Chương 1
Toàn Thế Giới Đều Làm Chúng Ta Tái Hôn

Chương 1

Editor: Lăng
Sống lại đời này.

[Bản tin nhanh của Bắc thị]: 3h10 chiều ngày 20 tháng 7, một đoạn đường được cho là nguy hiểm trên quốc lộ 101 đột ngột bị sạt lở, sau trận sạt lở đó xe cộ đều bị chôn vùi dưới cát đá.

Quân đội giải phóng nhân dân hiện đang cố gắng làm công tác cứu hộ, hiện tại chưa rõ nhân số thương vong.

........!
Quốc lộ 101 là nơi bắt buộc phải đi qua nếu muốn tới nghĩa trang nằm ở phía Tây ngoại ô Bắc thị.

Ngày 20 tháng 7 là một ngày khiến người ta khó quên, đây là ngày mà Quý Thiển Ngưng cùng người kia ly hôn.

Cô đặc biệt mang một chiếc váy xinh đẹp, nhờ lớp trang điểm mà những vết sẹo đã không còn thấy rõ nữa nhưng vẫn xấu xí như cũ, cô tận lực để cho mình biểu hiện ra vẻ thong dong, đem đơn ly hôn đưa tới trước mặt Mạc Hạm.

So với trang phục lộng lẫy của cô, thì Mạc Hạm lại vô cùng đơn giản, nhìn qua còn rất tiều tụy, đôi mắt trong trẻo lạnh lùng kia che giấu cảm xúc khiến cô không biết chị đang nghĩ gì, cầm lấy tờ đơn kia, nhiều lần hỏi cô: "Em đã nghĩ kỹ chưa?"
Cái nhìn kia thật làm cho lòng người vỡ vụn từng mảnh.

Quý Thiển Ngưng bối rối mà nghĩ thầm: "Có phải người luyến tiếc em không?"
Nhưng giây kế tiếp cô liền tỉnh lại, cười nhạo bản thân thật không có tiền đồ.

Người phụ nữ này đối với cô chỉ có hổ thẹn cùng trách nhiệm, không có tình yêu.

Cô kiềm chế ngăn không cho bản thân mình nghẹn ngào, ngẩng đầu lên kiên định mà nói: "Nghĩ kỹ rồi."
"...Như em mong muốn."
Mười năm trước, các cô ký tên mình vào giấy kết hôn, từ nay về sau kết làm liền cành.

[1]
[1]: *kết vi liên lý*: cành cây của những cây khác nhau giao nhau, người xưa cho rằng đây là điềm lành.

Mười năm sau các cô cuối cùng vẫn buông tay.

Quý Thiển Ngưng cho rằng bản thân đã chết tâm, nhưng lúc rời khỏi căn nhà các cô đã chung sống hơn mười năm kia, cô vẫn đau lòng tới mức không thở nổi.

Không thể quyến luyến, không thể quay đầu.

Cô chật vật vọt vào trong xe, đạp chân ga muốn mau chóng rời khỏi nơi thương tâm kia.

Cô không có bằng hữu, muốn tìm người phát tiết cũng không có.

Chỉ có thể hốt hoảng lái xe, bên ngoài mưa to nhưng cô vẫn không giảm tốc độ.

Bất tri bất giác đã lái tới ngoại ô phía Tây, cô đột nhiên muốn đi thăm mẹ, muốn nói lời sám hối với mẹ: "Mẹ, con sai rồi, con hối hận rồi."
Nhưng lại không thể.

Sạt lở đất, cả người lẫn xe đều bị chôn vùi trong đất đá.

Quý Thiển Ngưng – tốt nghiệp loại ưu hệ biểu diễn của Bắc Viện, thiếu phụ vừa mới ly hôn, 31 tuổi liền chết oan uổng trong sát lở.

Tuổi trẻ mất sớm, ô hô ai tai.

(tự nhiên làm tới đoạn này lại buồn cười, thương chị)
Lạnh quá.

Sinh tiền Quý Thiển Nhưng vốn sợ lạnh, không ngờ tới khi thành quỷ vẫn sợ lạnh.

Hồn phách cô trên không trung bay qua lượn lại.

muốn tìm đến một nơi ấm áp.

