương 130: Chương 130 Chương 131: Chương 131 Chương 132: Chương 132: Quyển 4: Ngục Giam Tâm Trí Chương 132 Chương 133: Chương 133 Chương 134: Chương 134 Chương 135: Chương 135 Chương 136: Chương 136 Chương 137: Chương 137 Chương 138: Chương 138 Chương 139: Chương 139 Chương 140: Chương 140 Chương 141: Chương 141 Chương 142: Chương 142 Chương 143: Chương 143 Chương 144: Chương 144 Chương 145: Chương 145 Chương 146: Chương 146 Chương 147: Chương 147 Chương 148: Chương 148 Chương 149: Chương 149 Chương 150: Chương 150 Chương 151: Chương 151 Chương 152: Chương 152 Chương 153: Chương 153 Chương 154: Chương 154 Chương 155: Chương 155 Chương 156: Chương 156 Chương 157: Chương 157 Chương 158: Chương 158 Chương 159: Chương 159 Chương 160: Chương 160 Chương 161: Chương 161 Chương 162: Chương 162 Chương 163: Chương 163 Chương 164: Chương 164 Chương 165: Chương 165 Chương 166: Chương 166 Chương 167: Chương 167 Chương 168: Chương 168 Chương 169: Chương 169 Chương 170: Chương 170 Chương 171: Chương 171 Chương 172: Chương 172 Chương 173: Chương 173 Chương 174: Chương 174 Chương 175: Chương 175 Chương 176: Chương 176 Chương 177: Chương 177 Chương 178: Chương 178 Chương 179: Chương 179 Chương 180: Chương 180 Chương 181: Chương 181 Chương 182: Chương 182 Chương 183: Chương 183 Chương 184: Chương 184: Ngoại truyện: Mục tiêu 01 Chương 185: Chương 185: Ngoại truyện: Mục tiêu 02 Chương 186: Chương 186: Ngoại truyện: Tranh tài 01 Chương 187: Chương 187: Ngoại truyện: Tranh tài 02