Địa phương đông người vẫn luôn ấm áp hơn, nghĩ vậy, cô liền chen vào dòng người.

Nơi đây rất ồn ào, bóng người lay động, khiến cô không thể nhìn rõ gương mặt của những người này.

Đột nhiên một luồng sáng chiếu tới nơi này.

Cô sắp hồn phi phách tán sao??? Trong nháy mắt đó, Quý Thiển Ngưng chỉ được như vậy.

Trên thực tế cô chỉ ngất đi thôi.

Dường như đang trong một giấc mơ.

Quỷ hồn cũng nằm mơ sao? Lần đầu làm quỷ, Quý Thiển Ngưng còn rất bỡ ngỡ, cô chỉ cảm thấy giấc mộng này thật quá.

Không chỉ chân thật, còn rất hương diễm và sinh động.

Nhân vật chính trong mơ chính là cô cùng vợ cũ....!
Các cô nằm trên một cái giường lớn....!
Bên ngoài mưa sa gió giật, trong phòng lại phiên vân phúc vũ [2], một chuyện tới lại tới một chuyện.

[2] Phiên vân phúc vũ: là dạng rút gọn của "Phiên thủ vi vân, phúc thủ vi vũ" (翻手为云、覆手为雨).

Ý nghĩa của thành ngữ này là chỉ sự thay đổi như chong chóng, không biết đâu mà lần.

Quý Thiển Ngưng tự phỉ nhổ bản thân, nghĩ thầm: Chẳng lẽ bởi vì mình quá đói sao?
Cô quả thực rất lâu không làm chuyện ấy, cô cũng có nhu cầu bình thường như bao người, nhưng cho dù vậy cũng quá hoang đường!!! Chỉ nghe nói quỷ đói, quỷ già, quỷ bệnh chứ chưa từng nghe quỷ sắc nha.

Coi như là sắc, cớ gì lại tìm sắc trên người Mạc Hạm!!!
Quý Thiển Nhưng rất muốn đấm cho bản thân không biết xấu hổ đang nằm trên giường kia một đấm cho tỉnh, cảnh cáo cô: "Hai người đã ly hôn rồi!!!" nhưng là một tiểu quỷ, cô cái gì cũng không làm được.

Cô thậm chí không có biện pháp kiểm tra xem đây có phải là một giấc mơ không.

Cảm xúc sinh động, phản ứng sinh lý cũng chân thật đến đáng sợ.

Vừa đau lại vừa thoải mái, cô dường như muốn ngất đi.

"Thiển Ngưng? Quý Thiển Ngưng! Em có nghe thấy không? Em rốt cuộc muốn ngâm nước đến bao giờ?"
Ầm ĩ chết đi được, không thể để cô an tĩnh ngủ một giấc được sao? Trong mơ màng, Quý Thiển Ngưng cảm thấy không vui liền nhíu mày.

"Rầm rầm rầm ----" Âm thanh phá cửa càng lúc càng lớn.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu.

"Ầmm!" Một tiếng vang thật lớn, giống như là vật gì bị bể nát.

Một bóng người thất kinh vọt vào, thấy người trong bồn tắm vẫn còn đó, thân hình liền run rẩy, nhanh chóng ngồi xuống đưa tay vỗ gò má người trong bồn: "Quý Thiển Ngưng, em tỉnh lại cho tôi!"
Quý Thiển Ngưng loáng thoáng ngửi được mùi máu tươi, sau đó liền tỉnh lại.

Liền thấy khuôn mặt quen thuộc bị phóng đại ngay trước mắt, trong lòng thầm mắng một tiếng, lẩm bẩm: "Làm sao vẫn còn mơ." Liền nhắm mắt lại.

"Rào rào—"
Có người ôm lấy cô ra khỏi dòng nước đã sớm nguội lạnh, Quý Thiển Ngưng bị ép phải mở mắt lần nữa, cùng người nọ bốn mắt nhìn nhau liền giật mình.

"Mạc Hạm?"
Ngón tay Mạc Hạm dùng sức bóp eo cô, hai mắt đỏ bừng, lớn tiếng nói: "Tôi gọi em nhiều như vậy vì sao không trả lời?"
Bọt nước nhỏ giọt rơi vào mắt, vừa chát vừa khó chịu, lông mi Quý Thiển Ngưng khẽ run, mơ màng nói: "Gọi làm gì? Tôi không nghe thấy."
"Em!" Mạc Hạm chán nản khẽ cắn môi, nói liên thanh: "Tắm thì tắm, tại sao lại khóa cửa? Tôi gọi em mở quạt thông gió vì sao lại không mở? Em có biết mùa đông tắm mà không thoáng khí nguy hiểm lắm không?"
Quý Thiển Ngưng nghĩ: "Không phải chỉ mới tháng 7 sao?"
Áo choàng tắm dày cộm gần như bị người này ngang ngược khoác lên người cô, Quý Thiển Ngưng thu hồi tâm trạng, còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, thân thể đột nhiên bị nhẹ bẫng, cô bị người ta bế lên.

"Làm cái gì? Thả tôi xuống!"
Thể trọng Mạc Hạm không chênh lệch với cô lắm, ôm cô vốn đã khó khăn, cô còn đá vào cẳng chân người ta, lảo đảo một cái khiến hai người suýt ngã sõng soài.

Quý Thiển Ngưng không dám động, thở hổn hển nói lần nữa: "Thả tôi xuống!"
Mạc Hạm nhìn cô thật sâu, nhếch cằm về mớ thủy tinh vỡ vụn đầy sàn, kiềm nén sự giận giữ, nói: "Em muốn đi bằng chân trần thật sao?"
Nhìn theo ánh mắt của chị, Quý Thiển Ngưng liền thấy trên nền nhà toàn mảnh vỡ thủy tinh, còn có cửa kính kia bị lủng một lỗ lớn.

Mạc Hạm không cho cô cơ hội phản bác, dùng mũi giày đẩy mảnh thủy tinh ra, ôm người khỏi phòng tắm.

Thẳng đến khi được người đặt lên giường lớn, Quý Thiển Ngưng vẫn còn ngơ ngác.

"Tôi giúp em mang quần áo, tránh bị cảm lạnh." Mạc Hạm muốn cởi áo tắm trên người cô ra.

"Chát---"
Tiếng bạt tai thanh thúy vang lên khiến cả hai đồng thời sửng sốt.

Trời đất chứng giám, đây tuyệt đối là phản ứng của bản năng...!Quý Thiển Ngưng mắt thường cũng nhìn thấy trên gương mặt trắng ngần của Mạc Hàm hiện lên vết năm ngón tay, cô trừng mắt, nhìn bàn tay được thực thể hóa của mình, lại nhìn gương mặt quen thuộc trước mắt này, không thể tưởng tượng được, thì thào: "Sao lại như vậy?"
Cô không phải đã chết rồi sao? Tại sao lại có thực thể? Tại sao lại có cảm giác?
Vô cớ bị ăn một bạt tai, cho dù là ai thì trong lòng cũng không thoải mái nổi, Mạc Hạm sầm mặt lại, lùi về sau nói: "Tôi đi lấy đồ cho em.

Nói xong liền đi vào phòng chứa quần áo.

Quý Thiển Ngưng tranh thủ trong lúc chị xoay người liền cởi áo tắm ra, nhìn thấy thân thể không chút tì vết bên trong áo choàng, đại não đông cứng như bị ai gõ mạnh vào.

Quý Thiển Ngưng trượt xuống giường, chạy đến trước gương xem toàn thân.

Cô rốt cuộc thấy rõ gương mặt mình, hai chân mềm nhũn ngã xuống đất.

Trận hỏa hoạn mười năm trước khiến cô bị hủy dung, nhưng người trong gương rõ ràng vẫn là mình khi chưa gặp trận hỏa hoạn đó!
Lúc này, Quý Thiển Ngưng mới nghĩ tới tình huống vốn cho là hoang đường.

Nơi này là nhà Mạc Hạm của mười năm trước.

Cô biết rõ vậy là bởi vì hôm nay các cô đã xảy ra ít chuyện không thể miêu tả được.

Cô đã trùng sinh.

Thì ra mọi thứ vừa rồi không phải là mơ.

Đêm qua quần áo của Quý Thiển Ngưng bị rượu vang vấy bẩn, Mạc Hạm chỉ có thể lấy đồ của mình cho cô thay.

Chị khó khăn lắm mới tìm được trong căn phòng toàn đồ trắng đen này một chiếc áo len màu hồng, mới vừa ra khỏi phòng thay đồ liền thấy Quý Thiển Ngưng ăn mặc nhếch nhác chạy về phía cửa như nai con vội vàng trốn khỏi thợ săn.

Chị liền nắm lấy bả vai cô; "Em đi đâu vậy?"
Bị tóm lại, Quý Thiển Ngưng kinh sợ mà thốt lên, bản năng muốn đẩy ra, Mạc Hạm lại đẩy cô về phía tường, còn cố ý dùng cơ thể chặn cô lại.

"Làm gì đấy?" Quý Thiển Ngưng không thể cử động, hô hấp trở nên dồn dập.

"Em vẫn chưa trả lời tôi."
"..." Sau khi tiếp thu được việc mình đã sống lại, Quý Thiển Ngưng cuối cùng cũng hiểu rõ tình cảnh của mình.

Tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì các cô đều hiểu rõ trong lòng, cô đương nhiên biết cái loại ngủ xong rồi chạy rất đáng trách.

Nhưng bây giờ lòng cô rối như tơ vò, cô không biết phải đối mặt với Mạc Hạm ra sao khi vừa mới sống lại.

Thấy cô không lên tiếng, Mạc Hàm càng phiền não, một tay che ngực cô, như ám chỉ cái gì, nói: "Như này đã muốn đi sao?"
"..." Không lẽ còn muốn ở lại đắp chăn tâm sự, nhận xét cảm tưởng sau khi l*m t*nh???
Quý Thiển Ngưng chỉ dám oán thầm.

Bộ dạng Mạc Hạm bây giờ rất dọa người, cô không quen lắm nên cảm thấy hơi sợ hãi.

Quý Thiển Ngưng không nghĩ tới hành động lâm trận bỏ chạy của mình sẽ khiến cho người phụ nữ tâm sâu tựa biển này thay đổi sắc mặt, chứng kiến Mạc Hạm rõ ràng rất tức giận lại cố gắng ra vẻ nhẫn nại, cô đột nhiên nảy sinh ác thú.

Cô không chút hoang mang mở túi xách ra, từ bên trong lấy ra một sấp tiền mặt, kín đáo đưa cho Mạc Hạm, châm chọc nói: "Xin lỗi vì đã quên phí phục vụ của cô."
Nếu tất cả không phải là mơ, thì cảm giác lúc đó đúng là thoải mái.

Người này nhìn thì lãnh đạm, nhưng kỹ thuật lại không tệ,
"..." Sắc mặt Mạc Hàm biến đổi khó lường.

Quý Thiển Ngưng sau khi thực hiện được trò đùa ác ý đó liền thừa dịp Mạc Hạm ngây người đẩy chị ra, nhanh chân chạy đi.

Mới vừa chộp tới nắm cửa, liền bị người ta giữ chặt cổ tay.

Chỉ thiếu chút nữa,
Quý Thiển Ngưng thất vọng, cô ổn định trạng thái, xoay người cố ý khiêu khích nói: "Trên người tôi chỉ có chừng đó thôi, nếu không đủ tôi sẽ quay lại đưa thêm cho cô."
Người thường cũng không ai chịu nổi sự vũ nhục này, huống chi là Mạc Hạm vốn kiêu ngạo.

Cô cho rằng Mạc Hạm sẽ nổi giận, coi như không giận chắc cũng sẽ ném mớ tiền đó vào mặt mình.

Nhưng cô sai rồi.

Mạc Hàm không những không tức giận còn liếc nhìn sấp tiền lẻ trong tay, ngước mắt nửa cười nửa không, nói với cô: "Nhiều quá."
Quý Thiển Ngưng: "???"
Người phụ nữ giữ chặt cô trên cửa, hôn một cái.

- -----
Đăng lên lấy động lực.

Nếu sót lỗi chính tả hãy nói mình..

Tùy Chỉnh Giao Diện Đọc
Màu nền
Font chữ
Cỡ chữ: 20px
Giãn đoạn: 1.2
Danh Sách Chương (160)
Chương 1: Chương 1 Chương 2: Chương 2 Chương 3: Chương 3 Chương 4: Chương 4 Chương 5: Chương 5 Chương 6: Chương 6 Chương 7: Chương 7 Chương 8: Chương 8 Chương 9: Chương 9 Chương 10: Chương 10 Chương 11: Chương 11 Chương 12: Chương 12 Chương 13: Chương 13 Chương 14: Chương 14 Chương 15: Chương 15 Chương 16: Chương 16 Chương 17: Chương 17 Chương 18: Chương 18 Chương 19: Chương 19: -1 Chương 20: Chương 20: Chương 19-2 Chương 21: Chương 21: Chương 19-3 Chương 22: Chương 22: Chương 20 Chương 23: Chương 23: Chương 20-2 Chương 24: Chương 24: Chương 21-1 Chương 25: Chương 25: Chương 21-2 Chương 26: Chương 26: Chương 22-1 Chương 27: Chương 27: Chương 22-2 Chương 28: Chương 28: Chương 23-1 Chương 29: Chương 29: Chương 23-2 Chương 30: Chương 30: Chương 24-1 Chương 31: Chương 31: Chương 24-2 Chương 32: Chương 32: Chương 25-1 Chương 33: Chương 33: Chương 25-2 Chương 34: Chương 34: Chương 26-1 Chương 35: Chương 35: Chương 26-2 Chương 36: Chương 36: Chương 27-1 Chương 37: Chương 37: Chương 27-2 Chương 38: Chương 38: Chương 28-1 Chương 39: Chương 39: Chương 28-2 Chương 40: Chương 40: Chương 29 Chương 41: Chương 41: Chương 30-1 Chương 42: Chương 42: Chương 30-2 Chương 43: Chương 43: Chương 31-1 Chương 44: Chương 44: Chương 31-2 Chương 45: Chương 45: Chương 32 Chương 46: Chương 46: Chương 33-2 Chương 47: Chương 47: Chương 34 Chương 48: Chương 48: Chương 34-2 Chương 49: Chương 49: Chương 35 Chương 50: Chương 50: Chương 35-2 Chương 51: Chương 51: Chương 36 Chương 52: Chương 52: Chương 36-2 Chương 53: Chương 53: Chương 37 Chương 54: Chương 54: Chương 37-2 Chương 55: Chương 55: Chị Nên Từ Bỏ Tình Cảm Đó Đi Chương 56: Chương 56: Chị Nên Từ Bỏ Tình Cảm Đó Đi 2 Chương 57: Chương 57: Hôm Nay Chị Chỉ Ước Một Điều Duy Nhất Chương 58: Chương 58: Chương 39-2 Chương 59: Chương 59: Nếu Tôi Nói Là Tôi Được Sống Lại Thì Bạn Có Tin Không Chương 60: Chương 60: Có Thể Cùng Họ Với Em Không Chương 61: Chương 61: Có Thể Cùng Họ Với Em Không Chương 62: Chương 62: Chương 41-2 Chương 63: Chương 63: Nó Chứng Tỏ Là Em Đã Làm Việc Không Chăm Chỉ Chương 64: Chương 64: Chương 42-2 Chương 65: Chương 65: Hai Người Bị Mắng Mà Còn Phải Bị Mắng Cùng Nhau Chương 66: Chương 66: Tôi Đúng Là Khốn Nạn Mà Chương 67: Chương 67: Chương 44-2 Chương 68: Chương 68: Em Thấy Rồi Đấy Chị Vẫn Sống Rất Khỏe Mạnh Mà Chương 69: Chương 69: Chương 45-2 Chương 70: Chương 70: Tôi Sẽ Cho Chị Một Cơ Hội Chương 71: Chương 71: Chương 46-2 Chương 72: Chương 72: Chương 47 Chương 73: Chương 73: Chương 48 Chương 74: Chương 74: Chương 48-2 Chương 75: Chương 75: Chương 49 Chương 76: Chương 76: Chương 49-2 2 Chương 77: Chương 77: Chương 50 Chương 78: Chương 78: Chương 51 Chương 79: Chương 79: Chương 52 Chương 80: Chương 80: Chương 52-2 Chương 81: Chương 81: Chương 53 Chương 82: Chương 82: Chương 54 Chương 83: Chương 83: Chương 54-2 Chương 84: Chương 84: Chương 55 Chương 85: Chương 85: Chương 55-2 Chương 86: Chương 86: Chương 56 Chương 87: Chương 87: Chương 56-2 Chương 88: Chương 88: Chương 57 Chương 89: Chương 89: Chương 58 Chương 90: Chương 90: Chương 58-2 Chương 91: Chương 91: Chương 59 Chương 92: Chương 92: Chương 59-2 Chương 93: Chương 93: Chương 60 Chương 94: Chương 94: Chương 61 Chương 95: Chương 95: Chương 62 Chương 96: Chương 96: Chương 63 Chương 97: Chương 97: Chương 63-2 Chương 98: Chương 98: Chương 64 Chương 99: Chương 99: Chương 64-2 Chương 100: Chương 100: Chương 65 Chương 101: Chương 101: Chương 65-2 Chương 102: Chương 102: Chương 66 Chương 103: Chương 103: Chương 67 Chương 104: Chương 104: Chương 67-2 Chương 105: Chương 105: Chương 68 Chương 106: Chương 106: Chương 68-2 Chương 107: Chương 107: Chương 69 Chương 108: Chương 108: Chương 69-2 Chương 109: Chương 109: Chương 70 Chương 110: Chương 110: Chương 70-2 Chương 111: Chương 111: Chương 71 Chương 112: Chương 112: Chương 72 Chương 113: Chương 113: Chương 73 Chương 114: Chương 114: Chương 73-2 Chương 115: Chương 115: Chương 74 Chương 116: Chương 116: Chương 75 Chương 117: Chương 117: Chương 75-2 Chương 118: Chương 118: Chương 76 Chương 119: Chương 119: Chương 76-2 Chương 120: Chương 120: Cô Không Nên Tồn Tại Trong Thế Giới Này Chương 121: Chương 121: Cô Không Nên Tồn Tại Trong Thế Giới Này 2 Chương 122: Chương 122: Chết Rồi Lại Sống Chương 123: Chương 123: Chết Rồi Lại Sống 2 Chương 124: Chương 124: Chương 79 Chương 125: Chương 125: Chương 80 Chương 126: Chương 126: Chương 81 Chương 127: Chương 127: Chương 82 Chương 128: Chương 128: Chương 82-2 Chương 129: Chương 129: Chương 83 Chương 130: Chương 130: Chương 84 Chương 131: Chương 131: Chương 84-2 Chương 132: Chương 132: Chương 85 Chương 133: Chương 133: Chương 86 Chương 134: Chương 134: Chương 87 Chương 135: Chương 135: Chương 88 Chương 136: Chương 136: Chương 88-2 Chương 137: Chương 137: Chương 89 Chương 138: Chương 138: Chương 89-2 Chương 139: Chương 139: Chương 90 Chương 140: Chương 140: Chương 91 Chương 141: Chương 141: Chương 92 Chương 142: Chương 142: Chương 93 Chương 143: Chương 143: Chương 93-2 Chương 144: Chương 144: Chương 94 Chương 145: Chương 145: Chương 94-2 Chương 146: Chương 146: Chương 95 Chương 147: Chương 147: Chương 95-2 Chương 148: Chương 148: Chương 96 Chương 149: Chương 149: Chương 97 Chương 150: Chương 150: Chương 97-2 Chương 151: Chương 151: Kết Thúc Chương 152: Chương 152: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 1 Chương 153: Chương 153: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 2 Chương 154: Chương 154: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 3 Chương 155: Chương 155: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 4 Chương 156: Chương 156: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 5 Chương 157: Chương 157: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 6 Chương 158: Chương 158: Lục Thanh Hoan X Kim Hi Nhược 7 Chương 159: Chương 159: Quý Thiển Ngưng X Mạc Hạm Chương 160: Chương 160: Quý Thiển Ngưng X Mạc Hạm 2